Thập Niên 70: Cô Vợ Xinh Đẹp Nằm Chơi Cũng Thắng - Chương 955
Cập nhật lúc: 31/12/2025 13:10
Hôm nay bọn trẻ tuy không nhặt được đứa bé nào, nhưng lại cứu sống được một người bị hóc kẹo.
Đứa bé kia vừa nhảy nhót vừa ăn kẹo, phụ huynh thì mải buôn chuyện với người khác không để ý, cũng may Điềm Điềm tinh ý thấy cô bé đang tung tăng bỗng nhiên khựng lại, bắt đầu đưa tay móc họng. Cô bé đã học qua pháp sơ cứu từ Lâm Thúy, liền lao tới ôm c.h.ặ.t lấy n.g.ự.c cô bé kia, ép mạnh vào lan can bên cạnh, thế là viên kẹo kẹt trong khí quản bị ho bật ra ngoài.
Lúc đầu phụ huynh đứa bé còn tưởng Điềm Điềm bắt nạt con mình, sau khi phát hiện cô bé cứu mạng con gái mình thì cảm động khôn xiết, cứ thế cảm ơn rối rít. Thế là Điềm Điềm không chỉ nhận được một tràng khen ngợi, mà vị phụ huynh kia còn hỏi thăm cô bé học trường nào để gửi thư khen về tận trường.
Điềm Điềm tuy rất vui nhưng cũng hơi ngượng, cô bé có thể khoe khoang với bạn bè và người nhà, chứ bị người ta làm rầm rộ lên như vậy thì lại thấy không tự nhiên cho lắm. Lâm Thúy càng không muốn tâng bốc con quá cao, vì càng ở trên cao thì càng dễ bị trói buộc bởi những kỳ vọng. Khi một đứa trẻ bị đẩy lên một tầm cao nhất định, nó sẽ không còn là chính mình nữa mà trở thành một biểu tượng bị hàng nghìn người soi xét, có người thậm chí còn dùng kính hiển vi để tìm vết đen mà công kích. Thế nên cô đã từ chối việc gửi thư khen, bảo về nhà tự khen thưởng là được rồi.
Vì bà nội và chị dâu cả sáng mai phải đi sớm, Lâm Thúy quyết định làm một bữa thật ngon vào chiều tối, mời bà cụ Quan và Quan Trạch tham gia, lại bảo Điềm Điềm và Phán Phán mời thêm những người bạn nhỏ ở đây như Lý Lê và Hoàng Hạm. Mấy đứa trẻ này hai ngày nay không được đi vườn bách thú hay công viên vì người lớn nhà chúng bận việc, mà họ cũng không nỡ gửi con cho Lâm Thúy và bà Phương Địch Hoa trông hộ. Dù người ta có sẵn lòng, dù con mình có ngoan ngoãn đi nữa, nhưng lỡ như có chuyện gì thì sao? Ai cũng có chừng mực trong giao tiếp, có thể chơi cùng nhau nhưng không thể quẳng con cho người khác rồi rảnh rang làm việc của mình, nếu bận thì thà không đi.
Điềm Điềm và các bạn nhỏ ăn cơm xong, Lý Lê mang đến một chậu quýt mật nhỏ, Hoàng Hạm xách một túi táo. Chúng thích nhất là được đến nhà Phán Phán và Điềm Điềm ăn cơm.
Đợi đến khi tuyết rơi, chúng mình lại cùng nhau đi trượt băng nhé. Bọn trẻ gặp nhau ngoài chuyện ăn thì chỉ toàn chuyện chơi, chẳng có chút muộn phiền nào.
Được thôi, được thôi. Tuy bây giờ mới sang thu, mùa đông còn xa tít tắp nhưng cũng chẳng ngăn được bọn trẻ lập kế hoạch vui chơi.
Chị dâu cả kiểm tra lại chiếc xe đạp mới mà Tiểu Trang vừa mua về, dắt ra đi thử một vòng, thấy không vấn đề gì mới bê lên thùng xe máy cày. Bên dưới phải lót rơm và bìa các tông cẩn thận để tránh đi đường xóc nảy làm trầy xước sơn.
Bà cụ Quan xách mấy hộp bánh quy đến, còn đưa cho bà Phương Địch Hoa một ít phiếu lương thực và một xấp vải bông dệt máy màu sẫm.
Chị ơi, chị đừng khách sáo với em nhé, mấy thứ này em có dùng đến đâu, cứ để đấy cũng phí.
