Thập Niên 70: Cô Vợ Xinh Đẹp Nằm Chơi Cũng Thắng - Chương 856
Cập nhật lúc: 31/12/2025 12:10
Thế nên cô trí thức Khâu chẳng hề sợ hãi. Phan Phan và mấy đứa trẻ thấy Lâm Thúy đi tới đều chạy lại vây quanh cô.
Lúc này Triệu Mỹ Phượng cũng nghe tin chạy đến, thấy con gái mình bị bứt mất một nhúm tóc, trên mặt còn bị cào ba vết m.á.u, bà ta lập tức gào thét lao vào cấu xé cô trí thức Khâu. Cô trí thức Khâu nhanh chân né được.
Lâm Thúy bảo: Thôi đi, đừng làm loạn nữa!
Triệu Mỹ Phượng nghe thấy tiếng Lâm Thúy thì không dám làm càn thêm, bà ta lớn giọng: Em Ba này, em xem con Kim Linh bị cô ta cào nát cả mặt rồi đây này.
Lâm Thúy quay sang nhìn cô trí thức Khâu, vốn cô nàng thắt hai b.í.m tóc nhỏ, giờ thì đầu tóc bù xù, trên đầu còn rướm m.á.u, chắc là cũng bị bứt mất một nhúm tóc, gương mặt trắng trẻo bị cào mấy vết, trên cổ cũng có hai lằn đỏ.
Triệu Mỹ Phượng thấy con gái mình không chịu thiệt nên chẳng dám làm loạn trước mặt Lâm Thúy. Mấy bà vợ khác cũng nhao nhao hỏi: Vì sao hai đứa lại đ.á.n.h nhau thế?
Mắt ai nấy đều lấp lánh vẻ hóng hớt. Hai cô gái vốn chẳng thân thiết gì mà đ.á.n.h nhau thì quanh đi quẩn lại cũng chỉ mấy chuyện đó, không phải vì đàn ông thì là vì danh dự. Mọi người cơ bản đều nghe phong phanh chuyện của Nghiêm Bân với hai cô này, chỉ là không biết chi tiết, càng không biết Nghiêm Bân rốt cuộc là thân thiết với ai, nên ai nấy đều tò mò vô cùng.
Lâm Thúy cũng chẳng buồn hỏi han sự tình ngay giữa đường, con gái con lứa trẻ trung, nói ra thì xấu mặt lắm. Nhưng rõ ràng hai cô này chẳng quan tâm, họ chỉ quan tâm xem ai là người giành được Nghiêm Bân thôi. Lâm Thúy dứt khoát bảo họ lên văn phòng đại đội mà ngồi: Lát nữa bác thư ký về sẽ giải quyết.
Vợ Thiệu Đường ơi, cô giải quyết luôn đi.
Đúng đấy, đúng đấy, chúng tôi đều tin cô, cô làm đi!
Bây giờ Lâm Thúy có uy tín rất cao ở Lục Gia Trang, các bà các chị cơ bản đều nghe lời cô, nhưng Lâm Thúy chẳng muốn ôm cái chức hội trưởng phụ nữ vào người. Vừa tốn sức vừa dễ bị oán trách, cô chẳng thèm quản.
Vừa hay bác thư ký đạp xe về, nghe chuyện hai cô gái đ.á.n.h nhau mà tức nổ đom đóm mắt: Sắp Tết nhất đến nơi rồi, còn dở chứng cái gì thế không biết?
Bác đạp xe lên văn phòng đại đội, vừa vào sân đã nghe thấy mẹ con Lục Kim Linh đang c.h.ử.i bới, đối phương cũng không vừa mà c.h.ử.i lại ngay. Trong sân chật ních người già trẻ lớn bé đứng xem náo nhiệt, Tết nhất chẳng phải ra đồng, cũng chưa tổ chức múa lân đi cà kheo gì nên mọi người đang rỗi rãi. Giờ này thấy hai con ch.ó c.ắ.n nhau họ còn đứng xem chăm chú từ đầu đến cuối được, huống chi là hai cô gái.
Bác thư ký liếc nhìn đám xã viên đang vây quanh, rồi nhìn sang cô trí thức Khâu và Lục Kim Linh, bực dọc bảo: Con gái con lứa gì mà mặt dày thế hả?
Có mâu thuẫn gì sao không đóng cửa bảo nhau, cứ phải ra giữa phố mà đ.á.n.h nhau mới chịu được à? Thật chẳng còn mặt mũi nào nữa!
Cô trí thức Khâu và Lục Kim Linh lại không nghĩ vậy, cả hai đều thấy Nghiêm Bân đối xử với mình rất đặc biệt, đều cho rằng đối phương là người thứ ba. Để ép đối phương phải bỏ cuộc và cũng để ép Nghiêm Bân phải đưa ra lựa chọn rõ ràng, họ đã liều luôn cả mặt mũi. Nghiêm Bân cứ lờ mờ với cả hai người, chẳng chịu công khai thừa nhận thích ai, làm họ cũng khổ sở bấy lâu. Chi bằng cứ ép anh ta chọn một lần cho xong.
