Thập Niên 70: Cô Vợ Xinh Đẹp Nằm Chơi Cũng Thắng - Chương 987

Cập nhật lúc: 31/12/2025 13:15

Đúng là đồ hay mách lẻo!

Nghiêm Chấn Đông lau nước mắt cho cô con gái út, nhìn vẻ mặt bướng bỉnh của cô con gái lớn mà thấy bực mình. Có phải do ông và Trần Huệ Lan tính tình quá tốt, chưa bao giờ đ.á.n.h con nên mới để chúng được đà lấn tới không?

Lại nghĩ đến mấy đứa trẻ nhà họ Lục, khoan hãy bàn đến chuyện chúng xinh xắn thanh tú là do di truyền từ bố mẹ, thì cái sự hiểu chuyện, hiếu thảo, lại còn chăm chỉ hiếu học, đó chẳng phải đều là ưu điểm sao? Những đứa trẻ bé tí đã biết để bố mẹ khỏi bận lòng, chủ động học tập, còn biết âm thầm bán đồ kiếm tiền, lại còn theo ông nội học y thuật!

Chuyện này... đến người lớn mười bảy mười tám tuổi cũng chưa chắc làm được. Mà người ta mới có 8 tuổi thôi! 8 tuổi đấy, trời ạ!

Cô con gái út của ông cũng 8 tuổi rồi, nhưng cái bộ dạng "mít ướt" này so với người ta thì đúng là một trời một vực. Con bé út hay khóc làm Nghiêm Chấn Đông vô cùng đau đầu, cứ như thể không chịu nổi một chút uất ức nào. Ban đầu hai vợ chồng cứ ngỡ là các anh chị hay đám trẻ bên ngoài bắt nạt con bé, nhưng tìm hiểu kỹ thì thấy chẳng có chuyện gì to tát. Họ muốn nói chuyện với con bé, bảo con đừng hở tí là khóc, kết quả là nó khóc dữ dội hơn, suýt thì ngất lịm đi.

Thôi xong, Nghiêm Chấn Đông sợ rồi. Để con bé đừng khóc suốt ngày, ông và vợ bảo các anh chị phải nhường nhịn em một chút, đừng chấp nhặt với em, kết quả lại khiến cô con gái lớn càng thêm nổi loạn, đến cả bố mẹ cũng chẳng thèm tôn trọng, suốt ngày bĩu môi bảo họ thiên vị.

Nghĩ đến Phán Phán và Điềm Điềm, hai đứa nhỏ đáng yêu mà cả khu tập thể này không ai là không quý, cứ nhìn bà cụ Quan và Quan Trạch là biết. Không biết ông có thể nhờ Điềm Điềm dắt dắt cô con gái út nhà mình chơi cùng không?

Ông nhịn không được bèn hỏi: Lệ Lệ, sao con không chơi với Phán Phán và Điềm Điềm nhà chú Lục? Các con bằng tuổi nhau, giờ lại học cùng lớp mà.

Phán Phán và Điềm Điềm năm ngoái học lớp một, mùa thu năm nay lên lớp hai. Con gái ông tuy cũng đi học từ năm 7 tuổi, nhưng vì quá hay khóc nên ông và Trần Huệ Lan nghĩ có lẽ con còn nhỏ chưa thích nghi được nên cho học lại một lớp, năm nay vừa vặn cũng lên lớp hai.

Lệ Lệ khóc đến mức lông mi ướt đẫm, cúi đầu lí nhí: Các bạn ấy... đều không chơi với con, không thích con.

Nghiêm Chấn Đông ngạc nhiên: Tại sao chứ? Bố thấy các bạn ấy nhiệt tình lắm mà, suốt ngày dẫn một đám trẻ đi chơi, còn sang nhà trẻ kể chuyện cho các em nhỏ nữa.

Mấy đứa trẻ đó đối xử với mọi người rất niềm nở, ai sáp lại gần cũng có thể chơi chung được.

Anh T.ử đứng bên cạnh bĩu môi cười lạnh: Đồ nói dối, đồ tiểu thư đài các, hở tí là khóc thì ai thèm chơi với mày? Nhỡ bị mày ăn vạ thì sao? Chẳng ai thích mày đâu!

Lệ Lệ bắt đầu khóc hu hu.

Nghiêm Chấn Đông bị cô con gái lớn làm cho đau hết cả đầu: Không được bắt nạt em! Bữa sáng còn chưa làm xong đâu, con với anh hai ra nhà ăn mua cơm về đi.

Ông tiếp tục hỏi con út vì sao lại nghĩ người ta không thích mình.

Lệ Lệ cúi đầu, nói nhỏ: Các bạn ấy đều cười nhạo con, bảo con là đồ ngốc, đồ sâu béo học lại lớp, còn bảo Điềm Điềm đừng có chơi với con.

