Thập Niên 70: Cô Vợ Xinh Đẹp Nằm Chơi Cũng Thắng - Chương 859
Cập nhật lúc: 31/12/2025 12:10
Đợi Nghiêm Bân quay về thì đừng để anh ta đi nữa.
Đầu dây bên kia nhà Lục Thiệu Tài nhất quyết không chịu. Lục Trường Phúc và Triệu Mỹ Phượng túm c.h.ặ.t lấy Nghiêm Bân không buông, khiến anh ta không sao thoát ra được. Lục Thiệu Tài và Lục Kim Linh thì cầm ống nghe ra điều kiện với Nghiêm Bình.
Lục Kim Linh gào lên: Anh ta rõ ràng đã giở trò lưu manh với con, hai đứa con... phải kết hôn!
Lục Thiệu Tài bồi thêm: Đúng, phải kết hôn! Không kết hôn thì tố cáo nó tội lưu manh, cho đi tù! Lúc công xã mở đại hội đấu tố thì lôi nó lên mà xét xử!
Nghiêm Bân hét lớn: Tôi bị oan, tôi không có làm!
Lục Trường Phúc bất ngờ bồi cho anh ta một cú đ.ấ.m, mắng c.h.ử.i: Thằng ranh con nhà mày còn định quỵt nợ à? Nhìn cái bộ dạng dê xồm của mày thì có đứa ngu mới tin mày.
Lục Trường Phúc làm nghề thú y, suốt ngày vật lộn với gia súc nên sức lực càng lúc càng lớn, nắm đ.ấ.m dĩ nhiên là rất nặng. Nghiêm Bân bị đ.ấ.m một cú vào bụng, đau đến mức người co rúm lại: Tôi... chúng tôi... chỉ... chỉ là bạn thôi.
Anh ta chỉ hưởng thụ cảm giác mập mờ khi được các cô gái tranh giành vây quanh, chứ đâu có... thật lòng nhìn trúng ai, càng không muốn kết hôn với họ. Hơn nữa đây là quê của dượng, anh ta sao dám quá phóng túng được?
Lục Trường Phúc lại ấn anh ta xuống, bồi thêm hai cú đ.ấ.m sưng vù mặt mũi.
Ông cụ Lục sầm mặt lại: Đừng đ.á.n.h nữa, để yên xem nào.
Trong điện thoại, Nghiêm Bình đã nghiến răng nghiến lợi: Dã man! Bỉ ổi vô liêm sỉ! Lục Thiệu Tài, anh lại xúi giục con gái làm cái chuyện nhơ nhuốc thế này à? Tôi nói cho anh biết, đừng có mà mơ hão! Anh tính kế cháu trai tôi thì tôi vừa không để Nghiêm Bân cưới Lục Kim Linh, vừa không đời nào để cả nhà anh quay lại thủ đô đâu. Tốt nhất là bảo cả thằng Lục Trường Thọ xéo đi luôn!
Bác cả Lục đã đi tới, giật lấy ống nghe: Đưa cho tôi!
Thấy chồng đến, Nghiêm Bình lập tức tủi thân đỏ hoe vành mắt, bà rất muốn trút giận lên ông Lục. Hãy nhìn cái thằng con trai với đứa cháu gái ngoan hiền của ông xem, hồi ở thủ đô đã chẳng ra gì, suốt ngày gây rắc rối cho chúng ta, giờ bao nhiêu năm rồi vẫn chứng nào tật nấy, vẫn cái thói cũ ấy. Thế mà ông vẫn còn muốn chiếu cố chúng, còn dắt cả con trai nó theo nữa!
Nhưng khi bác cả Lục sa sầm nét mặt thì uy nghiêm đầy mình, khiến cơn giận đang chực trào của bà lại nuốt ngược vào trong. Bà túm vạt áo bác cả rồi bắt đầu khóc lóc: Ông Lục ơi, họ thật là quá quắt mà, tôi chỉ muốn họ trông nom Nghiêm Bân một chút, ai ngờ họ lại...
Chưa đợi bà nói hết, Lục Kim Linh trong điện thoại cũng gào khóc: Ông nội ơi, Nghiêm Bân bảo yêu đương với cháu, ban đêm vào phòng cháu còn dặn cháu đừng nói cho ai biết, kết quả anh ta quay lưng lại đi mồi chài một cô thanh niên tri thức họ Khâu, cứ quấn quýt lấy người ta làm cả điểm thanh niên tri thức bàn ra tán vào. Cô ta còn tìm cháu đ.á.n.h nhau nữa, thế mà Nghiêm Bân vẫn không thừa nhận, hu hu...
Nghiêm Bân gào lên: Dượng ơi, cháu không có! Họ vu khống cháu!
Hai bên cùng khóc, đúng là bên nào cũng có lý lẽ riêng. Chất lượng cuộc gọi đường dài rất kém, tiếng được tiếng mất, nhưng đại khái sự việc thì ai cũng hiểu rõ rồi.
Sắc mặt bác cả Lục u ám, đầu óc bị họ làm cho nhức nhối. Thời này gọi điện có điện thoại viên, phải chuyển tiếp qua mấy tầng người, chuyện này mà để họ nghe thấy thì đúng là muối mặt. Ông trầm giọng hỏi: Nhị gia của các cháu đâu?
Lục Kim Linh sụt sùi: Nhị gia với nhị nãi của cháu bị Nghiêm Bân làm cho tức đến nghẹn lời rồi ạ.
Bác cả Lục bảo: Bảo nhị gia các cháu nghe máy.
Lục Kim Linh lúc này mới quay sang nhìn ông cụ Lục và Phương Địch Hoa, ánh mắt cầu khẩn mong ông cụ nói giúp mình vài câu.
Ông cụ Lục đón lấy ống nghe: "Alo, anh cả."
Bác cả Lục hỏi: "Chú Hai, rốt cuộc chuyện là thế nào?"
Ông cụ Lục đáp: "Chuyện này chúng em thực sự không biết chân tướng ra sao, vì Nghiêm Bân ở bên nhà kia, họ làm gì thì người ngoài sao biết được?"
Bác cả Lục hỏi tiếp: "Thế Nghiêm Bân có đúng là quan hệ mập mờ với cô thanh niên tri thức kia không?"
Ông cụ Lục ngập ngừng: "Cô thanh niên tri thức đó thì bảo hai người đang yêu nhau, còn Nghiêm Bân thì bảo chỉ là bạn."
Bác cả Lục hừ mạnh một tiếng. Thời này đa phần mọi người đều xem mặt kết hôn, nam nữ không nhắm đến chuyện cưới xin thì làm bạn bè cái kiểu gì?
Lục Thiệu Tài đứng bên cạnh ông cụ Lục thêm dầu vào lửa: "Nó không chỉ lừa con Kim Linh nhà em với cô Khâu đâu, nó còn ra tận công xã lừa người ta, con bé cán bộ họ Tống trên đó cũng có quan hệ mờ ám với nó đấy."
Nghiêm Bân hét lớn bảo không có, chỉ là bạn bè. Lục Trường Phúc lại đ.ấ.m cho mấy phát: "Cái thằng lưu manh này, suốt ngày lêu lổng không ra đồng, không làm việc, chỉ đi kết giao bạn gái khắp nơi, mày không phải lưu manh thì là cái gì?" Anh ta giờ đã có công việc đàng hoàng, ngày ngày đi làm nên mắng Nghiêm Bân lười biếng rất dõng dạc.
Nghiêm Bình muốn Nghiêm Bân về thủ đô ăn Tết, nhà Lục Thiệu Tài dĩ nhiên không thả người. Họ không thả, ông cụ Lục và cán bộ đại đội cũng chẳng thể cướp người, vì ai biết được Nghiêm Bân và Lục Kim Linh có tư tình thật hay không?
Cả làng xã viên đều đang nhìn vào, đúng là họ thường xuyên thấy Nghiêm Bân và Lục Kim Linh nói cười vui vẻ, tất nhiên cũng thấy anh ta cười nói với các cô gái khác. Trong mắt mọi người, ngay cả nam nữ đang yêu nhau hay thậm chí là vợ chồng cũng không được hớn hở ngoài đường như thế, huống hồ là hai người bọn họ? Lục Kim Linh bảo hai người yêu nhau, còn bảo đêm hôm thường ngủ chung, Nghiêm Bân lại bảo chỉ là họ hàng, không phải yêu đương. Chậc chậc, mọi người dĩ nhiên là tin Lục Kim Linh hơn.
Phán Phán còn rỉ tai Lâm Thúy: Mẹ ơi, bọn con còn thấy chị Kim Linh tranh giành Nghiêm Bân với cô cán bộ họ Tống nữa cơ.
Lâm Thúy cười véo cái má phúng phính của cậu bé: Con biết hơi bị nhiều đấy.
Điềm Điềm xen vào: Mẹ ơi, thật đấy ạ, con có bằng chứng cơ.
Con bé lôi cuốn sổ nhỏ của mình ra lật lật. Ừm, cuốn này không phải, ở cuốn khác cơ. Rất nhanh, con bé đã tìm thấy cuốn sổ ghi ngày tháng trong hòm đồ chơi, lật đúng trang ghi lại chuyện chúng đi chơi đồ hàng rồi tình cờ hóng được cảnh cô cán bộ họ Tống và Lục Kim Linh đấu khẩu.
Lâm Thúy: "..."
Cuối cùng không còn cách nào khác, ông cụ Lục đành đề nghị bác cả Lục đích thân về quê một chuyến để giải quyết mâu thuẫn.
