Thập Niên 70: Cô Vợ Xinh Đẹp Nằm Chơi Cũng Thắng - Chương 907
Cập nhật lúc: 31/12/2025 13:02
Chiêm Thu Nhiễm: Bây giờ tôi đang rảnh.
Đồng nghiệp bên cạnh chọc chọc vào người cô, sao cậu chẳng giữ kẽ gì thế? Dù có rảnh thì cũng phải bảo là không rảnh để người ta cố gắng sắp xếp chứ.
Trần Yến Minh nghe vậy thì rất vui mừng: Vậy... bây giờ tôi qua đón cô nhé?
Chiêm Thu Nhiễm: Có phiền phức quá không? Hay là anh nói một địa điểm rồi chúng ta cùng đến đó cho tiết kiệm thời gian. Chủ yếu là vì cô thấy đói rồi.
Đồng nghiệp chỉ muốn bóp c.h.ế.t cô, dù cậu có ưng người ta thì cũng không cần vội vàng thế chứ.
Trần Yến Minh: Hôm nay tôi lái xe ra ngoài, cách bệnh viện các cô không xa, để tôi qua đón cô.
Giọng của Chiêm Thu Nhiễm càng thêm vui vẻ: Được ạ.
Cúp điện thoại xong, đồng nghiệp định ra tay nhéo cô, đúng là hận sắt không thành thép: Tiểu Chiêm à, cậu không được chủ động thế, lúc xem mắt phải giữ giá một chút, kết hôn rồi hãy chủ động.
Chiêm Thu Nhiễm cười bảo: Nếu không ưng thì làm gì có chuyện sau khi kết hôn, việc gì phải giữ giá thế làm gì.
Cô không muốn tự làm mình mệt mỏi. Cô vốn là người như thế, đối phương có tốt đến mấy cô cũng vẫn vậy, mà cô cũng sẽ không cố ý làm khó người ta. Mọi người cứ chân thành với nhau, hợp thì ở bên nhau, không hợp thì ăn xong bữa cơm là xong chuyện.
Khoảng cách không xa nên cô cũng không đi xe buýt mà đạp xe qua.
Trần Yến Minh vốn đợi ở cửa tiệm cơm, nhưng đợi mãi rồi lại ra tận ngã tư đón. Chẳng là lúc trước có một cô gái đạp xe qua, anh cứ ngỡ là bác sĩ Chiêm nên sải bước tiến tới, kết quả làm người ta sợ quá đạp xe chạy mất hút, để giữ thể diện nên anh mới đi đón ở ngã tư.
Một lát sau, anh thấy một cô gái mặc quân phục rộng rãi, xõa tóc đạp xe tới, anh giơ tay lên, đối phương lập tức bóp chuông kính coong đáp lại.
Cuối cùng cũng đón đúng người rồi!
Chiêm Thu Nhiễm xuống xe, chìa tay ra cười với anh: Đồng chí Trần Yến Minh, gặp được anh thật chẳng dễ dàng gì.
Trần Yến Minh bắt tay cô, tiện thế đỡ lấy xe đạp đẩy giúp: Người bị sắt thép đ.â.m hôm đó cứu được rồi chứ?
Chiêm Thu Nhiễm gật đầu, tự hào nói: Chắc chắn rồi! Chúng tôi bận rộn đến tận nửa đêm đấy!
Đến tiệm cơm, Trần Yến Minh làm theo những lưu ý khi xem mắt mà Lâm Thúy đã dạy, chủ động rót trà rót nước, chủ động hỏi đối phương thích ăn gì, rồi tiện thể nói cho cô biết mình thích ăn gì, gọi món cân đối khẩu vị của cả hai để không ai phải chịu thiệt.
Chiêm Thu Nhiễm không hề kén chọn: Gạo, mì, rau, thịt tôi đều ăn được, dù sao cũng tốt hơn đám rau dại, rễ cỏ lúc huấn luyện sinh tồn ngoài dã ngoại chứ?
Trần Yến Minh rót trà cho cô, tò mò hỏi: Các cô cũng phải huấn luyện sinh tồn ngoài dã ngoại sao?
Chiêm Thu Nhiễm gật đầu: Đúng vậy, đừng nhắc nữa, toàn là nước mắt thôi, bị rèn luyện cho tơi tả, cuối cùng ai nấy vẫn phải tích cực bày tỏ là đã được rèn luyện rất tốt, phấn đấu mỗi năm tổ chức một lần.
Trần Yến Minh hiếu kỳ nhìn cô: Thế các cô thật sự muốn mỗi năm tổ chức một lần à?
Chiêm Thu Nhiễm cười ha hả: Làm sao có thể chứ! Chúng tôi đâu phải bộ đội chiến đấu các anh, huấn luyện dã ngoại như cơm bữa nói đến là đến, chúng tôi chỉ bày tỏ thái độ thôi, thực ra ngày nào đi làm thế này cũng đủ rèn luyện người rồi.
