Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Điên Cuồng Mang Trăm Triệu Vật Tư Về Nông Thôn - Chương 67: Cùng Nhau Cứu Đứa Trẻ Rơi Xuống Nước

Cập nhật lúc: 18/04/2026 21:23

Người biết điều nào lại đi cướp đồ của khách chứ?

Cũng chỉ có Vương Kim Hoa mới làm ra được loại chuyện này.

Điền Thúy Nga dạy dỗ Vương Kim Hoa xong, lại vội vàng sai cô ta vào bếp phụ giúp, còn phải nấu bữa tối tiếp khách nữa.

Vương Kim Hoa nghĩ đến tối nay có cá có thịt để ăn, lập tức lật đật chạy vào bếp làm việc, chỉ cần có đồ ăn ngon, ngày nào mắng cô ta cũng được.

Tống Thời Sâm áy náy nói với Khương Thù: “Thanh niên trí thức Tiểu Khương, để tôi pha cho cô cốc nước đường đỏ khác nhé, rất xin lỗi, chị dâu hai tôi làm việc quá lỗ mãng.”

Khương Thù vội vàng xua tay: “Không cần đâu, dù sao tôi cũng không thích uống lắm, anh đừng phiền phức nữa.”

Tống Thời Sâm thấy Khương Thù nói vậy, đành thôi.

Lúc này trong nhà có rất đông người, có người nhà tiếp đãi Khương Thù rồi, nên Tống Thời Sâm nhân cơ hội vội vàng trốn vào phòng mình.

Tống Thời Sâm biết, chỉ cần anh không chuồn đi, chắc chắn sẽ bị Khương Thù nhìn chằm chằm mãi, cảm giác này thật sự quá đòi mạng.

Khương Thù tự nhiên cảm nhận được Tống Thời Sâm đang cố tình tránh mặt mình, trong lòng không khỏi dâng lên một cảm giác thất bại.

Tống Thời Sâm có phải không thích phụ nữ không? Nếu không thì một cô gái trẻ trung xinh đẹp như cô, sao trêu ghẹo kiểu gì anh cũng không rung động?

Nhưng nhìn Tống Thời Sâm cao một mét tám, thân hình vạm vỡ, nhìn thế nào cũng không giống người cong mà. Nếu xu hướng giới tính không có vấn đề, vậy rốt cuộc là sai ở khâu nào?

Khương Thù không khỏi chìm vào trầm tư, đợi đến khi cô hoàn hồn, người nhà họ Tống đã nấu xong bữa tối.

Bữa tối hôm nay của nhà họ Tống rất thịnh soạn.

Món "cứng" nhất chính là một đĩa thịt lợn rừng xào.

Vì thịt lợn rừng có mùi rất tanh, nên Điền Thúy Nga đã cho thêm không ít gừng, tỏi và ớt vào xào lăn.

Thịt lợn rừng xào kiểu này, mùi tanh sẽ giảm đi đáng kể, vị cay cay tê tê, rất đưa cơm.

Cá mà Tống Thời Sâm mua về được nấu thành canh cá thái lát.

Thịt cá thái thành từng lát mỏng, sau đó tẩm bột năng, thả vào nước sôi luộc chín, thịt cá tươi mềm, nước canh trắng như sữa, mùi vị vô cùng thơm ngon.

Ngoài ra còn có một đĩa đậu phụ rán, và xào thêm vài món rau xanh.

Đối với những gia đình nông thôn bình thường mà nói, bữa cơm này chẳng kém bữa cơm tất niên là bao.

Cơm nước xong xuôi, Điền Thúy Nga vội vàng gọi Khương Thù ngồi xuống bắt đầu ăn.

Khương Thù giống như lần trước, ngồi ngay cạnh Tống Thời Sâm.

Khương Thù vừa ăn vừa trò chuyện với người nhà họ Tống, đặc biệt là với Điền Thúy Nga, hai người nói chuyện vô cùng rôm rả.

Tống Thời Sâm lén lút liếc nhìn Khương Thù vài cái, sao anh cứ có cảm giác cô nhóc này còn thân thiết với mẹ anh hơn cả anh thế nhỉ?

