Thập Niên 70: Cô Vợ Xinh Đẹp Nằm Chơi Cũng Thắng - Chương 891
Cập nhật lúc: 31/12/2025 12:16
Gương mặt cậu nở nụ cười, trông vừa thành thật vừa ôn hòa, không giống như mấy gã tự cao tự đại khác.
Trước đây khi đi xem mắt, có người đàn ông cao lắm chỉ một mét sáu mà dám nghênh mặt lên trời nhìn cô.
Cô thấy khá ưng ý nên lặng lẽ huých tay con gái một cái.
Vương Ngọc Quyên thẹn thùng cúi đầu, mân mê mấy sợi chỉ thừa ở gấu áo.
Mẹ Chu cười nói, Tian Tian, Pan Pan, hai đứa dẫn cậu với cô Vương ra ngoài đi dạo xem nước sông đã tan băng chưa nhé.
Lâm Thúy thầm nghĩ, Cái cớ này cũng thật là... Bên ngoài lạnh lẽo thế kia, ra ngoài chẳng phải đóng băng người sao.
Nhưng người lớn cần bàn chuyện sính lễ, để đám trẻ ở lại nghe cũng không tiện, ra ngoài cũng được.
Làng quê những ngày đầu xuân lạnh buốt cũng chẳng có gì chơi, ngoài gió lạnh thì vẫn là gió lạnh.
Vương Ngọc Quyên bước xuống đất, định dắt tay Tian Tian ra ngoài nhưng thấy Lâm Việt vẫn đứng yên một chỗ.
Lâm Việt lén nhìn Lâm Thúy, cậu chẳng có kinh nghiệm xem mắt gì cả, cứ thế này đi ra lỡ gặp người quen hỏi han thì biết trả lời sao?
Lâm Thúy bảo, Trong nhà hơi bí, đi dạo một chút cho thoáng người đi.
Thấy Lâm Thúy nói vậy, Lâm Việt mới xoay người đi ra ngoài.
Bảo nhi thấy anh chị đều đi chơi cũng đòi xuống theo.
Lâm Việt tiện tay bế thốc cậu bé lên, mang ra ngoài.
Ánh mắt mẹ Vương thoáng d.a.o động, nụ cười trên môi nhạt đi vài phần. Đi xem mắt mà còn bế theo con trai đi cùng sao?
Vương Ngọc Quyên dắt tay Tian Tian đi trong sân, bước chân chậm lại để đợi Lâm Việt, nhưng khi thấy cậu bế con trai ra thì l.ồ.ng n.g.ự.c cũng thắt lại.
Thế này là có ý gì? Đang ngầm ám chỉ với cô rằng đứa con này rất quý báu, muốn cô sau này phải đối xử với nó như con đẻ hay sao?
Nghĩ đến đây, lòng cô lạnh đi một nửa. Cô đã chuẩn bị tâm lý làm mẹ kế, nhưng chẳng phải mẹ Chu nói Bảo nhi rất ngoan, thường ngày do mẹ Lâm trông nom, sẽ không làm phiền đến cuộc sống của cô và Lâm Việt sao?
Nếu sau khi cưới mà Lâm Việt đặt con trai lên trên cả cô và con cái của hai người, thì cô... cô không muốn chịu ủy khuất.
Lâm Việt cũng chẳng hay biết rằng cái nhấc tay bế con của mình đã vô tình làm mất lòng đối tượng xem mắt.
Vừa ra khỏi cổng, cậu đặt Bảo nhi xuống đất, để thằng bé nắm tay Pan Pan đi dạo.
Ngoài trời có gió, khá lạnh.
Họ đi dọc theo ngõ nhỏ ra phía ngoài, nơi đó không có nhà cửa che chắn nên gió lạnh cứ thế lùa vào.
Lâm Việt ngượng ngùng bảo, Bờ sông lạnh lắm, cũng chẳng có gì đẹp để xem cả.
Vương Ngọc Quyên nghe vậy liền dừng bước.
Nhưng đám trẻ con thì chẳng sợ lạnh, được ra ngoài là như mở l.ồ.ng, chúng gọi với theo, Chúng mình ra đằng kia chơi trượt băng đi.
Tuyết ở chỗ khuất nắng lâu ngày không tan, bị dẫm c.h.ặ.t lại thành những dải băng rất trơn.
Vương Ngọc Quyên nhìn gương mặt nhỏ nhắn khôi ngô giống hệt Lâm Việt của Bảo nhi, trong lòng thấy vị đắng chát.
Lâm Việt thấy hơi áy náy, bèn thò tay vào túi áo lấy ra mấy viên kẹo đưa cho cô.
Vương Ngọc Quyên lại thầm nghĩ, Người đâu mà lại như thế này?
Trời lạnh thế này mà bảo cô ăn kẹo? Chẳng phải là để gió lùa đầy bụng sao?
