Thập Niên 70: Đệ Nhất Mỹ Nhân Làm Chủ Hương Cảng Những Năm 70 - Chương 135

Cập nhật lúc: 24/01/2026 16:21

Mà con ngựa này sau khi chọn được xong liền ngậm trong miệng, nhai kỹ nuốt chậm. Khi nó nhai, quai hàm cử động từng chút một, toàn bộ động tác rất chậm nhưng lại ra vẻ rất tận hưởng, thậm chí còn nhắm hờ mắt một cách thoải mái, giống như đang thưởng thức một món mỹ vị tối cao vậy.

Diệp Thiên Hủy cách khung cửa sổ cứ thế nhìn Đằng Vân Vụ, cô một lần nữa xác nhận đây chính là Xích Nhạn của cô. Vị quốc chủ Đại Uyển đó vì muốn lấy lòng Thánh nhân, đã qua nhiều vòng tuyển chọn trong số tuấn mã của nước Đại Uyển mới chọn ra được một lô tuấn mã thượng đẳng. Sau đó lặn lội vạn dặm, đi ngang qua các nước Tây Vực, cuối cùng mới tới được kinh thành Yến Kinh của nước Đại Chiêu, mang tới trước mặt Thánh nhân. Tiếp đó, Ngự Mã Uyển của cung đình lại tinh tuyển ra một lô, được Thánh nhân khen ngợi là thiên mã.

Xích Nhạn của cô là con xuất sắc nhất trong số thiên mã đó, được Thánh nhân ban cho cô, từ đó kết nên mối duyên nợ ba năm sau đó. Xích Nhạn từng cùng cô nghe tiếng nhạn kêu giữa trời cao biển rộng, trải qua những ngày trời xanh mây trắng ở núi Âm Sơn xanh mướt, càng từng nhìn nghe tiếng sóng vỗ của sông Hoàng Hà dưới chân núi Đại Thanh. Cuối cùng rốt cuộc đã cùng cô trải qua kiếp nạn đó trong cuộc đời, và hiến dâng những mảnh xương thịt cuối cùng của mình.

Diệp Thiên Hủy nhớ lại những chuyện cũ này, cuối cùng cô đã hiểu ra, mặc dù tất cả quá khứ đã trôi qua nhưng thực tế cô chưa bao giờ quên đi. Cô mặc dù đã chuyển thế làm người nhưng tận xương tủy cô vẫn là vị nữ tướng c.h.ế.t không nhắm mắt đó. Cô làm sao có thể cam tâm được chứ? Chỉ tiếc là triều đại xa xôi đó từ lâu đã hóa thành tro bụi, ngay cả trong sử sách cũng không thấy được nửa phần dấu vết. Cô lại đi đâu để chỉnh đốn càn khôn, xoay chuyển tình thế đây?

Cô nhìn Xích Nhạn chuyển thế như vậy, nhìn rất lâu, cuối cùng mới bước lên phía trước. Cô giơ tay ra, ướm thử vuốt ve Đằng Vân Vụ. Lúc này, Đằng Vân Vụ ngẩng mắt lên từ đống cỏ khô nhìn cô. Không biết có phải là ảo giác của mình hay không, cô cảm thấy Đằng Vân Vụ có quen biết mình. Không phải là kiểu thân thuộc đối với chủ nhân như kiếp trước, mà là sự quen mắt mờ nhạt của kiếp này. Xem ra đây là một con ngựa có trí nhớ rất tốt, nó nhớ lần trước mình đã từng tới thăm nó.

Diệp Thiên Hủy liền cười: "Thánh nhân nói mày là thiên mã, mày quả nhiên khác thường, trí nhớ lại tốt như vậy."

Cô nhớ lại lúc nhỏ mình đi nhặt rác, có nhặt được một số cuốn sách cũ, trên cuốn sách truyện ố vàng có câu chuyện về nàng tiên cá nhỏ. Câu chuyện nói rằng chỉ có con người mới có thể sở hữu một linh hồn bất diệt mãi mãi.

