Thập Niên 70: Cô Vợ Xinh Đẹp Nằm Chơi Cũng Thắng - Chương 999

Cập nhật lúc: 31/12/2025 13:17

Lâm Thúy cười nói: Anh rể, anh cảm ơn em làm gì? Anh phải cảm ơn chị em ấy, chị ấy mới là người vất vả nhất.

Hầu Kiến Văn liền nhìn vợ cười, đưa tay vỗ vỗ rồi xoa nhẹ vào lưng chị cả Lâm. Vốn là vợ chồng già với nhau rồi mà chị cả Lâm vẫn đỏ mặt, lườm một cái rồi mắng yêu: Anh mau vào phòng mà đợi đi, uống bát canh thịt dê rồi lát nữa em thả sủi cảo cho. Em gói nhiều lắm, đợi bố mẹ về rồi lại luộc cho ông bà sau.

Hầu Kiến Văn xoa xoa tay, vẫn muốn giúp thêm việc gì đó nhưng thấy mình chẳng chen chân vào được, đành cười cười theo lũ trẻ về phòng chia quà.

Đội sản xuất Đại Sa Ổ và mấy đội khác nằm trong một thung lũng sâu, núi non vùng này toàn là cát đá, không mọc nổi cây cối hay bụi rậm, xã viên chẳng có chỗ mà kiếm củi. Núi nhiều đất ít khiến họ không giống như những đội khác có đủ rơm rạ chia cho xã viên làm chất đốt. Phần lớn các gia đình đều phải tiết kiệm củi hết mức, việc uống nước lã, ăn cơm nguội là chuyện thường tình, chỉ có mùa đông mới nấu được bữa cơm nóng sốt, thậm chí có nhà mùa đông phải tụ tập lại để sưởi ấm chung.

Hầu Kiến Văn cảm thấy đây là một thử thách rất hay, anh dẫn theo tổ kỹ thuật đến đó cắm chốt, nghiên cứu về nguồn năng lượng có thể sử dụng. Nơi đó quá nghèo, không kéo nổi điện lưới, mấy đội sản xuất hợp lực lại cũng chỉ kéo được một đường dây từ công xã về nông thôn, mấy đội dùng chung một máy điện thoại và một cái loa phóng thanh, ngoài ra chẳng còn gì khác.

Anh dẫn người đến đó nghiên cứu bếp lò tiết kiệm củi, giường sưởi giữ nhiệt, tường giữ nhiệt, có thể tiết kiệm hơn một nửa nhiệt năng so với bếp nhà nông thông thường. Anh còn cùng mọi người nghiên cứu các nguồn năng lượng khác, cuối cùng phát hiện ra năng lượng mặt trời là đơn giản và tiện lợi nhất. Anh muốn làm cho mấy đội sản xuất ở đó một lô bếp mặt trời để họ có thể dùng năng lượng mặt trời nấu cơm, đun nước, sưởi ấm, đến nay đã đạt được tiến triển rất lớn. Nếu không phải vì bố mẹ sắp về, có lẽ anh vẫn còn cắm chốt ở đó chưa ra được.

Lãnh đạo đội và xã viên ở đó đều rất quý mến nhóm kỹ thuật viên này, biết anh sắp về nhà thăm thân nên đã chuẩn bị cho không ít đồ đạc, nào là hồng táo, lạc, táo tây. Vùng đất cát ở đó đặc biệt thích hợp trồng những thứ này, sản lượng cao mà hương vị cũng ngon hơn. Hầu Kiến Văn từ chối không được đành phải mang về.

Lâm Thúy và chị cả Lâm cùng bưng bát canh thịt dê của mình lại, Lục Bình và Hầu Kiến Văn mang tấm ván cán bột và khay đựng sủi cảo dẹp sang một bên, mọi người quây quần bên bàn uống bát canh thịt dê nóng hổi thơm lừng.

Lâm Thúy hỏi anh rể chuyện bếp mặt trời làm đến đâu rồi. Hầu Kiến Văn tháo kính xuống, dùng áo lau vết hơi nước trên mặt kính, vui vẻ nói: Có tiến triển rồi em, bọn anh đã thử nghiệm hai ba chục lần, cuối cùng cũng tìm được vật liệu tương đối phù hợp và cách kết hợp khoa học hơn để hấp thụ năng lượng mặt trời tốt hơn.

Lũ trẻ đều rất tò mò, đứa nào đứa nấy nhao nhao hỏi làm sao dùng mặt trời để nấu cơm được. Chúng thường xuyên phơi nước tắm, phơi ngũ cốc, phơi quần áo ở nhà nên đều biết ánh nắng mặt trời rất quan trọng. Hầu Kiến Văn giảng giải một hồi nhưng vì quá chuyên môn nên bọn trẻ nghe không hiểu gì. Anh gãi gãi đầu, anh vốn không giỏi dạy trẻ con, không phải cứ mình biết là sẽ biết cách giảng cho người khác.

