Thập Niên 70: Cô Vợ Xinh Đẹp Nằm Chơi Cũng Thắng - Chương 981
Cập nhật lúc: 31/12/2025 13:14
Có những người đồng đội như thế này, bản thân làm đội trưởng mỗi ngày chắc cũng ngủ thêm được hai tiếng đồng hồ. Tất nhiên, mấy chuyện này chỉ dám... tự mình nghĩ thế thôi.
Mấy người vừa trò chuyện vừa đi về phía nhà ăn, đúng lúc gặp Nghiêm Chấn Đông đang ngáp ngắn ngáp dài đi ra mua bữa sáng.
Nghiêm Chấn Đông ngáp một cái rõ to, chào mọi người: Thật hâm mộ cái thể hình của mấy người, dậy sớm hơn gà mà tinh thần thì hăng hơn cả trâu!
Đội trưởng Viên tiếp lời: Chủ nhiệm Nghiêm này, hay là tại anh dậy muộn quá nên tinh thần mới không tốt?
Nghiêm Chấn Đông xua tay, buồn bực nói: Chịu thôi, bệnh nghề nghiệp ấy mà. Làm công tác viết lách dễ bị mất ngủ lắm, ngủ không được, ngủ không ngon nên mới dậy không nổi chứ sao.
Trần Yến Minh khuyên anh nên đi gặp bác sĩ.
Nghiêm Chấn Đông tặc lưỡi: Ôi dào, vô ích thôi. Gặp bác sĩ thì họ cũng chỉ kê t.h.u.ố.c ngủ, càng uống tinh thần càng tệ hơn.
Phán Phán đang chạy nhảy cùng Hầu Vĩ đột nhiên lên tiếng: Bác Nghiêm ơi, bác phải đi khám Đông y ấy, châm cứu một chút, uống mấy thang t.h.u.ố.c bắc là khỏi ngay. Mấy loại thảo d.ư.ợ.c như toan táo nhân, hoàng tinh, bách hợp, kỷ t.ử, long nhãn giúp an thần ngủ ngon nhiều lắm. Đúng rồi, còn có cả rượu t.h.u.ố.c nữa, chẳng phải mẹ cháu đã đưa cho dì Trần rồi sao? Bác không uống ạ?
Nghiêm Chấn Đông ngẩn người nhìn Phán Phán. Anh biết hai đứa nhỏ nhà Lục Thiệu Đường và Lâm Thúy thông minh, nhưng mà... cháu mới bao nhiêu tuổi đầu chứ, thế này thì có quá thông minh rồi không?
Phán Phán tưởng anh không tin, lập tức lôi người lớn ra bảo chứng: Ông nội cháu là bác sĩ chân đất đấy nhé, năm nào cũng được nhận bằng khen bác sĩ chân đất ưu tú nhất huyện. Điềm Điềm còn học châm cứu với ông rồi, bác bị mất ngủ thế này, cứ chăm ngâm chân bằng thảo d.ư.ợ.c, rồi châm thêm vài huyệt vị là ổn thôi.
Cậu nhóc còn chỉ chỉ vào tay và cánh tay mình: Chỉ vài huyệt vị thôi, không châm vào đầu đâu, bác đừng sợ.
Về khoản tìm "vật thí nghiệm" cho Điềm Điềm thì cậu nhóc cực kỳ có tâm. Cậu không nghĩ mình đang dụ dỗ người ta, vì lúc ở dưới quê, Điềm Điềm đã từng giúp ông nội châm cứu cho mọi người rồi, từ tay chân cho đến lưng đều châm cả. Ông nội còn khen cô bé nhận diện huyệt vị cực chuẩn!
Mọi người đang vội về nhà ăn cơm nên trò chuyện vài câu rồi giải tán.
Nghiêm Chấn Đông mua bữa sáng về nhà, không nhịn được mà kể với Trần Huệ Lan: Hai đứa nhỏ nhà cậu Lục đúng là cừ thật, cái miệng cứ liến thoắng nói năng rất có bài bản. Hôm nay thằng bé Phán Phán còn giảng cho tôi một tràng về đạo dưỡng sinh an thần, nghe mà tôi cứ ngẩn cả người ra.
Trần Huệ Lan cười đáp: Chứ còn giả vào đâu được nữa? Phán Phán về khoản này còn chưa ăn thua, con bé Điềm Điềm mới thực sự lợi hại cơ. Nhắc đến chuyện chữa bệnh là nó cứ như bác sĩ thực thụ ấy. À đúng rồi, ông nội chúng là bác sĩ, giỏi lắm đấy.
Nghiêm Chấn Đông bĩu môi: Chẳng phải cũng chỉ là bác sĩ chân đất thôi sao? Giỏi đến mức nào được.
Trong mắt Nghiêm Chấn Đông, bác sĩ chân đất chỉ là cái vị trí được lập ra để bù đắp việc thiếu hụt bác sĩ chính quy ở nông thôn. Anh cũng chẳng lạ gì công tác ở dưới quê, từng tiếp xúc với mấy ông bác sĩ chân đất địa phương rồi, đúng là... khó nói hết bằng lời. Có thể nói nhiều ông chỉ biết mỗi "ba bài tủ" là t.h.u.ố.c giảm sốt, kháng sinh và t.h.u.ố.c ho, ngoài ra chẳng biết thêm gì khác.
