Thập Niên 70: Cô Vợ Xinh Đẹp Nằm Chơi Cũng Thắng - Chương 914

Cập nhật lúc: 31/12/2025 13:03

Ví dụ như những người như Tiết Liên cứ luôn than phiền không mua được quần áo ưng ý, thế nên chỉ còn cách đặt may.

Mẹ Chiêm cảm thấy thay vì tìm thợ may khác thì chẳng thà nhờ cậy Lâm Thúy, coi như là một cách đền đáp ơn nghĩa. Chủ yếu là vì tay nghề của Lâm Thúy thực sự tốt, hoàn toàn có thể đảm đương được, hơn nữa các chi tiết nhỏ đều thấy được sự tâm huyết, không hề rập khuôn máy móc. Mấy bộ quần áo Trịnh Khiết nhờ Lâm Thúy làm, chỉ riêng phần cổ áo đã khác nhau rồi, nào là cổ tròn, cổ nhọn nhỏ, cổ bẻ lớn, cổ cánh én.

Hai người trò chuyện rất hợp ý, bàn luận đủ thứ về kiểu dáng quần áo, mẫu mũ đội đầu, còn bàn cả về chuyện nghỉ phép kết hôn của Trần Yến Minh và Chiêm Thu Nhiễm.

Thời gian trôi qua nhanh ch.óng, Lâm Thúy dẫn bà đi rán tương thịt bò, tương thịt ba chỉ, tất cả đều là vị cay. Tương vừa rán xong nóng hôi hổi, hương thơm nức mũi khiến người ta không kìm được mà chảy nước miếng. Lâm Thúy vừa hay cũng hâm nóng màn thầu, cô cắt một đường ở giữa rồi kẹp tương thịt vào giống như món bánh mì kẹp thịt vậy.

Mẹ Chiêm lại ăn thêm hai cái màn thầu to bằng nắm đ.ấ.m, ăn đến mức nấc cụt cả lên. Lâm Thúy giúp bà đóng một hũ tương đậu bản, còn lấy cả hũ tương ngọt tự làm đóng vào một lọ nhỏ cho bà, món này trời nóng không để được lâu, ăn trong vòng hai ngày là vừa. Lâm Thúy còn đóng gói cả phần đậu phụ sợi, rong biển sợi và giá đỗ đã thái sẵn để họ mang về nhà ăn tối.

Mẹ Chiêm hớn hở ra mặt, cảm thấy có một loại hạnh phúc khó tả khi được cho đồ mang về. Lâm Thúy muốn đưa hết số tương thịt đã làm cho bà, nhưng mẹ Chiêm nhất quyết không chịu, phải chia đôi mỗi người một nửa, phiếu thịt bà cũng để lại cho Lâm Thúy.

Lâm Thúy muốn mẹ Chiêm đợi Lục Thiệu Đường hoặc Trần Yến Minh về rồi đưa bà ra bến, vì hôm nay hai người họ đều có việc đi ra ngoài đến chập tối mới về, nhưng mẹ Chiêm không đồng ý. Bà hơi ngại, sợ con rể tương lai lại nghĩ mình tham ăn, vừa ăn vừa gói mang về thì xấu hổ lắm, thôi cứ tự mình về cho lành. Lâm Thúy đành phải tiễn bà ra bến xe.

Mẹ Chiêm xách theo một túi chai lọ về nhà, dọc đường không kìm được mà ngân nga vài câu hát, cả người ngập tràn niềm vui. Thím Khâu, người hàng xóm vốn hay đố kỵ với bà, nhìn thấy vậy liền mỉa mai: "Quản lý Tần, có chuyện gì mà vui thế? Nhặt được tiền à?"

Thím Khâu và mẹ Chiêm là bạn học tiểu học, từ nhỏ đã thích kèn cựa nhau. Thím ta luôn so bì với mẹ Chiêm, nhưng khổ nỗi mẹ Chiêm lại xinh đẹp, thông minh hơn, học giỏi hơn, lấy chồng tốt, công việc cũng tốt, khiến thím ta ấm ức suốt mấy chục năm trời. Điểm duy nhất thím ta tự tin hơn mẹ Chiêm là thím có hai con trai hai con gái, còn mẹ Chiêm chỉ có hai con gái, không có con trai.

Thế nhưng con trai thím ta lại thích Chiêm Thu Nhiễm, từng định theo đuổi nhưng không thành, thím định sang đặt vấn đề cưới hỏi cũng bị mẹ Chiêm khéo léo từ chối khiến thím hậm hực mãi. Sau này con gái thím đi lấy chồng, con trai cưới vợ, trong khi Chiêm Thu Nhiễm mãi chưa chịu lấy ai, thím lại thấy mình hơn mẹ Chiêm một bậc, đắc ý được vài năm. Gần đây nghe nói Chiêm Thu Nhiễm đang quen một đối tượng rất khá, thím lại thấy chua xót, lần nào gặp mẹ Chiêm cũng phải mỉa mai vài câu.