Diệp Thiên Hủy vuốt ve con ngựa của nó: "Mày xem, mày cũng có một linh hồn có thể chuyển thế, cho nên chúng ta mới có duyên được gặp lại." Con Đằng Vân Vụ đó nghiêng đầu, tò mò nhìn cô. Nhìn một lát rồi rốt cuộc cũng cúi đầu xuống tiếp tục ăn cỏ.

Diệp Thiên Hủy thấy bên cạnh có một cuốn sổ tay cho ăn và phiếu ghi chép, cô cầm lên xem, đây là do nhân viên công tác chuồng ngựa ghi lại, là tình hình cho ăn và huấn luyện của Đằng Vân Vụ, cũng bao gồm thành tích của nó trong ba trận giải phân cấp gần đây. Nó quả nhiên vẫn có thành tích không tốt, thậm chí có một lần thế mà còn chạy về bét.

Diệp Thiên Hủy thở dài một tiếng: "Mày xem mày kìa, chạy về bét, đây cũng là chuyện tốt, chủ nhân hiện tại của mày có lẽ ngày nào đó sẽ từ bỏ mày, đến lúc đó ông ta sẽ bán mày cho tao. Tao nói cho mày biết, trước đây tao là một tên trộm vặt vội vội vàng vàng trèo tường, bây giờ thân phận của tao đã khác rồi, tao là thiên kim đại tiểu thư của nhà họ Diệp rồi, tao có tiền rồi——"

Nói tới đây, cô nghĩ lại, cảm thấy tiền tiêu vặt hiện tại của mình chắc là không cách nào mua nổi Đằng Vân Vụ, nhưng không sao, cô có thể để dành một chút, hoặc bảo Diệp Lập Hiên cho cô mượn một khoản tiền. Thế là cô tiếp tục nói: "Dù sao chuyện tiền bạc mày không cần lo lắng, tao nhất định sẽ nghĩ cách, sớm muộn gì cũng mua được mày. Đến lúc đó tao nuôi mày, mày ăn không ngồi rồi cũng không sao, không muốn thi đấu thì đừng thi đấu, chúng ta ngày ngày nằm đó là được rồi."

Đằng Vân Vụ không biết có nghe hiểu lời cô nói hay không, thế mà rất ôn thuận dùng cái đầu của nó cọ vào cánh tay Diệp Thiên Hủy. Diệp Thiên Hủy liền cười: "Ngộ nhỡ chủ nhân của mày không bằng lòng nhường mày lại thì cũng không sao, tao sẽ thường xuyên tới thăm mày. Nếu ông ta dám ngược đãi mày thì tao sẽ làm chủ cho mày, sau này tao chính là người nhà mẹ đẻ của mày!"

Đằng Vân Vụ rõ ràng cũng có chút thích thú, trong mũi phát ra tiếng hừ hừ, Diệp Thiên Hủy liền thấp giọng nói chuyện với nó, quản nó nghe hiểu hay không, cô cứ nói chuyện trước để kéo gần tình cảm đã.

Đang nói chuyện như vậy thì Diệp Thiên Hủy cảm nhận được một ánh mắt. Cô xoay người nhìn lại liền thấy Diệp Lập Hiên đang đứng ngoài cửa. Hôm nay Diệp Lập Hiên mặc một bộ comple cắt may vừa vặn, kết hợp với áo sơ mi trắng tinh không một hạt bụi và cà vạt màu xanh lam, trông đầy trí thức nhã nhặn nhưng lại mang theo vài phần lạnh lùng xa cách.

Ông là một người rất kỳ lạ. Khi ông xuất hiện một mình, đó là một sự tồn tại rất bắt mắt, hơi thở của văn nhân thời Ngụy Tấn lạnh lùng đến mức có chút cô độc, thanh nhã tuấn tú, nhưng khi ông xuất hiện ở nhà họ Diệp thì giống như một con tắc kè hoa, ông liền ẩn mình trong đó, dường như sẽ không khiến người khác chú ý tới sự tồn tại của mình. Đến mức Diệp Thiên Hủy phải nhớ lại một chút mới nhớ ra, cuộc họp gia đình đua ngựa của nhà họ Diệp vừa rồi, ông cũng có tham dự. