Thập Niên 70: Dã Tháo Hán Bị Thanh Niên Trí Thức Câu Hồn - Chương 385: Những Lời Đồn Đại
Cập nhật lúc: 02/03/2026 08:28
Thực ra con gái mà giống anh cũng chẳng sao, Ninh Hạ rất thích vẻ ngoài của Nhậm Kinh Tiêu, kiểu nam tính phong trần, nếu ở thời hiện đại thì đúng chuẩn "binh vương" vạn người mê. Nhưng ở thời này, người ta chuộng kiểu mày rậm mắt to, thư sinh hơn, nên kiểu của Nhậm Kinh Tiêu không được coi là "hợp nhãn" số đông.
"Thôi được rồi, còn chưa sinh mà, chúng ta bàn chuyện đối phó với vợ Dương Thành đi, cái người tên Tiền Ngọc Đình mà Cao Bác Văn nhắc tới ấy."
Ninh Hạ không muốn Nhậm Kinh Tiêu cứ mải suy nghĩ vẩn vơ nữa, sợ đầu óc anh lại vẽ ra mấy viễn cảnh kỳ quặc.
"Hạ Hạ, em tính thế nào? Anh định bảo Lục Hải đi điều tra trước, có phát hiện gì rồi tính tiếp."
Nhậm Kinh Tiêu nghĩ nếu bà ta có điểm yếu gì thì dễ làm việc, còn nếu không có, anh sẽ "tạo" ra cho bà ta một cái.
"Được, vậy cứ đợi kết quả từ phía Lục Hải xem sao." Ninh Hạ không nói cho Nhậm Kinh Tiêu biết là khả năng cao Lục Hải sẽ chẳng tra được gì to tát đâu.
Người đàn bà đó nếu thực sự có vết nhơ gì lớn thì nhà họ Dương đã chẳng để bà ta đi lấy chồng khác dễ dàng như vậy, trừ khi nhà họ Dương được hưởng lợi lộc gì đó. Hoặc là họ cùng một giuộc, hoặc là nhà họ Dương chẳng biết gì cả. Dù thế nào, Lục Hải cùng lắm cũng chỉ nghe được mấy chuyện lông gà vỏ tỏi thôi.
Ninh Hạ đang tính xem làm sao để tìm ra nhược điểm của bà ta, cô muốn tìm cơ hội đến nhà Cao Bác Văn một chuyến. Nhưng mọi chuyện vẫn phải đợi Lục Hải báo lại đã. Nhậm Kinh Tiêu bảo Lục Hải rất thông minh, biết đâu cậu ta lại mang về tin tức bất ngờ thì sao?
Ninh Hạ kéo Nhậm Kinh Tiêu ra ngoài đi dạo. Tháng càng lớn, cô càng thấy bụng mình to ra nhanh ch.óng. Cô vừa mong con sinh ra được bụ bẫm, lại vừa sợ chất dinh dưỡng không vào con mà chỉ vào mẹ. Thời này không có l.ồ.ng kính giữ nhiệt, Ninh Hạ chỉ cầu mong hai đứa nhỏ sẽ may mắn, khỏe mạnh.
Sáng hôm sau khi Nhậm Kinh Tiêu đến đội vận tải, trừ Lục Hải và Cao Bác Văn ra, những người khác đều đã xuất phát đi tỉnh. Theo lý mà nói, Trần sư phó hôm qua mới chạy xong thì hôm nay nên nghỉ, chuyến này đáng lẽ là của Lục Hải, nhưng lão già đó sợ nghỉ một chuyến là mất luôn mối ngon, nên thà không nghỉ để kiếm tiền còn hơn. Lục Hải cũng chẳng để tâm, cậu ta còn mong Trần sư phó đừng đổi lại ấy chứ!
"Nhậm ca, họ đi hết rồi, hôm nay đội vận tải chỉ còn ba anh em mình thôi." Lục Hải thấy Nhậm Kinh Tiêu đến thì cười hớn hở chào hỏi.
Từ khi Nhậm Kinh Tiêu nói rõ mục đích của Cao Bác Văn, cậu ta cũng không còn thấy hắn ngứa mắt nữa, mấy người ở đội vận tải cũng tự tại hơn hẳn. Cao Bác Văn tiếp tục đi tập lái xe, Lục Hải mới sán lại gần nói chuyện với Nhậm Kinh Tiêu.
