Thập Niên 70: Dã Tháo Hán Bị Thanh Niên Trí Thức Câu Hồn - Chương 270: Tháo Hán Khoe Vợ, Dương Thành Âm Thầm Nung Nấu Trả Thù
Cập nhật lúc: 02/03/2026 05:15
Cái này họ quen thuộc mà! Họ liền kéo đề tài sang chuyện vợ, quả nhiên Nhậm Kinh Tiêu nói liền nhiều lên.
Nhưng cái này càng nói càng quá đáng, vợ hắn đẹp như tiên nữ, tay nghề vợ hắn giỏi.
Vợ hắn tri kỷ, vợ hắn ôn nhu, vợ hắn đáng yêu, họ cuối cùng đều nghe không nổi nữa, cái này còn khoe khoang hơn cả Dương Thành.
Họ cũng đều biết vợ Nhậm Kinh Tiêu này là ở nông thôn, họ cũng có người thân ở nông thôn, những người đó làm việc nhà nông, bị mặt trời phơi đến đen như mực, còn xinh đẹp như tiên nữ sao?
Họ thật sự không biết làm sao trả lời, họ lại nhìn Nhậm Kinh Tiêu, cao to vạm vỡ, vẻ mặt hung tướng, cứ như vậy vợ hắn có thể đẹp đến mức nào?
“Anh Nhậm, khi nào làm chị dâu đến, làm chúng tôi nhìn một cái đi?” Vài người chỉ là thuận miệng nói.
“Khoảng hai ngày nữa là có thể gặp được, vợ tôi mang thai, khoảng hai ngày nữa muốn đến khám thai.” Nhậm Kinh Tiêu nghĩ đến Ninh Hạ liền vẻ mặt ý cười.
Những người đó vừa nghe, trong đầu tưởng tượng ra, một người phụ nữ nông thôn bụng to, diện mạo đen như mực, quấn khăn trùm đầu.
Trong lòng họ run rẩy, họ đã nghĩ kỹ rồi, chẳng sợ có xấu đến mấy, đến lúc đó họ cũng muốn khen đẹp!
Họ ngồi ở trên ghế nghỉ ngơi, bên kia Dương Thành eo đều thẳng không đứng dậy nổi.
Mỗi khi hắn muốn nghỉ ngơi một chút, Lục Hải kia luôn giục nhanh lên, Dương Thành hận đến ngứa răng.
Hắn đứng thật xa liền nghe được tiếng cười bên kia, những kẻ ăn cây táo rào cây sung kia lại ở chung cực tốt với người đó.
Nhưng hắn ngẫu nhiên nghe được một tiếng gì đó về vợ, hừ! So với vợ thì ai có thể so được với hắn?
Nhưng nghĩ đến công việc của hắn bị cách chức, hắn cũng không biết trở về làm sao giải thích với vợ hắn.
Họ tài xế nhưng không chỉ có số tiền lương trên mặt này, hắn mỗi lần lái xe tải đều sẽ mang không ít đồ vật trở về.
Những đồ vật này vận chuyển đến các Hợp tác xã cung tiêu, nếu như có hư hại cũng là họ tự mình giữ lại.
Cái này nếu bán lại chính là tiền, mỗi tháng hắn mang về tiền cũng không ít.
Vợ hắn nếu biết hiện tại cái gì cũng không có, không làm ầm ĩ với hắn sao?
Hắn nghĩ đến vợ hắn vẫn luôn không cho hắn sắc mặt tốt, cũng chính là hắn mang tiền về lúc đó mới nguyện ý cho hắn chạm vào, hắn âm thầm lo lắng.
“Tiểu Nhậm, lại đây một chút.” Trần sư phụ ở cách đó không xa gọi người.
“Làm sao vậy Trần sư phụ?” Nhậm Kinh Tiêu đi qua.
Thường ngày đều là hắn nghỉ ngơi đủ rồi, Trần sư phụ mới chậm rãi đến, lần này sao lại còn đến giục, vợ hắn còn chưa khen xong đâu!
“Trịnh bộ trưởng tìm cậu, cậu mau đi.” Trần sư phụ giục, vừa rồi bộ trưởng tìm ông ấy, làm ông ấy giật mình.
Ông ấy cho rằng lại xảy ra chuyện gì, không ngờ là bảo ông ấy gọi Nhậm Kinh Tiêu một chút, còn cảnh cáo ông ấy không nên nói lung tung.
Ông ấy biết ý của bộ trưởng là không muốn làm Nhậm Kinh Tiêu cùng ông ấy có quan hệ để người khác biết.
Thím Lưu này bị khai trừ, chỉ có ông ấy và Dương Thành đã biết.
Dương Thành khẳng định sẽ không nói, cái này không phải tăng thêm tự tin cho Nhậm Kinh Tiêu sao?