Thậm chí có những loại bệnh cứ để tự nhiên là khỏi, tìm đến họ có khi còn rước họa vào thân, có người vì sốt cao hay viêm nhiễm mà tìm bác sĩ chân đất, kết quả bị tiêm đến mức bại liệt cả chân. Nghiêm Chấn Đông thực sự không có ấn tượng tốt đẹp gì với đội ngũ này. Biết bố ruột Lục Thiệu Đường là bác sĩ chân đất, cũng giúp mọi người ngâm rượu t.h.u.ố.c và tiếng tăm rượu t.h.u.ố.c cũng tốt, nhưng anh nghĩ rượu t.h.u.ố.c là dựa vào phương t.h.u.ố.c, chỉ cần d.ư.ợ.c liệu tốt và rượu ngon là được, chuyện đó khác hẳn với việc khám chữa bệnh.
Bố của Lục Thiệu Đường làm bác sĩ chân đất, đa phần chắc là nhờ hào quang của con trai, chẳng qua mọi người không nói toẹt ra thôi, bản thân anh dĩ nhiên cũng chẳng dại gì mà nói trắng ra. Nhưng bảo anh tin rằng y thuật của ông cụ Lục cao minh đến mức nào thì xin lỗi, anh nhất quyết không tin.
Trần Huệ Lan vốn thân với Lâm Thúy, dù chưa tận mắt chứng kiến y thuật của ông cụ Lục nhưng cô cũng không thích chồng hạ thấp người ta như vậy.
"Chắc chắn là phải giỏi thật thì mới được bầu làm chiến sĩ tiên tiến suốt chứ?"
Nghiêm Chấn Đông chỉ cười cười. Cái chuyện bầu bán tiên tiến này á, người ngoài không hiểu thì thấy thần thánh, chứ người trong ngành như bọn anh thì lạ gì, chẳng qua cũng chỉ có bấy nhiêu thôi. Có Lục Thiệu Đường ở đó, ông cụ Lục lấy cái danh tiên tiến dễ như trở bàn tay. Anh không cố ý hạ thấp, chủ yếu là do phong khí xã hội hiện giờ nó thế, bản thân anh và những người xung quanh đều như vậy, có gì lạ đâu?
Trần Huệ Lan vẫn khăng khăng khen ông cụ Lục lợi hại, rượu t.h.u.ố.c ông phối ra ai uống cũng khen tốt: Nếu vì nể mặt Cục trưởng Lục thì người ta chỉ mua một lần thôi, sao có thể mua mãi được? Đã thế còn mua cho cả người thân bạn bè nữa? Anh không biết đâu, Quan Vĩ Trường còn đưa rượu t.h.u.ố.c vào danh sách mua sắm của đơn vị đấy.
Nghiêm Chấn Đông ngạc nhiên: Thật hay giả vậy?
Trần Huệ Lan: Thật chứ sao không. Em uống loại bổ khí huyết thấy có tác dụng lắm. Em thấy anh cũng có tuổi rồi, uống chút bổ khí huyết đó cũng tốt. Lâm Thúy nói rồi, bổ khí huyết cũng là bổ thận đấy, thận hư là dễ mất ngủ, uống cái này giúp an thần ngủ ngon, tốt lắm.
Nghiêm Chấn Đông phản bác: Tôi mà còn phải bổ thận à? Tôi không uống rượu tráng dương đâu nhé!
Trần Huệ Lan bĩu môi, anh có cần bổ hay không chẳng lẽ bản thân anh không tự biết sao? Mất ngủ chẳng phải do có tuổi rồi thận hư à?
Nghiêm Chấn Đông ngoài miệng thì từ chối dứt khoát, nhưng đến tối vẫn lén hâm nóng một ly nhỏ, nhắm với vài hạt lạc rồi nhấp một hơi. Chẳng biết có phải do tâm lý hay không, nhưng sáng hôm sau dậy thấy đêm qua ngủ êm hơn hẳn, không còn mơ mộng linh tinh nữa.
Hôm nay dậy sớm, anh tự nấu mì ở nhà chứ không ra nhà ăn, ăn xong đi làm đúng lúc gặp bọn trẻ Điềm Điềm đang tới trường. Hôm qua Lâm Thúy đã đưa bọn trẻ đi nhập học, Hầu Bác, Hầu Oánh và Lục An cùng học tiểu học với Phán Phán, Điềm Điềm, Hầu Vĩ; còn Lục Bình thì vào trường cấp hai.
Người nhà của cán bộ công nhân viên đưa con đi học thì mọi chuyện đều suôn sẻ, không gặp chút trở ngại nào. Dù hộ khẩu anh em Lục Bình không ở đây, nhưng họ cũng không nhận tiêu chuẩn lương thực tại chỗ, chỉ là theo chú lên đây học nhờ, lại còn đóng học phí đàng hoàng, nhà trường dĩ nhiên chẳng có ý kiến gì.
Lục Bình mới đi học được một ngày đã cảm nhận rõ rệt sự chênh lệch giữa thành thị và nông thôn. Dù hiện tại toàn xã hội không quá coi trọng giáo d.ụ.c, nhưng sự khác biệt giữa thủ phủ tỉnh và dưới quê vẫn quá lớn. Trình độ giáo viên ở đây cao hơn hẳn, kiến thức giảng dạy sâu sát hơn, lại còn biết liên hệ thực tế rộng rãi.