Nhưng giờ giữa thanh thiên bạch nhật, họ dù sao cũng biết ngượng, cứ ấp úng không biết mở lời thế nào. Triệu Mỹ Phượng thấy con gái thê t.h.ả.m quá, lại quay sang mắng cô trí thức Khâu: Cô là trí thức kiểu gì mà không biết xấu hổ thế? Nghiêm Bân ở nhà tôi, là họ hàng của chúng tôi, anh ấy với Kim Linh nhà tôi...
Chưa đợi bà ta nói hết, cô trí thức Khâu đã cướp lời: Nghiêm Bân đang yêu đương với tôi! Anh chị là họ hàng thì cũng chẳng quản được việc anh ấy yêu đương với tôi chứ?
Lục Kim Linh quát: Cô đừng có nằm mơ, anh ấy chưa bao giờ thừa nhận yêu đương với cô cả!
Bác thư ký quay đầu tìm người, quát: Nghiêm Bân đâu? Mau gọi cậu ta lại đây cho tôi.
Mấy người thích lo chuyện bao đồng liền chia nhau đi tìm, người thì đến chỗ hội trí thức, người đến nhà Lục Thiệu Tài, có người lại chạy đi chỗ khác.
Trên công xã đấy, lúc nãy tôi thấy cậu ta bắt xe lên công xã rồi!
Không khéo trên công xã cũng có người tình cũng nên. Đám đông cười rộ lên.
Lục Kim Linh và cô trí thức Khâu tức đến đỏ mặt, nhao nhao mắng những kẻ nói năng bậy bạ. Lâm Thúy gọi bọn trẻ về nhà ăn óc đậu. Lúc làm đậu phụ, múc ra những bát óc đậu mềm mịn, dù là ăn ngọt với đường đỏ hay ăn mặn với dưa muối thì đều là món ngon cả. Phan Phan nhìn cảnh tượng trước mắt vẫn còn thòm thèm chưa muốn về, nhưng bị Lâm Thúy dắt tay mỗi đứa một bên lôi về nhà.
Về đến nhà Lâm Thúy cũng chẳng giấu giếm, đem chuyện của Nghiêm Bân và Lục Kim Linh kể lại cho người nhà nghe. Chị dâu cả Lục bảo: Bác Gái cứ khăng khăng đòi giữ Nghiêm Bân ở lại, chẳng biết là mưu đồ cái gì.
Lâm Thúy châm chọc: Bà ấy thân thiết với Nghiêm Bân như thế, chẳng lẽ lại không biết tính nết của cậu ta. Chẳng qua là bà ấy đinh ninh cháu trai mình là đàn ông nên có thế nào cũng chẳng thiệt thòi gì thôi.
Vẻ ngoài của Nghiêm Bân rất dễ đ.á.n.h lừa người khác. Lúc đầu ông cụ Lục cũng thấy cậu ta là đứa trẻ ngoan, sau đó phát hiện cậu ta cũng tiểu thư công t.ử như đám trẻ thành phố, lại hay lười nhác trốn việc. Về sau nghe chuyện cậu ta cứ dính dáng lằng nhằng với mấy cô gái trẻ, ông cụ Lục liền có ấn tượng rất xấu. Trước đây ông còn hay chủ động mời Nghiêm Bân về nhà ăn cơm, nhưng sau này tuyệt nhiên không nhắc đến nữa. Từ lúc vụ gặt bắt đầu, số lần gọi cậu ta sang cũng ít dần, mấy tháng mùa đông này thậm chí chẳng gọi lấy một lần, ngay cả khi mổ lợn cũng không gọi cậu ta.
Trước đó Lâm Thúy vốn đã không có cảm tình với Nghiêm Bân, vì cô từng thấy cậu ta cố tình bắt chuyện với Tú Tú bằng cái ánh mắt rất mập mờ. Nếu Tú Tú là một cô gái dễ rung động thì chắc chắn đã bị cậu ta dụ dỗ rồi. May mà Tú Tú chẳng thèm để ý đến cậu ta, cô chỉ quan tâm đến việc may quần áo đẹp thôi. Tuy nhiên Nghiêm Bân cũng là người biết chừng mực, thấy Tú Tú không mặn mà gì là cậu ta cũng thôi luôn, nên Lâm Thúy cũng chẳng buồn can thiệp.
Thực ra với cái tính nết cứ thấy gái xinh là muốn mập mờ như Nghiêm Bân, chuyện xảy ra chỉ là sớm hay muộn thôi. Và giờ thì nó đến thật rồi đấy.
Mãi đến chiều tối Nghiêm Bân mới từ công xã trở về. Cậu ta mới quen một cô gái trí thức xinh đẹp trên đó, cô nàng là bạn của Tống Ưu Bình, thế là cậu ta lên đó chơi với họ. Vừa về tới nơi cậu ta đã bị người ta gọi bảo bác thư ký đại đội đang tìm, bảo cậu ta lên văn phòng ngay lập tức.