"Nhậm ca, tối qua về em nói với mẹ rồi, mẹ em sẽ giúp hỏi thăm. Anh yên tâm, mẹ em còn lợi hại hơn em nhiều, chuyện gì bà cũng hỏi ra được, mà dù không có chuyện gì bà cũng có thể 'biên' ra..."
Lục Hải ở trước mặt Nhậm Kinh Tiêu rất thoải mái, nói chuyện không giữ mồm giữ miệng, suýt nữa thì lỡ lời bảo mẹ mình giỏi "thêm mắm dặm muối".
"Cậu bảo thím cứ cố gắng hỏi thăm thôi, tẩu t.ử của cậu bảo có thể không tra được gì to tát, nhưng biết được mấy lời đồn đại cũng tốt rồi."
Nhậm Kinh Tiêu nghĩ đến lời Ninh Hạ, anh cũng không muốn tạo áp lực cho Lục Hải, lỡ không tra được gì cậu ta lại "biên" ra chuyện thật thì hỏng.
"Rõ ạ!" Lục Hải gãi đầu cười ngượng nghịu, cậu ta nhất định sẽ cố hết sức. Thấy Nhậm ca tâm lý như vậy, lo cậu ta không tra được gì sẽ buồn, cậu ta càng thêm cảm động.
Nhậm Kinh Tiêu không biết suy nghĩ của Lục Hải. Ngày hôm đó không có các tài xế khác, mấy anh em công nhân bốc xếp cũng lân la lại gần tán gẫu.
"Nhậm ca, Lục ca, đang nghỉ à?" Đám công nhân bốc xếp này thường sau khi dỡ hàng xong phải quét dọn lán xe, rồi sắp xếp hàng hóa, hàng từ nơi khác đến lại phải dỡ xuống, nói chung là bận rộn cả ngày. Họ chỉ được nghỉ lúc ăn trưa, bình thường cũng chỉ dám nói chuyện với Lục Hải vài câu. Mấy gã tài xế khác coi thường họ, nên họ cũng chẳng dại gì mà lại gần chuốc lấy nhục.
"Lại đây ngồi đi, hôm nay chỉ có tôi với Nhậm ca thôi, mấy kẻ mắt mọc trên đỉnh đầu đi hết rồi." Lục Hải gọi họ lại, cậu ta biết Nhậm ca không phải hạng người khinh người.
Nhậm Kinh Tiêu đối với đám công nhân bốc xếp này còn có thiện cảm hơn đám tài xế kia. Họ ở tầng lớp thấp nhất của Bộ vận tải nên hiểu rõ mọi thứ có được không dễ dàng, làm việc gì cũng cẩn thận, chắc chắn, không đầy bụng tâm cơ như đám tài xế.
"Nhậm ca, Lục ca, lần trước em nghe mấy gã tài xế kia bàn tán, bảo nếu Nhậm ca không đến thì vị trí tài xế lại trống ra, có gã còn bảo bên ngoài bao nhiêu người tìm gã để hỏi thăm vị trí đó đấy!" Một anh công nhân kể lại chuyện lúc Nhậm Kinh Tiêu chưa đến.
"Chuyện này em biết, lúc đó em trai Dương Thành còn tìm người nhờ vả nữa mà! Hồi Dương Thành còn sống, mấy gã tài xế đó thân với hắn lắm, em trai hắn cũng là khách quen ở đây."
"Nhưng Dương Thành vừa mất là tình nghĩa cũng hết luôn, họ đối xử với em hắn lạnh nhạt hẳn, còn đuổi người ta đi vì sợ bị liên lụy."
Mấy người nói chuyện rôm rả, kể về quá khứ của Dương Thành và đám tài xế. Nhậm Kinh Tiêu nghe đến "em trai Dương Thành" thì khẽ nhướng mày. Anh nhớ không lầm thì Dương Thành nhắm vào anh chính là để giành vị trí tài xế cho em trai hắn. Hơn nữa lúc Dương Thành gặp chuyện, vợ hắn và em trai hắn cùng lúc biến mất. Lúc đó anh không nghĩ nhiều, chỉ tưởng họ ở chung nhà nên nghe tin là cùng nhau bỏ trốn.