Cô nhận lấy rồi nhét vào túi, không ăn.
Lâm Việt hỏi, Bình thường cô thích làm gì?
Vương Ngọc Quyên đáp, Cũng chẳng có gì, nhà tôi không bắt tôi ra đồng, cùng lắm là nấu cơm thôi.
Lâm Việt cảm thấy thái độ của cô hơi lạnh nhạt, dường như không muốn trò chuyện, nhưng cậu vẫn phải cố tìm chủ đề, dù sao cũng là đang xem mắt mà.
Cậu thầm nghĩ ở nhà đẻ cô không phải ra đồng, vậy về nhà họ Lâm cũng không cần ra đồng, nhưng lại không tiện nói thẳng là "Cô về nhà tôi cũng không phải ra đồng", nên cậu nói, Mẹ tôi cũng không phải ra đồng.
Ý là sau này về đây cô muốn làm gì ở nhà cũng được.
Sắc mặt Vương Ngọc Quyên thay đổi hẳn. Chuyện chưa đâu vào đâu đã chỉ rõ là mẹ chồng không ra đồng để cô phải ra đồng sao?
Cô im lặng luôn.
Lâm Việt tuy không biết mình sai ở đâu, nhưng cậu cảm nhận được cô không vui, vì gương mặt cô chẳng còn nụ cười nữa.
Tian Tian và Pan Pan vốn luôn để ý chuyện xem mắt của cậu bèn quan tâm nhìn sang. Thấy hai người đứng sững ở đó không nói câu nào, trông thật kỳ quặc.
Pan Pan dắt Bảo nhi lại gần, bảo họ, Cô Vương, cậu ơi, chúng mình cùng trượt băng đi.
Cậu nhóc còn đẩy nhẹ Bảo nhi lên phía trước, muốn thằng bé tạo ấn tượng tốt với người mẹ kế tương lai.
Bảo nhi vốn tính lười, trời lại lạnh nên vốn dĩ chẳng muốn ra cửa, nhưng vì ham chơi với anh chị nên mới đi theo. Lúc này gió lạnh làm đầu óc lẫn mồm miệng cậu bé chậm chạp hẳn đi, vừa giơ tay định chào cô Vương, còn chưa kịp gọi tiếng "Cô" thì sắc mặt Vương Ngọc Quyên đã tệ đi trông thấy. Cô quay người bảo, Lạnh quá, về thôi.
Cô thấy đứa trẻ này như đang cố ý làm khó mình vậy.
Cô quay bước đi thẳng, Lâm Việt vẫn ngơ ngác không hiểu vì sao cô lại giận.
Cậu gãi đầu, bế Bảo nhi lên rồi gọi Pan Pan và Tian Tian về nhà.
Mọi người quay về, Vương Ngọc Quyên đi đến bên cạnh mẹ mình, mím môi nhìn bà Vương vốn đang trò chuyện rôm rả.
Mẹ Vương lập tức hiểu ý con gái là không ưng.
Nụ cười trên mặt bà cũng nhạt đi, bèn lấy cớ trời không còn sớm để xin phép về.
Mẹ Lâm vội giữ khách, Ở lại ăn cơm đã, sắp xong rồi đây.
Bà Vương cười đáp, Nhà thực sự có việc, thôi để hôm khác chúng ta nói chuyện tiếp.
Mẹ Chu cũng không rõ chuyện gì đã xảy ra, liếc nhìn Lâm Việt thấy cậu ngơ ngác thì cũng chẳng nói gì, cười tiễn bà Vương và Vương Ngọc Quyên ra cửa.
Mẹ Lâm vội bảo Lâm Thúy lấy xấp vải hoa đẹp ra để tặng Vương Ngọc Quyên làm áo.
Lâm Thúy nắm lấy tay mẹ mình, ra hiệu một cái rồi cùng bà tiễn khách ra ngoài.
Mọi người chào tạm biệt ở cổng, mẹ Chu đi cùng mẹ con bà Vương về nhà mình ngồi một lát.
Bà Vương khéo léo từ chối, Khi nào cô về nhà ngoại thì chị em mình nói chuyện kỹ hơn.
Mẹ Chu tiễn họ đi xa một đoạn, mới ướm lời, Ngọc Quyên không ưng à cháu?
Bà Vương cũng không nói c.h.ế.t lời, cười bảo, Để mẹ con tôi về bàn bạc lại đã.
Mẹ Chu cười nói, Thằng Việt nó thật thà lắm, mồm miệng không dẻo nhưng được cái chân chất. Nếu nó có lỡ lời gì thì Ngọc Quyên đừng để bụng nhé. Cứ thế đi, để tôi về nói chuyện với họ, vài hôm nữa sẽ bảo họ sang thăm nhà hai người.
