Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời - Chương 28: Rượu Mời Không Uống Muốn Uống Rượu Phạt
Cập nhật lúc: 12/01/2026 03:26
Những ngày tiếp theo, Lục Lẫm kè kè bên cạnh Cố Minh Nguyệt như hình với bóng.
Cố Minh Nguyệt than phiền với Lục Uyển Uyển: “Người không biết còn tưởng chị là đứa trẻ lên ba cần phụ huynh đi theo, anh ấy cứ như thế làm chị chẳng có chút không gian riêng tư nào cả.”
Lục Uyển Uyển cũng thấy anh trai mình dạo này hơi thần kinh, quả quyết đứng về phía chị dâu, đi tìm anh trai tính sổ.
“Anh cả, anh làm thế là không được đâu, con gái ghét nhất là người khác không có chừng mực đấy. Anh cứ bám riết lấy chị dâu thế, chị ấy còn chẳng đi chơi thoải mái với em được nữa.”
“Nhưng chẳng phải phần lớn thời gian cô ấy đều ở bên cạnh anh sao?”
Lục Lẫm nói không sai từ sau khi phẫu thuật xong, Cố Minh Nguyệt luôn đi cùng anh đến bệnh viện.
Hai người mới là người ở bên nhau nhiều nhất, dù không phải anh bám theo Cố Minh Nguyệt thì cũng là Cố Minh Nguyệt đi theo anh.
Nếu nói không có không gian riêng tư thì anh ở trước mặt Cố Minh Nguyệt cũng làm gì có.
Lục Uyển Uyển nghe xong mím môi, hình như đúng là thế thật.
“Nhưng mà cũng không được dính như sam thế, ngoài lúc đi bệnh viện ra thì những lúc khác chị dâu cũng cần không gian riêng chứ, anh cứ bám riết lấy thế chị ấy sẽ ghét đấy.”
“Thôi được rồi.”
Lục Lẫm chủ yếu là lo có kẻ không có mắt lại lượn lờ trước mặt Cố Minh Nguyệt.
Tuy hai người đã nói rõ là không được dính lấy nhau nhưng đúng như Lục Lẫm nói, họ là người dành nhiều thời gian cho nhau nhất.
Hôm nay rảnh rỗi không có việc gì làm, Lục Lẫm định đưa Cố Minh Nguyệt đến xem nhà riêng của mình.
“Anh còn trẻ thế mà đã có nhà riêng rồi á?”
Không nhìn ra nha, anh bạn trẻ này cũng giàu gớm.
Cố Minh Nguyệt nghĩ đến từng rương vàng bạc châu báu trong không gian của mình, sống lưng lập tức thẳng tắp, Lục Lẫm có tiền, cô cũng đâu có kém cạnh.
“Là quà ông bà nội tặng anh lúc anh trưởng thành, dọn dẹp xong vẫn để đấy chưa ở bao giờ, ông bà bảo để dành sau này làm nhà tân hôn.”
Tay Cố Minh Nguyệt đang đẩy xe lăn khựng lại, được lắm, hóa ra là đang ám chỉ cô đây mà.
Cô hừ nhẹ một tiếng: “Thế thì tôi phải xem cho kỹ mới được.”
Cố Minh Nguyệt cứ tưởng là một căn hộ chung cư, ai ngờ lại là một căn tứ hợp viện, hơn nữa vị trí lại cực kỳ gần quảng trường nào đó.
Đứng trước cổng tứ hợp viện, cô nhìn trái nhìn phải, không dám tin hỏi Lục Lẫm: “Anh chắc là chúng ta không đi nhầm chỗ chứ?”
Lục Lẫm cười gật đầu: “Chỗ ở của mình mà còn nhầm được sao?”
Trước cổng tứ hợp viện có một con dốc nhỏ, Cố Minh Nguyệt đẩy xe lăn lên cũng không tốn sức lắm.
Lục Lẫm đưa chìa khóa cho cô: “Bà chủ tương lai, mời em mở cửa.”
Cố Minh Nguyệt làm bộ làm tịch hất mặt lên: “Vậy thì tôi không khách sáo đâu nhé.”
Dù là kiếp trước hay kiếp này, đây là lần đầu tiên cô thực sự bước chân vào một căn tứ hợp viện.
Cô từng về quê thăm bà nội, nhà ở đó cũng có kiến trúc tương tự tứ hợp viện.
Cố Minh Nguyệt rất thích kiểu kiến trúc này, mỗi người đều có không gian độc lập, sự riêng tư được đảm bảo rất tốt.
Đồng thời cũng giữ gìn được tình cảm gia đình, mọi người sống trong cùng một sân, không can thiệp vào chuyện của nhau nhưng vẫn có thể chung sống hòa thuận.
Diện tích căn tứ hợp viện này không nhỏ, đúng như Lục Lẫm nói, ngôi nhà đã được tu sửa lại.
Tuy có vài chỗ được sửa sang nhưng vẫn giữ được nét đặc trưng lịch sử.
Cố Minh Nguyệt đi dạo một vòng, đây là căn tứ hợp viện ba gian ba chái.
Ngoài phòng ngủ có để ít đồ đạc ra thì các phòng khác đều trống trơn.
“Đúng là phí của giời, nhà đẹp thế này sao anh không cho thuê?”