Nhà bà cụ Quan chẳng khác gì khu đại viện quân đội, tuy nói là lương thực theo định mức nhưng thực tế bột mì trắng thì ăn thoải mái, phiếu lương thực vứt xăm xắp chẳng buồn dùng. Nhà bà không thiếu tiền, cũng chẳng ai mang đi bán, trước đây bà toàn lén cho những nhà thiếu ăn, sau này vì có mấy bà già ngồi lê đôi mách nói xấu sau lưng nên bà cứ để mặc cho hết hạn chứ không cho ai nữa. Bây giờ thân thiết với bà Phương nên bà rất muốn tặng cho người chị này.
Bà Phương Địch Hoa thì không bao giờ thích chiếm hẻo của ai: Tôi không khách sáo với bà, tôi trả tiền cho bà, bà cũng đừng có từ chối.
Bà thấy trả tiền theo giá thị trường cho bà cụ Quan là mình đã hời to rồi, vì người bình thường muốn mua cũng chẳng mua nổi. Bà cụ Quan định từ chối thêm nhưng bà Phương ấn tay bắt bà nhận: Nhà tôi không thiếu tiền.
Bà cụ Quan cười nói: Đúng rồi, Cục trưởng Lục nhà chị giỏi giang thế cơ mà, chẳng thiếu chút này đâu. Em cũng nghĩ dưới làng chị còn nhiều nhà khó khăn, chị mang về mà giúp đỡ họ một tay.
Trước đây bà Phương từng lấy cớ giúp đỡ dân làng để nhờ bà cụ Quan mua đồ hộ, tất nhiên đồ mang về bà đều đổi cho người dân chứ không tư túi. Bây giờ có con dâu ba tính toán lo liệu, trong nhà thực sự chẳng thiếu thứ gì, bà Phương nói chuyện cũng đầy khí chất.
Bà cụ Quan sực nhớ ra: Đúng rồi, cái loại rượu t.h.u.ố.c nhà chị ấy, có loại nào tráng dương không? Sau này mỗi tháng gửi cho em vài thùng nhé.
Lũ trẻ tai thính lắm, Lý Lê và Quan Trạch không hiểu nên hỏi: Tráng dương là cái gì ạ?
Hầu Vĩ thì đã quá quen với mấy thuật ngữ này vì thường xuyên quanh quẩn ở trạm xá, cậu nhóc bảo: Tớ biết, là lá hẹ, kỷ t.ử, cá ngựa, hải cẩu, đều là đồ tráng dương hết.
Điềm Điềm và Phán Phán trí nhớ cực tốt, từng đọc qua sách y của ông nội, dù ông Lục có cố ý bỏ qua những phần về tráng dương thì cũng chẳng ngăn được bọn trẻ tự lật xem. Hai đứa bắt đầu bổ sung: Pín bò, thịt dê, thịt ch.ó, quế bì, nhục thung dung, dâm dương hoắc đều là tráng dương cả, nhưng mà t.h.u.ố.c không được uống lung tung đâu, phải nghe lời bác sĩ.
Điềm Điềm phán: Không được giấu bệnh sợ thầy, có bệnh là phải đi khám.
Đúng lúc Lục Thiệu Đường đẩy cửa bước vào, nghe thấy chúng đang bàn tán chuyện tráng dương với giấu bệnh sợ thầy. Anh đã quá quen với việc con mình hay thốt ra những lời gây sốc nên chẳng mấy ngạc nhiên, chỉ hỏi: Ai bệnh mà không dám đi khám thế?
Bọn trẻ đồng thanh chào anh. Lý Lê và Phán Phán chỉ tay vào Quan Trạch: Bố bạn ấy muốn mua rượu tráng dương ạ.
Lục Thiệu Đường: ...
Chủ nhiệm Quan không ổn rồi à?
Bà cụ Quan: ... Mấy đứa quỷ nhỏ này, sao lại nói linh tinh thế? Tôi bảo con trai tôi cần uống hồi nào?
Lâm Thúy dùng đũa chung chia thịt kho tàu cho tụi nhỏ: Mau ăn đi kẻo nguội là ngấy đấy. Cô đứng dậy lấy bát đũa cho chồng: Anh Yến Minh và bác sĩ Chiêm đâu rồi anh?
Lục Thiệu Đường vừa rửa tay vừa đáp: Bác sĩ Chiêm có ca phẫu thuật khẩn cấp, Trần Yến Minh sang ký túc xá bệnh viện ngủ nhờ rồi.
Lâm Thúy bật cười, hai cái người hơn hai mươi tuổi đầu rồi mà yêu đương vào trông cứ trẻ con thế nào ấy.
