Thập Niên 70: Dã Tháo Hán Bị Thanh Niên Trí Thức Câu Hồn - Chương 531: Khu Nhà Tập Thể Hỗn Loạn
Cập nhật lúc: 02/03/2026 14:12
Khu vực này vốn là nơi ở của những người có địa vị hoặc giàu có, thường được đơn vị cấp xe riêng, nên rất hiếm khi thấy xe xích lô máy hay xe ba bánh chở khách qua lại.
Ninh Hạ dẫn theo hai đứa nhỏ đi mua một ít bánh kẹo và đồ hộp làm quà, sau đó mới tìm đến nhà Trương Di Ninh.
"Xin hỏi cô tìm ai?" Mấy người đang đứng tán gẫu ở đầu ngõ thấy gương mặt lạ lẫm của Ninh Hạ thì cảnh giác hỏi.
Ninh Hạ không đáp lời, cô dựa theo ký ức đi thẳng vào trong tìm nhà họ Trương.
Đến trước cửa nhà Trương Di Ninh, cô suýt chút nữa tưởng mình đi nhầm chỗ. So với mấy năm trước, nơi này đông đúc hơn hẳn. Trước kia là độc môn độc viện, giờ đây một căn hộ có đến mấy hộ gia đình cùng sinh sống. Ngõ nhỏ chất đầy đồ đạc lỉnh kỉnh, Ninh Hạ thậm chí chẳng còn chỗ để đặt chân.
"Người kia không phải cũng dọn về đây đấy chứ? Thật là phiền c.h.ế.t đi được, hết nhà này đến nhà khác. Từ khi chính sách mới ban xuống, đám thanh niên trí thức kia cứ tìm đủ mọi cách để trở về thành phố."
"Lại còn mấy đứa thi đỗ đại học nữa, cứ dìu già dắt trẻ kéo hết vào cái ngõ này, làm cho nơi đây chướng khí mù mịt, thật sự không sống nổi nữa rồi."
Ninh Hạ vừa đi qua, đám người phía sau đã nhìn chằm chằm vào lưng cô mà buông lời cằn nhằn.
"Bác gái ạ?" Ninh Hạ nhìn người phụ nữ trước mặt mà không dám nhận ngay, chỉ có thể do dự lên tiếng. Thật sự là mẹ của Trương Di Ninh so với hai năm trước đã già đi rất nhiều.
"Ninh Hạ?" Mẹ Trương Di Ninh nhìn thấy cô thì kinh ngạc tột độ, bà còn tưởng mình nhìn lầm người.
"Vâng, cháu về Kinh Thị rồi nên qua thăm Di Ninh. Di Ninh khi nào thì đi làm về ạ?" Ninh Hạ xác nhận không nhầm người, thái độ liền trở nên nhiệt tình hơn.
"Mau vào nhà đi cháu. Di Ninh buổi trưa sẽ về ăn cơm. Dạo này bác đang ở nhà dưỡng bệnh, nếu không thì giờ này các cháu đến cũng chẳng gặp được ai đâu."
Mẹ Trương thấy Ninh Hạ thì mừng rỡ vô cùng, đặc biệt là khi nhìn thấy hai đứa nhỏ đi phía sau, ánh mắt bà không giấu nổi sự ngưỡng mộ.
"Chào bà đi các con." Ninh Hạ thấy hai đứa nhỏ đang tò mò quan sát, liền chỉ vào mẹ Trương bảo chúng chào hỏi.
"Cháu chào bà ạ." Hai cục cưng rất có lễ phép, chỉ một lát sau đã khiến mẹ Trương cười không ngớt.
Ninh Hạ thầm nghĩ, một người có xu hướng ngại giao tiếp xã hội như cô, đúng là rất hợp mang theo hai "bảo bối" này ra ngoài để phá tan bầu không khí.
"Bác gái, sao khu này bây giờ lại lộn xộn thế ạ?" Ninh Hạ cảm thấy không mấy thiện cảm với đám người ở đầu ngõ.
"Cháu đụng mặt họ rồi à? Còn chẳng phải vì người về thành phố quá đông sao. Khu này lại là khu nhà tập thể của các bộ ban ngành, cứ hễ có người về là họ lại sắp xếp vào đây."
"Nhà nào có chút bản lĩnh đều tìm mọi cách đưa con cái về thành phố. Lại còn một số đứa tự lực cánh sinh thi đỗ đại học quay về, nhưng đa số đều đã kết hôn ở nông thôn, lúc về nhà cũ thì chẳng còn chỗ mà ở."
"Tất cả đều bị dồn vào đây, họ chỉ còn cách lấn chiếm không gian công cộng, thế là nảy sinh mâu thuẫn thôi. Trong ngõ này ngày nào cũng có chuyện tranh giành, cãi vã."
"Bác đã bảo ông Trương nhà bác chuyển đi từ sớm rồi, nhưng dạo này ông ấy bận quá, cứ mải mê lo việc minh oan, sửa sai cho người ta nên vẫn chưa có thời gian chuyển nhà."