Cùng với sự phát triển của đất nước, Bắc Kinh đón nhận lượng lớn người nhập cư, rất nhiều người không có chỗ ở nên ngành cho thuê nhà bắt đầu nhen nhóm phát triển.
“Căn nhà này hồi đó tốn bao công sức mới sửa sang xong, anh không muốn người khác vào phá hỏng lại phải tốn công phục hồi nguyên trạng. Hơn nữa đây là nhà tân hôn của chúng ta sau này, chủ nhân còn chưa ở, sao có thể cho thuê được chứ?”
Lục Lẫm nói cũng có lý, nếu cô có căn nhà to thế này cũng chẳng nỡ cho người lạ vào thuê.
Cố Minh Nguyệt càng ngắm càng ưng, cô cảm thấy mình cũng nên mua vài bất động sản ở Bắc Kinh để lo liệu cho cuộc sống sau này.
“Em muốn mua nhà à? Định dọn ra ngoài sao? Đây chính là nhà của em, em muốn ở bao lâu cũng được.”
Cố Minh Nguyệt bĩu môi: “Đó là nhà của anh chứ có phải của em đâu, em muốn mua nhà của riêng mình cơ.”
Dù sống ở thời đại nào thì người Hoa Quốc vẫn luôn có chấp niệm với ngôi nhà, bán mạng làm việc kiếm tiền cũng chỉ mong an cư lạc nghiệp ở thành phố, có một ngôi nhà thuộc về mình, không phải nay đây mai đó ở nhà thuê.
“Chuyện này đơn giản, hôm nào sang tên ngôi nhà này cho em là được.”
Cố Minh Nguyệt cười trêu: “Anh không sợ em cuỗm đồ chạy mất à?”
Lục Lẫm tự tin nói: “Em không phải người như vậy.”
Nếu có thể cuỗm đi thì Lục Lẫm còn mong cô cuỗm luôn cả anh đi cùng ấy chứ.
“Em cần anh làm gì? Cơm không biết nấu, việc nhà không biết làm lại còn suốt ngày nóng nảy.”
Lục Lẫm vội vàng nói: “Anh có thể học mà.”
Chẳng ai sinh ra đã biết nấu cơm, biết làm việc nhà cả, không biết thì học.
Người ta nói muốn nắm giữ trái tim một người thì phải nắm giữ dạ dày người đó, Cố Minh Nguyệt đã nắm c.h.ặ.t dạ dày anh rồi.
Anh cũng phải chăm chỉ học hành, phấn đấu giữ lấy trái tim Cố Minh Nguyệt.
Hai người đang nói chuyện thì đột nhiên có tiếng gõ cửa.
Cố Minh Nguyệt khó hiểu nhìn ra cửa: “Ai đến thế nhỉ?”
Lục Lẫm cũng không biết, bình thường nhà này không có người ở, anh cũng ít khi đến, theo lý thì chẳng có ai đến đây cả.
Cố Minh Nguyệt mang theo nghi hoặc ra mở cửa.
Vừa mở cửa thì một đám người xông vào, Cố Minh Nguyệt bị đẩy lảo đảo suýt ngã.
Ánh mắt Lục Lẫm trở nên sắc bén, nhìn những kẻ mới đến quát: “Các người là ai? Muốn làm gì? Tự ý xông vào nhà dân là phạm pháp đấy.”
Cầm đầu là một thanh niên gầy gò, mặt dài như cái bơm, tay cầm một cây gậy gỗ, vẻ mặt đắc ý nói: “Ai là Cố Minh Nguyệt?”
Cố Minh Nguyệt: “?”
Tìm cô làm gì?
Cô chắc chắn mình không quen biết người này.
“Anh là ai?”
“Cô không cần biết tôi là ai, nghe nói ở đây chứa chấp tư bản, có người tố cáo, đi theo chúng tôi một chuyến đi.”
Tên mặt dài ra hiệu cho đàn em trói Cố Minh Nguyệt lại.
Lục Lẫm quát lớn: “Dừng tay! Các người có biết đây là đâu không? Không có giấy tờ gì mà dám bắt người à?”
Cố Minh Nguyệt vội nấp sau lưng anh, nhìn đám người hung hăng trước mặt, trong lòng cô đ.á.n.h trống liên hồi.
Có Lục Lẫm ở đây, chắc bọn họ không dám làm gì cô đâu nhỉ?
Trong đầu cô không ngừng suy tính xem mình đã đắc tội với ai mà đối phương lại không quản ngại khó khăn tìm đến tận đây để bắt cô.
Nghĩ mãi cũng chẳng tìm ra đối tượng khả nghi.
Cha mẹ cô giờ này chắc đã ở Hương Cảng, Cố Minh Viễn đang gánh phân ở quê, tên cô cũng đã bị gạch khỏi danh sách xuống nông thôn.
Theo lý mà nói thì không ai biết tung tích của cô mới phải.
“Đây chẳng phải chỉ là cái nhà rách thôi sao? Chúng tôi làm việc cần gì phải báo cáo với anh?”
Tên mặt dài không nói nhiều lời, ra lệnh cho đàn em hành động.
“Rượu mời không uống muốn uống rượu phạt, đừng trách chúng tôi không khách sáo.”
Lục Lẫm cười lạnh: “Được thôi, có bản lĩnh thì nhào vô, tôi muốn xem ai không khách sáo với ai.”
