Thập Niên 70: Cô Vợ Xinh Đẹp Nằm Chơi Cũng Thắng - Chương 884

Cập nhật lúc: 31/12/2025 12:14

Giờ đã hơn mười giờ đêm.

Bác cả Lục hừ mạnh một tiếng, ông cũng chẳng buồn ngâm chân nữa, cởi giày lên giường rồi cởi áo nằm xuống luôn.

Nghiêm Bình hỏi: Ông không rửa chân à?

Bác cả Lục đáp: Cũng có ra mồ hôi đâu, không hôi.

Nghiêm Bình khuyên: Ngâm chân cho thoải mái, ngủ mới ngon.

Bác cả Lục dứt khoát: Không ngâm.

Nghiêm Bình bực bội: Ông Lục này, thằng cả nó làm sai thì ông thái độ với tôi làm gì? Nhìn ông cứ hằm hằm hằm hằm ấy.

Bác cả Lục nói: Thằng cả là cái thằng khốn nạn không làm người ta yên tâm được. Để nó không gây họa ở quê nữa, tôi quyết định đưa nó về cùng, tôi sẽ đích thân canh chừng nó!

Nghiêm Bình ngẩn người một lát rồi cuống quýt: Ông Lục, ông nói thế là ý gì? Nó bao nhiêu tuổi đầu rồi mà ông còn đòi canh chừng như trẻ con?

Bác cả Lục bảo: Kệ nó bao nhiêu tuổi thì nó vẫn là con tôi. Con hư tại cha, nó sai thì tôi phải sửa thói hư tật xấu cho nó.

Nghiêm Bình gắt: Chẳng phải chỉ là trộm có hai mươi đồng thôi sao? Có gì to tát đâu chứ?

Bác cả Lục không thèm để ý đến bà. Nghiêm Bình thấy ông im lặng thì đẩy đẩy ông: Ông đừng có giả vờ ngủ, nói cho rõ ràng đi. Ông tưởng dắt nó đi mà dễ như dắt đứa trẻ con chắc?

Lục Trường Thọ là trẻ con, học hai năm rồi đi lính, sẽ không ở nhà mãi. Nhưng Lục Thiệu Tài từng nấy tuổi đầu rồi, cũng chẳng thể đi học được, thế chẳng phải là ở lỳ trong nhà suốt ngày sao? Bà thấy ghê tởm biết bao nhiêu. Bà cứ liên tục đẩy bác cả Lục.

Bác cả Lục lạnh lùng nói: Tôi dạy bảo thằng cả, chẳng phải đúng ý bà sao?

Nếu không thì bà bảo Nghiêm Bân trộm tiền làm gì? Biết chắc chắn không phải Lục Thiệu Tài trộm tiền, bác cả Lục ngẫm một lát là hiểu ra ngay. Mọi người đều không biết ai trộm tiền, nhưng Nghiêm Bình lại chỉ điểm đúng lúc Lục Thiệu Tài đi về phía phòng tây, chứng tỏ bà luôn để mắt phía đó. Bà ở phòng đông nói chuyện với Phương Địch Hoa nhưng Nghiêm Bân thì chẳng ai trông, anh ta đi lại tự do, là người có khả năng trộm tiền nhất. Những người khác cơ bản đều không có nhà, người ở nhà thì đều đang ở trong phòng trò chuyện với nhà họ Lục, người ngoài càng không thể vào phòng bắc nhỏ để cạy khóa. Chuyện này vốn chẳng có gì khó đoán.

Nghiêm Bình thấy ông cố chấp như vậy thì trong lòng tủi thân vô cùng, bắt đầu sụt sịt lau nước mắt: Ông rốt cuộc là có ý gì, nói cho rõ ràng đi, sao lại đổ vấy lên đầu tôi thế?

Bác cả Lục bảo: Bà tự biết rõ trong lòng, tôi không muốn nói toạc ra để chú hai và mọi người khó xử, bà cũng nên biết điểm dừng đi, tránh để đôi bên đều khó coi.

Nghiêm Bình khóc càng t.h.ả.m thiết hơn: Ông... ông Lục, ông xem chúng ta là vợ chồng bao nhiêu năm rồi, ông... ông lại đối xử với tôi như thế.

Bác cả Lục không nói gì nữa. Một lúc sau, nghe thấy Nghiêm Bình vẫn còn khóc, ông mới bảo: Yên tâm đi, đợi thằng cả lên thủ đô tôi sẽ sắp xếp chỗ khác cho nó ở, không để nó ở trong nhà làm chướng mắt bà đâu.

Nghiêm Bân ở cuối giường sợ đến mức không dám thở mạnh, chỉ hận không thể biến thành con thạch sùng dán c.h.ặ.t lên tường. Anh ta cảm giác dượng lại biết hết chuyện rồi.