Trần Yến Minh không ngờ lần đầu gặp mặt cô đã thành thật như thế, chẳng hề giữ kẽ chút nào. Thường thì các cô gái dù trong lòng không muốn huấn luyện dã ngoại thì miệng cũng phải nói là muốn, vì nói không muốn nghĩa là không tích cực, lạc hậu, để lại ấn tượng không tốt.
Nhưng Chiêm Thu Nhiễm lại chẳng hề ngại ngần để lộ con người thật của mình, không quan tâm người khác có vì thế mà có ý kiến hay không thích mình hay không.
Vì Chiêm Thu Nhiễm từng có một năm huấn luyện trong quân đội, còn Trần Yến Minh cũng ra vào bệnh viện Quân y không ít lần nên hai người có rất nhiều chủ đề chung. Chiêm Thu Nhiễm kể cho Trần Yến Minh nghe chuyện chữa bệnh cứu người, còn Trần Yến Minh kể cho cô nghe về những cuộc xung đột nhỏ ở biên giới không thuộc diện bảo mật, bữa cơm diễn ra trong không khí rất vui vẻ.
Ăn xong hai người còn trò chuyện thêm một lát, Chiêm Thu Nhiễm chợt sực nhớ ra: Ôi, suýt nữa thì quên mất, chiều nay tôi còn phải đi làm.
Cô vốn định nghỉ một ngày, nhưng lãnh đạo không cho, chỉ cho nghỉ nửa ngày. Trần Yến Minh vội đứng dậy định tiễn cô.
Chiêm Thu Nhiễm thấy thức ăn trên bàn vẫn chưa ăn hết, liền cản anh lại: Gần thế này không cần anh tiễn đâu, anh ăn cho hết chỗ thức ăn đi đừng lãng phí.
Trần Yến Minh vẫn đứng dậy tiễn cô ra ngoài, tiện tay nhét hũ tương ớt thịt bò nhỏ vào túi xách của cô. Chiêm Thu Nhiễm thấy không phải quà cáp quý giá nên nhận lấy: Hôm nay anh mời khách, lần sau đến lượt tôi nhé.
Cô và Trần Yến Minh nói chuyện quá hợp cạ, quên bẵng cả việc khách sáo nói mình sẽ mời khách để tạ lỗi vì lỡ hẹn lần trước. Trần Yến Minh cũng chưa kịp nói với cô chuyện của Cao Đình Đình, chủ yếu là lần đầu gặp mặt chưa thân thiết đến thế, không tiện nói xấu đồng nghiệp của cô, hơn nữa nói chuyện tâm đầu ý hợp quá nên chẳng nhớ đến chuyện khác.
Chiêm Thu Nhiễm lên xe đi ngay, đạp được mấy vòng thì ngoái đầu nhìn anh một cái thật nhanh: Bộ quần áo này của anh đẹp đấy!
Tay lái bị chao đi một cái làm cô sợ quá vội quay đầu lại ngồi ngay ngắn đạp xe chạy mất. Trần Yến Minh cũng kêu lên một tiếng ái chà, tim treo ngược lên tận cổ, chỉ sợ cô ngã.
Lúc quay lại ăn nốt chỗ cơm canh anh còn thầm nhủ, bộ quần áo đẹp là có ý gì? Chỉ có quần áo đẹp thôi sao? Còn người thì sao? Anh đã trả tiền từ trước, ăn sạch xong liền đứng dậy về nhà.
Lâm Thúy đang ở nhà đạp máy khâu làm quần áo, định may cho Lục Thiệu Đường hai chiếc sơ mi mặc mùa hè, rồi làm cho Trần Yến Minh một chiếc mới. Lúc xem mắt rất quan trọng, nhất là với nữ bác sĩ ngoại khoa. Các bác sĩ nữ ít nhiều đều có bệnh sạch sẽ nghề nghiệp. Đàn ông mà không giữ vệ sinh, không chăm thay quần áo là bị trừ điểm nặng lắm. Có thể quần áo không mới, không nhiều nhưng không được bẩn.
Thấy Trần Yến Minh về, cô liền gọi anh lại hỏi xem xem mắt thế nào.
Trần Yến Minh: Tôi thấy rất tốt.
Lâm Thúy: Tốt thế nào? Anh kể chi tiết ra xem nào.
Trần Yến Minh xoa xoa mái tóc ngắn mới cắt, cười bảo: Người đẹp, tính cách tốt, nói chuyện hợp.
Lâm Thúy mỉm cười, xem ra bác sĩ Chiêm cũng khá hài lòng với Trần Yến Minh, nếu không anh đã chẳng vui vẻ như vậy.