Nghiêm Chấn Đông thấy da đầu tê rần: Ai nói? Ai mắng con? Nói cho bố biết, bố đi tìm nó!

Lệ Lệ: Bọn họ... đều nói thế.

Anh T.ử cầm l.ồ.ng cơm, tem phiếu và tiền, nhịn không được lại quát lên: Ai cười nhạo mày? Mày không làm được bài, tao chỉ nói đúng một câu "Thế này mà cũng không làm được", thế là mày khóc váng lên làm người ta tưởng tao bắt nạt mày. Mày không phải là đồ ăn vạ thì là cái gì?

Nói xong cô bé chạy biến đi mất.

Nghiêm Chấn Đông biết con út học hành không tốt, nhưng cũng chẳng ép con phải học giỏi giang gì. Nói đi cũng phải nói lại, con bé đúng là có chút quá nhạy cảm, nhưng ông thực sự không biết phải an ủi thế nào. Ông đã bảo học không giỏi cũng chẳng sao, không biết tính toán hay không biết viết văn cũng không vấn đề gì, nhưng con bé vẫn cứ buồn phiền.

Nghiêm Chấn Đông nhức đầu, bèn gõ cửa muốn vợ và con trai cả kết thúc cuộc trò chuyện để còn ăn cơm đi làm.

Trong phòng, Trần Huệ Lan nói với con trai cả: Quốc Cường à, những lời mẹ nói con có đồng ý không?

Bà dùng tình cảm để nói chuyện với con cả, bày tỏ rằng từ nay về sau bố mẹ sẽ bảo vệ vị thế anh cả của cậu, bắt các em phải nghe lời cậu, nhưng bản thân cậu cũng phải nỗ lực để các em thực sự nể phục. Bà hy vọng con cả sẽ ra dáng một người anh, sau này dẫn các em đi mua cơm, hàng tháng đi xếp hàng mua lương thực và nhu yếu phẩm, mỗi ngày về nhà thì dọn dẹp nhà cửa một chút. Để đảm bảo uy tín cho cậu, bà giao toàn bộ tiền tiêu vặt của các em cho cậu phát.

Dù chưa hoàn toàn hiểu hết những gì Lâm Thúy đã nói, nhưng bà sẵn lòng chọn những điều đơn giản để làm thử. Nghiêm Quốc Cường nghe xong thì tràn đầy hào hứng, cậu vốn dĩ cũng muốn quản lũ em, nhưng chúng có nghe lời cậu đâu! Đặc biệt là thằng hai Quốc Khánh, chỉ kém cậu một tuổi mà cao to hơn, lại còn lanh chanh hơn, chỗ nào cũng đối đầu với cậu, chẳng coi người anh cả này ra gì.

Mẹ, mẹ phải giữ lời đấy nhé, để con quản tiền tiêu vặt của chúng nó, đừng có hễ thằng Quốc Khánh kêu gào là mẹ lại lén đưa thêm cho nó.

Lúc này Nghiêm Chấn Đông đi vào bảo: Sau này mà còn quậy phá, chúng ta cũng phải dùng đến biện pháp "gậy vọt" thôi!

Nghiêm Quốc Cường vặc lại: Bố, đây là kiểu độc tài phát xít!

Nghiêm Chấn Đông cảm thấy trước mắt tối sầm lại!

Đợi thằng hai dắt em gái lớn mua cơm về, cả nhà bắt đầu dùng bữa. Trước khi ăn, Nghiêm Chấn Đông tằng hắng: Bố có việc này muốn nói với các con.

Nghiêm Quốc Cường: Bố, mẹ cũng có chuyện muốn thông báo ạ.

Trần Huệ Lan: Để bố con nói trước đi.

Nghiêm Chấn Đông đưa mắt nhìn một lượt bốn đứa con của mình. Quốc Khánh cười híp mắt: Bố, bố được thăng chức ạ?

Nghiêm Chấn Đông: ...

Ông bực bội đáp: Có các con suốt ngày làm bố tức phát điên thế này, chắc bố thăng thiên còn nhanh hơn thăng chức.

Ông kể chuyện bọn Lục Bình theo Lục Thiệu Đường tập luyện: Các con thấy chưa? Hai đứa cháu ở quê lên của chú Lục, tuổi tác cũng chẳng lớn hơn các con bao nhiêu mà trên sân tập cứ thoăn thoắt. Bố nghĩ hai đứa con trai của bố cũng chẳng kém cạnh gì, ít nhất là không thua bọn họ, đúng không?

Ông dùng kế khích tướng, đưa mắt nhìn hai thằng con trai. Nghiêm Quốc Cường vặn lại: Bố, bố bảo bọn con đừng có so bì với người ta, thế bản thân bố... có phải cũng đừng nên lúc nào cũng đi tị nạnh như vậy không?

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.