Sáng sớm hôm sau, bác cả Lục đã sang nhà Lục Thiệu Tài. Lục Thiệu Tài vẫn còn đang trùm chăn ngủ nướng, Triệu Mỹ Phượng cùng Lục Trường Phúc, Lục Trường Thọ đã đi ra trại lợn rồi. Người có thể ăn ngày hai bữa nhưng lợn thì không, phải ăn ba bữa, nhiều lợn như vậy nên họ đương nhiên phải đi chuẩn bị từ sớm. Lục Kim Linh cũng đang ngủ nướng trong phòng mình.

Bác cả Lục xông vào giật phắt cái chăn bông của Lục Thiệu Tài ra. Buổi sáng giường sưởi đã nguội, bị lột chăn nên khí lạnh lập tức ập vào người khiến Lục Thiệu Tài rùng mình một cái, tỉnh táo ngay tức khắc. Thấy bộ dạng nổi trận lôi đình của bác cả Lục, hắn sợ hãi cuống cuồng bò dậy tìm quần áo: Cha, cha? Có chuyện gì thế cha?

Bác cả Lục rút thắt lưng da ra bắt đầu quất: Cái thằng rùa rụt cổ này!

Lục Thiệu Tài bị dồn trên giường sưởi, muốn chạy cũng không xong, chỉ đành van xin rối rít. Bác cả Lục xỏ thắt lưng lại, ông đã già rồi, quất vài cái đã thấy mệt. Ông đứng trước giường, lạnh lùng quát: Cút xuống đây cho tôi!

Lục Thiệu Tài uất ức nhưng cũng rất sợ hãi, nhỏ giọng cãi lại: Cha, chẳng phải chỉ là... hai mươi đồng thôi sao.

Dù sợ cha, dù hận cha không thương mình, nhưng dù sao cũng là cha ruột, khi gặp chuyện hắn theo bản năng lại muốn giở trò ăn vạ làm nũng.

Bác cả Lục quát lớn một tiếng: Quỳ xuống!

Lục Thiệu Tài sợ hãi quỳ sụp xuống đất: Cha, con sai rồi, con không bao giờ trộm tiền nữa đâu!

Hồi nhỏ hắn trộm tiền trong nhà, cha cũng đ.á.n.h hắn nhưng chưa bao giờ gay gắt đến thế này. Bác cả Lục cúi đầu nhìn xoáy vào hắn, trong phòng tối om nhưng ông vẫn thấy rõ cái vẻ mặt vô lại của thằng con cả. Ông hừ một tiếng: Hôm nay phạt anh không được ăn uống gì, nếu anh quỳ được một ngày, tôi sẽ đưa anh đi theo về thủ đô.

Lục Thiệu Tài nghe cha phạt không cho ăn uống và phải quỳ một ngày thì tối sầm mặt mũi, định ôm chân cha khóc lóc om sòm, nhưng ngay sau đó nghe cha nói sẽ đưa về thủ đô thì hắn lại mừng rỡ. Đang lúc do dự nên cũng chẳng dám ôm chân cha khóc nữa. Hắn tính toán đợi cha quay về chỗ chú hai thì hắn sẽ lén dậy kiếm gì đó ăn rồi lên giường nằm nghỉ một lát. Nào ngờ bác cả Lục vác luôn một thanh củi ngồi trên giường chằm chằm canh chừng hắn.

Chẳng được bao lâu, Lục Thiệu Tài đã thấy đầu gối đau nhức, vai và lưng mỏi nhừ, người bắt đầu lảo đảo. Hắn vừa lảo đảo là bác cả Lục lại cầm thanh củi quất cho một cái: Không kiên trì được thì bỏ cuộc sớm đi. Lục Thiệu Tài đành nghiến răng chịu đựng. Hắn nhất định phải về thủ đô, người ta vì muốn về thành phố mà cái giá nào cũng dám trả, hắn thì có gì mà không làm được?

Lục Kim Linh bị đ.á.n.h thức, mặc quần áo xuống nhà nhìn ngó động tĩnh bên phòng cha mình nhưng cũng chẳng buồn quan tâm, cô ta lén lút lẻn ra ngoài vì sợ bị liên lụy.

Đến lúc Triệu Mỹ Phượng và Lục Trường Thọ về nhà, thấy Lục Thiệu Tài đang quỳ dưới đất thì giật mình kinh hãi: Cha, có chuyện gì thế ạ?

Bác cả Lục liếc nhìn bà ta một cái, biết Triệu Mỹ Phượng giờ ngày nào cũng lao động nuôi lợn nên thái độ của ông tốt hơn nhiều: Vợ thằng cả này, thằng cả nó phạm lỗi ở quê, tôi sẽ đưa nó về để cải tạo lại một chút.

Triệu Mỹ Phượng hơi ngơ ngác: Cha, thế còn con và Trường Phúc thì sao ạ?

Bác cả Lục đáp: Hai mẹ con chẳng phải đang có việc ở đại đội đó sao? Đừng có bỏ bê lao động.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.