Phán Phán chợt nhớ ra một chuyện: Có phải giống như lấy hai mắt kính lão chồng lên nhau, hướng về phía ánh nắng sẽ thấy một đốm sáng nhỏ, đốm sáng đó chiếu vào cỏ một lát là bốc khói rồi cháy lên đúng không ạ?

Hầu Kiến Văn vỗ tay cái bộp: Đúng, đúng là như vậy!

Phán Phán nhớ lại hồi nhỏ mình còn dùng mắt kính hỏng của ông nội để soi kiến, loáng cái con kiến đã bốc khói rồi tiêu đời. Ông nội biết chuyện đã dặn chúng không được nghịch lửa tùy tiện, càng không được tùy tiện đốt c.h.ế.t kiến, thế là hai đứa chuyển sang bắt muỗi và sâu bọ để đốt.

Hầu Kiến Văn giảng cho chúng nghe, bếp năng lượng mặt trời cũng gần như nguyên lý đó, nhưng không phải dùng thấu kính hội tụ để lấy lửa mà dùng nguyên lý hội tụ ánh sáng của gương cầu lõm, đặt bếp vào điểm hội tụ của gương cầu lõm để tập trung nhiệt năng làm nóng bếp. Chỉ cần tìm được vật liệu dán mặt gương cầu lõm phù hợp là cái bếp năng lượng mặt trời này coi như thành công. Mặt gương hay giấy phản quang đều được, quan trọng là phải an toàn, dễ dùng và rẻ tiền, như vậy mới thực sự giúp người dân giải quyết được khó khăn trong cuộc sống.

Dì rể ơi, thế dì rể cũng làm cho nhà mình một cái đi ạ? Chúng cháu để ở ngoài sân đun nước, như vậy mùa đông phòng nào cũng có nước nóng dùng.

Lâm Thúy cười bảo: Khu tập thể nhà mình có đun lò hơi mà, có sưởi rồi.

Cái bếp mặt trời này e là không dễ làm, thôi đừng làm khó anh rể. Hầu Kiến Văn lại bảo: Đợi hai hôm nữa anh vào xưởng tìm ít vật liệu, làm cho nhà mình hẳn hai cái. Lũ trẻ lập tức reo hò ầm ĩ.

Đúng lúc này, bên ngoài Trần Yến Minh cùng Chiêm Thu Nhiễm và Chiêm Giai Lệ cũng đã tới. Đám trẻ nghe thấy lại thi nhau chạy ra đón: Cha nuôi, mẹ nuôi, chị Giai Lệ, mau vào uống canh thịt dê đi ạ!

Lúc này, trên đường quốc lộ từ tỉnh lân cận hướng về Kỳ Châu, một chiếc xe Jeep màu xanh quân đội đang lao vun v.út. Lục Thiệu Đường tập trung lái xe, suốt dọc đường không chủ động nói câu nào. Mẹ Hầu ngồi ở ghế phụ cứ lim dim ngủ, hưng phấn mấy ngày không ngủ được, giờ trên đường về cuối cùng cũng chịu không nổi nữa.

Hầu Đức Minh ngồi ở phía sau, đang hết lời khuyên nhủ bác sĩ già họ Thiệu: Ông còn tưởng mình còn trẻ chắc? Ốm mà cũng định gồng mình chịu đựng à? Sao ông không bốc lấy ít t.h.u.ố.c mà uống? Nếu không phải Cục trưởng Lục đúng lúc đi đón ông, liệu ông có trụ nổi qua mùa đông này không?

Ông cụ Thiệu ốm yếu tựa vào ghế, nhắm mắt, mím môi, không thốt ra một lời nào. Một cụ già bảy mươi tuổi rồi, sức khỏe có tốt đến đâu cũng không trụ vững sau mấy năm lao động nặng nhọc ở nông thôn, nhất là vùng nông trường đó mùa đông nước nhỏ xuống là thành đá, không có đủ đồ sưởi ấm chống rét thì không tránh khỏi việc phải chịu tội.

Cũng may mà hai năm nay Phương Địch Hoa nhờ chị cả Lâm gửi không ít bông cho bố mẹ chồng, Hầu Đức Minh san sẻ cho ông cụ Thiệu một ít, nếu không với cái tính bướng bỉnh của ông cụ, ước chừng mùa đông năm ngoái đã không qua khỏi.

Bác sĩ Thiệu khẽ cử động, trán vẫn nóng hầm hập: Cái ơn này, Thiệu Bắc Chấp tôi xin ghi nhớ.

Vào đến Kỳ Châu, Lục Thiệu Đường không về nhà ngay mà đi thẳng đến bệnh viện quân y, nhờ người sắp xếp cho ông cụ Thiệu nhập viện.

Chương 262: Ông cụ

Khi Lục Thiệu Đường về đến nhà thì trời đã tối hẳn, ánh đèn từ muôn vàn mái ấm mang theo không khí náo nhiệt, trong không trung thoang thoảng mùi thơm của canh thịt dê và cá hố chiên.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.