Thập Niên 70: Cô Vợ Xinh Đẹp Nằm Chơi Cũng Thắng - Chương 826

Cập nhật lúc: 31/12/2025 12:04

Viên Lập Quân nói: Đồng chí Trần Yến Minh không thuộc quyền quản lý của tỉnh đội, cũng không thuộc Ủy ban Cách mạng chúng tôi, mà do trên thủ đô quản lý.

Bố mẹ Trần tuổi đã cao, bị nói cho quay cuồng đầu óc, nhưng Trương Cúc Anh lại bảo: Chúng tôi chỉ muốn mượn Chính phủ ít tiền và phiếu lương thực để ứng cứu thôi, đợi anh Ba tôi về sẽ trả ngay.

Đây đâu phải là ứng trước tiền lương, chỉ là mượn tiền thôi mà, sao lại phải mượn tận trên thủ đô? Mẹ Trần lập tức bồi thêm: Đúng đấy, đội trưởng Viên, anh cho chúng tôi mượn đi?

Nếu không phải Lâm Thúy đã đ.á.n.h tiếng trước, Viên Lập Quân sẽ chẳng ngần ngại mà cho mượn ngay, nhưng biết họ đến để gây phiền phức cho Trần Yến Minh, anh đương nhiên từ chối.

Rất xin lỗi, tiền lương mỗi tháng của tôi chỉ vừa đủ tiêu, ở thành phố chi tiêu lớn, sống không dễ dàng gì, lương về tay là hết sạch ngay. Anh kiên quyết không cho mượn lấy một xu.

Mẹ Trần và bố Trần nhìn nhau, cái đám cán bộ thành phố này sao mà keo kiệt thế không biết? Chẳng bằng cán bộ công xã ở quê, họ đến mượn tiền là người ta cho ngay. Trong tay giờ còn hơn mười đồng bạc, thêm chưa đầy mười lăm cân phiếu lương thực, thực sự chẳng cầm cự được mấy ngày.

Nếu con trai ở đây, họ còn có thể giở trò ăn vạ, không sợ nó không đưa tiền, nhưng giờ nó không có mặt, họ biết diễn cho ai xem? Chỉ cần có một người lãnh đạo, đồng nghiệp hay cấp dưới nào tốt với con trai họ, nhiệt tình với họ một chút là họ đã có thể bám lấy rồi, ai ngờ đến một người cũng không có.

Cái đám người thành phố này thật là bủn xỉn! Thằng Ba ăn ở kiểu gì mà kém thế không biết!

Bố Trần và mẹ Trần không hẹn mà gặp cùng nhớ lại những lời họ hay nói hồi nhỏ: Thằng Hai thông minh, khéo léo, ai cũng quý; thằng Ba thì lầm lì, tính như ch.ó con, không biết ăn nói cũng chẳng biết lấy lòng ai, chẳng ai ưa nổi, sau này chắc chắn chẳng làm nên trò trống gì.

Xem đi, họ nói đúng cả rồi, cái tính nết của thằng Ba thì làm gì có ai thương, đến một người bạn thân thiết cũng chẳng có.

Đã không mượn được tiền, họ chỉ còn biết trông cậy vào việc gia đình thằng Hai khi lên đây sẽ mang theo nhiều tiền và phiếu lương thực. Ở thành phố sống khổ thật, ăn cơm uống nước đến đi vệ sinh cũng tốn tiền, củi lửa không có, đun nấu cũng mất tiền. Ôi, thằng Ba với cái thằng khốn khiếp kia sao mãi vẫn chưa về?

Ba người lếch thếch đi về khu tập thể với tâm trạng thấp thỏm, dọc đường gặp người vẫn muốn mượn tiền nhưng kết quả là chẳng ai chịu giúp. Về đến tầng ba, họ mới phát hiện mình không có bếp lò cũng chẳng có nồi niêu, bữa tối tính sao đây? Sống ở thành phố sao mà khó thế này?

Bố Trần bảo mẹ Trần và Trương Cúc Anh sang mượn Lâm Thúy, kết quả là nhà cô khóa cửa không có ai. Họ lại xuống dưới gõ cửa các phòng khác, vốn dĩ còn có Tiểu Trang, nhưng phòng cậu ấy cũng khóa c.h.ặ.t... Bố Trần tức đến muốn hộc m.á.u. Hết cách, ba người đành nhịn đói đi nằm sớm. Nửa đêm đói quá tỉnh dậy, họ chỉ biết uống nước lã cho đầy bụng.

Cố mãi mới đến sáng hôm sau, đợi nhà ăn ở sân trước mở cửa, họ mới mang tiền và phiếu đi mua bánh bao và lấy nước nóng.