Mẹ Chiêm sao lại không biết tâm tư nhỏ nhen đó của thím ta? Trước đây con gái chưa kết hôn, bà lười chẳng buồn tiếp lời thím Khâu, giờ Thu Nhiễm đã có đối tượng tốt, bà sợ gì chứ? Bà cười đáp: "Nhặt được tiền thì có gì mà vui? Tôi đây còn sướng hơn cả nhặt được tiền ấy chứ. Nhặt được một cậu con rể tốt, lại có thêm thông gia tốt, hàng xóm tốt nữa. Nhìn xem người ta làm cho tôi bao nhiêu đồ ngon thế này, cái tay nghề đó ấy mà, chậc chậc, đầu bếp cấp sáu còn phải chào thua!"

Mặt thím Khâu xị ra như sắp chạm đất. "Có gì ngon thế? Cho tôi xem tí nào."

Mẹ Chiêm: "Thôi chẳng xem đâu, ngoài đường gió to, bụi bặm bay vào lại sạn răng." Nói xong bà cười ha hả đi thẳng vào nhà.

Dù đã có tuổi nhưng dáng người bà vẫn rất đẹp, không hề bị sồ sề nên trông rất trẻ trung, giọng nói cũng lanh lảnh, tiếng cười ấy cứ như đ.â.m vào tai thím Khâu.

Về đến nhà, bà liền đem bánh nhỏ và màn thầu đi hâm nóng, định bụng đợi ông Chiêm và con gái út về là ăn luôn. Một lát sau bố Chiêm về, vừa vào cửa vừa thay giày vừa cười hỏi: "Bà làm gì mà để bà Khâu tức nổ đom đóm mắt ngồi vêu vao ngoài lề đường thế?"

Mẹ Chiêm nhún vai, cười ranh mãnh: "Tôi có làm gì đâu, chỉ có thể nói là bà ta tính hay dỗi, tự rước bực vào thân thôi. Ngày trước chẳng ít lần bà ta rỉ tai sau lưng chê tôi không sinh được con trai, hừ, bà ta có con trai đấy, mà hai thằng con thằng nào thằng nấy đều không ra gì, thà không sinh còn hơn." Bà vừa bày cơm vừa lườm ông Chiêm một cái: "Ông Chiêm, sao thế, ông cũng tiếc vì không có con trai à?"

Bố Chiêm: "Tôi còn oan hơn cả Đậu Nga, tôi từ thủ đô lặn lội đến tận Kỳ Châu này, xin được làm rể ở rể nhà bà mà bà còn chẳng thèm đấy thôi." Từ nhỏ anh em ông đã đông, suốt ngày đ.á.n.h nhau sứt đầu mẻ trán, ông thực sự phát ngấy mấy ông anh cậu em trong nhà rồi. Giờ cháu chắt cũng đông, mỗi lần về nhà anh em là lại ồn ào nhức cả đầu. Vẫn là con gái ông tốt nhất. Ông nhìn đồng hồ: "Giai Lệ sao giờ vẫn chưa về nhỉ?"

Mẹ Chiêm nhét vào miệng ông một cái bánh cuốn nhỏ: "Ngày mai ông duyệt cho tôi một chiếc máy vắt sổ đi."

Bố Chiêm nhai cái bánh giòn rụm, vị ngọt thanh cay cay bên trong khiến mắt ông sáng bừng lên, gật đầu lia lịa: "Ừm ừm, ngon thật!" Ông nhai kỹ nuốt chậm rồi mới nói: "Bà mua máy làm gì? Bà có biết dùng đâu."

Mẹ Chiêm đắc ý: "Tôi không biết nhưng thông gia của tôi biết."

Bố Chiêm hơi cạn lời, thế này có phải là đắc ý quá mức rồi không? Ngay cả chuyện có thông gia cũng đem ra khoe khoang cho được? Mẹ Chiêm kể lại tay nghề của Lâm Thúy và cháu gái, định bụng đặt quần áo ở chỗ họ: "Số lượng ít, nhưng là hàng cao cấp."

Bố Chiêm: "Thế thì mai tôi về đơn vị làm thủ tục. Bà xã ơi, cho tôi thêm cái nữa đi, ngon quá!"

Mẹ Chiêm: "Tôi nhớ hết cách làm rồi, lát tôi nói cho ông nghe rồi ông chịu khó mà học, sau này ông nấu cơm tôi sẽ cung cấp tương thịt."

Bố Chiêm: "Chẳng phải thông gia cho sao?"

Mẹ Chiêm: "Thì cũng là tôi đi lấy về chứ bộ." Bà nhìn bố Chiêm, thở dài một tiếng: "Chao ôi, sao tôi lại không có cái phúc tốt như thế nhỉ?" Phải rồi, quay đầu nhất định phải đưa ông Chiêm đến chỗ Lâm Thúy để đào tạo một khóa mới được.

Hai ngày sau, mẹ Chiêm gọi điện cho Lâm Thúy bảo máy vắt sổ đã được duyệt rồi, hỏi cô là muốn đợi xe tải của cửa hàng bách hóa thành phố chở về hay tìm xe chở thẳng đến nhà luôn. Lâm Thúy không ngờ mẹ Chiêm hành động nhanh đến thế, cô vui mừng khôn xiết: "Cô Tần ơi, có thể làm phiền bác tài xế cửa hàng bách hóa chở đến chỗ cháu được không ạ? Hai ngày nữa ở quê cháu có xe máy cày lên, cháu nhờ họ chở về luôn một thể."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.