Ông ấy hiện tại cũng không dám nói, ông ấy nghĩ may mắn ông ấy không lắm mồm lắm miệng nói ra, bằng không không phải đắc tội bộ trưởng sao?
Nhậm Kinh Tiêu sửng sốt, Trịnh bộ trưởng tìm hắn? Nhưng hắn cũng không trì hoãn, xoay người đi về phía văn phòng bộ trưởng.
“Ha ha ha…” Đứng thật xa Nhậm Kinh Tiêu liền nghe được tiếng cười của Trịnh bộ trưởng, Nhậm Kinh Tiêu nghĩ hẳn là không có chuyện lớn, hắn gõ gõ cửa.
“Vào đi.” Giọng Trịnh bộ trưởng như cũ khí thế mười phần.
Nhậm Kinh Tiêu đẩy cửa đi vào, liếc mắt một cái liền thấy được Ngũ gia cùng Triệu Khôn còn có mấy người quen mắt.
“Cha nuôi? Chú Khôn?” Nhậm Kinh Tiêu nhìn thấy Ngũ gia rất kinh ngạc, Ngũ gia sao lại đến?
“Sao? Thằng nhóc cậu nhìn thấy ta rất kinh ngạc sao?” Ngũ gia cười tủm tỉm nhìn Nhậm Kinh Tiêu.
“Con đây không phải không nghĩ tới các ngài sẽ đến sao?” Nhậm Kinh Tiêu nhìn thấy Ngũ gia rất thả lỏng.
“Ta đến đây tìm cậu có việc, tiện thể đến thăm ông già này.” Ngũ gia là đến để xem nhà cho Nhậm Kinh Tiêu.
Buổi sáng ông ấy làm Triệu Khôn phái người đi tìm, không ngờ một lát sau bên kia liền gọi điện thoại đến nói có chỗ thích hợp.
Ngũ gia nghĩ cũng không có việc gì, liền bảo Triệu Khôn lái xe đến huyện thành.
Ông ấy nhìn Nhậm Kinh Tiêu đang ăn cơm cũng không quấy rầy hắn, liền đi dạo một vòng Bộ Vận Tải.
Sau này mới biết được chuyện xảy ra mấy ngày nay ở Bộ Vận Tải, Ngũ gia biết Nhậm Kinh Tiêu không nói cho ông ấy là sợ ông ấy lo lắng.
Nhưng ông ấy nghĩ đến có người bắt nạt con trai ông ấy trong lòng liền không thoải mái.
Nhưng ông ấy đối với cách làm của ông già này vẫn hài lòng, chỉ cần người đó không còn gây chuyện, ông ấy cũng sẽ không đuổi cùng g.i.ế.c tận.
“Được, cậu cùng Ngũ ca đi thôi.” Trịnh bộ trưởng cười nhìn hai người.
Nhậm Kinh Tiêu gật đầu, hắn đi qua đỡ Ngũ gia cùng nhau ra khỏi Bộ Vận Tải.
“Hôm nay ta đến là để xem nhà cho cậu, cậu trước không cần từ chối, tiền này tự cậu bỏ ra, ta đây cũng chỉ là góp chút sức, không để cậu bị người ta lừa.”
Ngũ gia biết tính tình Nhậm Kinh Tiêu, cho nên ông ấy chặn trước những lời Nhậm Kinh Tiêu định nói.
“Cha nuôi, ngài đến đây là để xem nhà cho con?” Nhậm Kinh Tiêu ngây người, hắn cho rằng Ngũ gia đến tìm hắn là muốn bảo hắn đi dạo cùng ông ấy đâu!
Hắn không ngờ Ngũ gia đặc biệt đến đây lại là vì chuyện nhà cửa của hắn.
Hắn cũng nghĩ đến việc đi tìm nhà, nhưng Bộ Vận Tải hắn mới vừa tìm hiểu rõ ràng còn chưa kịp.
Ngũ gia lại để việc này trong lòng, âm thầm giúp hắn giải quyết, Nhậm Kinh Tiêu thật không quen có người âm thầm lo liệu cho mình.
Nhưng Nhậm Kinh Tiêu không biết Ngũ gia vì hắn làm đâu chỉ những điều này.
“Cái ánh mắt gì vậy? Ta là cha nuôi của con? Giúp con là lẽ đương nhiên.” Ngũ gia nhìn ánh mắt mơ màng của Nhậm Kinh Tiêu liền biết hắn đang suy nghĩ gì.
Đúng vậy! Ngũ gia là cha nuôi của hắn, người cha giúp con trai không cầu hồi báo, hắn nếu từ chối liền làm tổn thương người.
“Vậy cha nuôi chúng ta đi thôi!” Nhậm Kinh Tiêu đỡ Ngũ gia liền đi về phía trước, Ngũ gia thấy Nhậm Kinh Tiêu vẻ mặt không khách sáo này cuối cùng cũng cười mãn nguyện.