Mẹ Trương nghe Ninh Hạ hỏi thì cũng thở dài phiền não. Với địa vị của nhà họ, căn bản không cần phải chen chúc ở đây, dù là chuyển đến nhà công vụ của đơn vị cũng thoải mái hơn nhiều.
Nhưng cha của Trương Di Ninh lại có tính toán riêng. Căn nhà này vốn là tài sản họ tự mua, nếu họ dọn đi, chính phủ có thể sẽ sắp xếp người khác vào ở tạm. "Thỉnh thần thì dễ, tiễn thần thì khó", một khi người ta đã dọn vào rồi mà muốn đuổi đi thì cực kỳ gian nan.
Hiện tại người đổ về Kinh Thị ngày càng nhiều, nhà ở sau này sẽ càng khan hiếm, chẳng biết tương lai sẽ ra sao. Cha Trương thà cứ giữ chỗ đó chứ không chịu nhường, dù sao đóng cửa lại thì vẫn là nhà mình. Khu vườn nhà họ là rộng rãi nhất vùng này, giấy tờ thủ tục lúc trước cũng rất hợp pháp.
Cơ hội chiếm giữ nhà cửa công khai thế này sau này sẽ không còn nữa. Ông muốn để lại một phần tài sản cho cô con gái rượu của mình.
"Vậy cấp trên không ai quản sao ạ?" Ninh Hạ biết tình trạng này không thể kéo dài mãi. Hiện tại chính sách mới ban hành nên mọi thứ còn hỗn loạn, sau này chắc chắn sẽ có biện pháp xử lý.
"Ai mà biết được khi nào mới quản, và quản thế nào?" Mẹ Trương cũng là người có tâm tính, ngoài miệng thì than vãn nhưng trong lòng cũng có tính toán. Bà thực sự muốn cùng con gái dọn đi trước, để ông Trương ở lại giữ nhà, chờ đến khi chính sách rõ ràng hơn rồi tính tiếp. Dù là được cấp nhà mới hay cải tạo lại nơi này, nhà họ chắc chắn sẽ không chịu thiệt.
"Đúng rồi, lần này cháu về là để ăn Tết à?" Mẹ Trương biết chồng Ninh Hạ là người nhà họ Thân, giờ về Kinh Thị là chuyện thường tình.
"Vâng, cháu thi đỗ đại học rồi, sau này sẽ ở lại Kinh Thị luôn." Ninh Hạ quan sát sắc mặt vàng vọt của mẹ Trương, nhìn là biết bà đang mang bệnh trong người.
"Thi đỗ đại học rồi sao?" Mẹ Trương thực sự kinh ngạc, thi đỗ tầm này chắc chắn là vào trường ở Kinh Thị rồi. Bà nhìn Ninh Hạ, càng nhìn càng thấy thích, so với đứa con gái ngốc nghếch nhà mình thì Ninh Hạ giỏi giang hơn nhiều.
"Dạ, còn Di Ninh có đi thi không bác?" Hai đứa nhỏ nhà Ninh Hạ bắt đầu ngồi không yên, cô liền để chúng ra sân chơi.
"Có thi, nhưng chỉ đỗ vào một trường cao đẳng thôi. Bác và bố nó muốn nó theo ngành sư phạm, nhưng nó không chịu, hai ngày nay đang chiến tranh lạnh với bố nó đấy."
Nhắc đến chuyện này mẹ Trương lại rầu rĩ. Con gái bà hai năm trước từng đính hôn một lần, sau đó... chuyện cũ không nhắc lại cũng được, lần này đỗ cao đẳng ông bà cũng đã mừng lắm rồi. Nhưng con bé kia lại bảo học cao đẳng xong ra trường cũng đi làm, lương lậu chẳng khác gì bây giờ, nên nó nhất quyết không chịu đi học. Mẹ Trương đang đau đầu không biết khuyên nhủ thế nào, may mà có Ninh Hạ ở đây, hy vọng cô có thể nói chuyện với nó.
Mẹ Trương đang mải kể chuyện của Di Ninh cho Ninh Hạ nghe thì ngoài cửa vang lên một tiếng reo kinh ngạc: "Đại Bảo, Nhị Bảo?"
Ninh Hạ vừa định đứng dậy đi ra thì thấy một bóng người lao vào, ôm chầm lấy cô: "Ninh Hạ! Cậu về từ bao giờ thế? Tớ nhớ cậu c.h.ế.t đi được!"
Trương Di Ninh sau hai năm vẫn chẳng thay đổi gì nhiều, vẫn cái tính vô tư lự, nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời, nhìn là biết cuộc sống rất ổn.
"Tớ vừa về, biết cậu nhớ tớ nên mới qua thăm đây." Ninh Hạ cũng ôm lại bạn mình. Mẹ Trương thấy hai đứa nói chuyện hợp rơ nên lẳng lặng xuống bếp chuẩn bị cơm trưa.