Trong khi đó, Lâm Thúy đang cùng mẹ chồng, bà ngoại Phương và hai đứa nhỏ đi du lịch quanh vùng. Tiết đầu đông, dù nhiệt độ hơi thấp nhưng trời cao mây nhạt, không khí lạnh lẽo trong lành, rừng núi khoác lên mình tấm áo sặc sỡ với các sắc đỏ, kim anh, vàng và xanh vàng đan xen, đẹp như một bức tranh sơn dầu dưới ánh nắng nhạt và bầu trời xanh. Không chỉ Lâm Thúy và Phương Địch Hoa, ngay cả bà ngoại Phương và hai anh em Phan Phan cũng cảm nhận được sự sảng khoái đến lạ thường.

Đây là lần đầu Phan Phan và Điềm Điềm thấy những cây phong, cây ngân hạnh lá đỏ lá vàng thế này, chúng tung tăng nhặt lá và quả rụng, nhét đầy vào cặp sách để mang về cho cả nhà xem.

Bà ngoại Phương cảm thán: Ôi chao, sống đến từng này tuổi, lần đầu tiên bà mới biết thế nào là cảm giác thong dong.

Hồi trẻ thì lo ăn lo mặc, lo chồng ở ngoài có an toàn không, lo con cái có nuôi nổi không. Sau này nhà khá giả hơn một chút, có nhà có ruộng lại lo người ta đến cướp, quân lính đến sách nhiễu... Nói chung là cả đời này trái tim chưa bao giờ được đặt vào l.ồ.ng n.g.ự.c cho yên ổn. Hôm nay vậy mà lại được hưởng thụ niềm vui đi du lịch.

Hoa này, người xưa nói đúng lắm, con người ta cứ phải sống, chỉ cần sống đủ lâu thì tin lạ gì cũng thấy, kẻ thù nào cũng chờ được đến lúc họ c.h.ế.t già hết, ha ha.

Phương Địch Hoa chưa được phóng khoáng như bà cụ, khẽ hỏi Lâm Thúy: Bố mẹ Yến Minh chắc không sao chứ?

Lâm Thúy cười nói: Mẹ, mình cứ thoải mái mà chơi đi. Họ không gặp chuyện gì lớn đâu, nhưng chắc chắn là sống chẳng dễ chịu gì.

Cô đã nhờ Viên Lập Quân để mắt tới rồi, sẽ không có chuyện gì xảy ra đâu. Chỉ cần không để bố Trần đến quân khu làm loạn thì mọi chuyện vẫn nằm trong tầm kiểm soát. Ở khu tập thể Ủy ban Cách mạng này cô vẫn có chút mặt mũi, sau này rất dễ giải thích rõ ràng, cũng không để người ta xem như trò cười.

Nếu là chuyện nhà mình cô chẳng sợ thiên hạ cười chê, nhưng còn Trần Yến Minh... Để không ảnh hưởng đến việc anh lấy vợ sau này, Lâm Thúy nghĩ tốt nhất là không làm lớn chuyện. Đương nhiên, bảo cô phải hạ mình hầu hạ ba người kia thì đúng là nằm mơ.

Cô dắt người già và trẻ nhỏ đi chơi, còn thuê hẳn một chiếc xích lô, lúc nào mệt thì lên ngồi. Thấy trời đã muộn, cô dẫn mọi người vào nhà khách nghỉ lại. Chỗ này gần tỉnh đội nên cô chọn ngay nhà khách của tỉnh đội. Cô vẫn còn nợ vài vị thủ trưởng cũ mấy bản tiểu sử, nhân chuyến này cô lên kế hoạch đến thăm từng người để ghi chép và viết truyện cho họ.

Lâm Thúy bận rộn viết lách, Phương Địch Hoa phụ trách đưa bà cụ và các cháu đi chơi, định bụng đến tối mới về nhà.

Còn ba người nhà họ Trần hôm ấy dắt díu nhau đi loanh quanh, chủ yếu là muốn đến các đại đội ngoại ô Kỳ Châu để lén mua ít lương thực thô. Phiếu lương thực đổi ở thành phố thường là bốn phần lương thực tinh, sáu phần thô, họ muốn đổi hết sang lương thực thô để ăn được lâu hơn. Kết quả là lương thực đâu có dễ mua như vậy? Họ không những không mua được gì mà còn bị người ta lừa mất năm đồng bạc!

Số tiền trong tay vốn đã ít nay lại càng héo hắt hơn!

Chập tối khi trở về, cả ba đều mặt ủ mày trau. Bố Trần thậm chí đã nghĩ đến việc hay là nghe lời Viên Lập Quân, cứ về quê trước rồi đợi thằng Ba về thì tính sau? Viên Lập Quân đã hứa sẽ ứng trước tiền vé tàu hỏa lượt về cho họ, đợi Trần Yến Minh về anh sẽ báo lại để Trần Yến Minh về quê đón các cụ lên sau.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.