Ăn tối xong, Khương Thù cũng không vội về, kéo Điền Thúy Nga rủ rỉ rù rì thêm một lúc lâu nữa ở nhà họ Tống.

Đợi đến khi trời tối mịt, Khương Thù mới lặng lẽ đi đến bên cạnh Tống Thời Sâm, ngẩng đầu lên, chớp chớp đôi mắt to tròn linh động, cười híp mí hỏi: “Đồng chí Tống Thời Sâm, bên ngoài trời tối quá, tôi không dám đi đường đêm, có thể phiền anh đưa tôi về một chuyến nữa được không?”

Tống Thời Sâm: “...”

Cô nhóc này rõ ràng là cố ý, câu giờ đến tận lúc trời tối, sau đó tìm cớ để anh đưa cô về.

Điền Thúy Nga cũng nhìn thấu tâm tư nhỏ của Khương Thù, xác định Khương Thù vẫn còn ý tứ với con trai mình. Nếu người ta đã không chê thằng ba nhà bà có vấn đề về phương diện đó, bà làm mẹ đương nhiên rất sẵn lòng vun vào.

Điền Thúy Nga gọi Tống Thời Sâm: “Thằng ba, con đưa thanh niên trí thức Tiểu Khương về đi, người ta là con gái con đứa, tối lửa tắt đèn đi đường một mình nguy hiểm lắm.”

Tống Thời Sâm còn biết nói gì nữa? Chỉ đành gật đầu đáp: “Vâng, mẹ, để con đi đưa.”

Tống Thời Sâm lấy đèn pin ra.

Hai người liền kẻ trước người sau, đi về hướng điểm thanh niên trí thức.

Trên đường đi, Khương Thù bước lên phía trước, đi song song với Tống Thời Sâm, chủ động bắt chuyện với anh.

“Đồng chí Tống Thời Sâm, năm nay anh bao nhiêu tuổi rồi?”

Tống Thời Sâm cảm thấy Khương Thù hỏi rất khó hiểu, nhưng đây cũng chẳng phải chủ đề riêng tư gì.

Liền thành thật trả lời: “Hai mươi lăm.”

Nghe câu trả lời của Tống Thời Sâm, Khương Thù mỉm cười gật đầu.

Hai mươi lăm, là độ tuổi thanh xuân đẹp nhất của một người đàn ông.

Mặc dù lớn hơn cô vài tuổi, nhưng hai người yêu nhau, đàn ông lớn tuổi một chút mới tốt, lớn tuổi một chút mới biết xót xa, chiều chuộng người yêu.

Nếu Tống Thời Sâm là một thằng nhóc mười mấy tuổi vắt mũi chưa sạch, cô ngược lại sẽ không thích.

Khương Thù không thích những người đàn ông ấu trĩ, nếu nhỏ tuổi hơn cô, cô sẽ cảm thấy đối phương vẫn chỉ là một đứa trẻ, ở bên cạnh không có cảm giác an toàn.

Tất nhiên, đối phương lớn hơn cô quá nhiều cũng không được, cô không thích đàn ông già.

Khương Thù cười tươi rói đáp: “Đồng chí Tống Thời Sâm, hôm nay tôi tròn mười tám tuổi, tuổi mụ là mười chín, đã là người trưởng thành rồi, có thể kết hôn được rồi đấy.”

Khóe miệng Tống Thời Sâm lại giật giật, về mặt tình cảm anh quả thực khá chậm chạp, nhưng anh cũng không phải kẻ ngốc. Lời của Khương Thù đã nói đến mức này rồi, anh đương nhiên biết cô có ý gì, nhưng anh không biết phải trả lời thế nào, đành giả vờ không hiểu, nhạt nhẽo "ừ" một tiếng.

Khương Thù thấy mình đã ám chỉ rõ ràng như vậy rồi mà Tống Thời Sâm vẫn cứ như khúc gỗ, không nhịn được thở dài một hơi, bĩu môi nửa ngày không nói thêm lời nào.

Hai người tiếp tục đi về phía trước, lúc đi ngang qua một cái ao, đột nhiên nghe thấy một tiếng "tùm".

Tống Thời Sâm lập tức cảnh giác.

“Đi theo tôi.”

Tống Thời Sâm muốn nhanh ch.óng xông lên phía trước xem xét tình hình, nhưng lại không muốn bỏ Khương Thù lại, liền gọi cô mau ch.óng bám theo.

Khương Thù lập tức rảo bước theo sát Tống Thời Sâm.

Hai người rất nhanh đã đến bên bờ ao, Tống Thời Sâm dùng đèn pin soi khắp mặt nước.

Soi một vòng, phát hiện trong ao lại có một người đang liều mạng vùng vẫy.

Tống Thời Sâm thấy có người rơi xuống nước, không chút do dự liền nhảy tót xuống ao.

Là một quân nhân, anh không thể thấy c.h.ế.t mà không cứu.

Thiên chức của quân nhân chính là bảo vệ quốc gia và nhân dân.

Khương Thù cầm chiếc đèn pin mà Tống Thời Sâm ném cho cô trước khi nhảy xuống nước, căng thẳng soi xuống mặt nước.

Chẳng mấy chốc, Tống Thời Sâm đã kéo một người lên bờ.

Khương Thù dùng đèn pin soi vào người đó, phát hiện là một đứa trẻ.

Đêm hôm khuya khoắt thế này, sao trẻ con lại ra bờ nước chơi chứ? Thật quá kỳ lạ.

Tống Thời Sâm đẩy đứa trẻ lên bờ, đoán chừng là do sặc quá nhiều nước, đứa trẻ đã hôn mê rồi.

Đứa trẻ này thoạt nhìn chỉ khoảng bảy tám tuổi, quần áo trên người vô cùng rách rưới.

Dưới chân không phải là giày vải, mà là đôi giày bện bằng rơm.

Khương Thù đến đội sản xuất chưa lâu, rất nhiều xã viên trong đội cô còn chưa biết mặt, trẻ con không biết lại càng nhiều hơn.

Khương Thù không biết đây là con cái nhà ai, nhưng Tống Thời Sâm thì biết.

Tình trạng của đứa trẻ lúc này rất không khả quan, trong lòng Tống Thời Sâm vô cùng sốt ruột.

Khương Thù thấy Tống Thời Sâm nhíu c.h.ặ.t mày, rõ ràng anh không biết phải xử lý tình huống này như thế nào.

Tống Thời Sâm không biết xử lý, nhưng Khương Thù đến từ thế kỷ hai mươi mốt, cô biết.

Khương Thù nói với Tống Thời Sâm: “Anh tránh ra một chút, để tôi thử xem, xem có thể cứu đứa bé tỉnh lại không.”

Tống Thời Sâm liếc nhìn Khương Thù, nghi ngờ không biết cô thanh niên trí thức nhỏ này có làm được không, nhưng lúc này cũng chẳng trông cậy được vào ai khác, đành để cô thử xem sao.

Khương Thù ngồi xổm xuống trước mặt đứa trẻ, hai tay đan chéo, dùng sức ép mạnh lên n.g.ự.c đứa trẻ, đồng thời còn làm hô hấp nhân tạo.

Những phương pháp sơ cứu này Khương Thù học được từ đời sau, kiến thức sơ cứu về mặt này ở thập niên 70 còn rất hạn chế, gặp phải tình huống nguy cấp thế này, ngay cả một phó doanh trưởng kiến thức rộng rãi như Tống Thời Sâm cũng không biết phải xử lý ra sao.

Khương Thù liên tục lặp lại hai động tác này.

Cùng với nhịp ép tim của cô, đứa trẻ ho sặc sụa mấy tiếng, đồng thời nôn hết nước trong bụng ra ngoài.

Tống Thời Sâm đứng bên cạnh nhìn rất rõ ràng, thấy qua một hồi thao tác của Khương Thù, đứa trẻ thực sự đã được cứu sống, lập tức nhìn Khương Thù bằng con mắt khác.

Cô nhóc này bình thường thoạt nhìn có vẻ không đáng tin cậy, nhưng đến thời khắc quan trọng lại không hề hàm hồ chút nào, lúc cứu người vô cùng bình tĩnh và tập trung.

Tống Thời Sâm không nhịn được bắt đầu suy nghĩ, rốt cuộc đâu mới là con người thật của cô?

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.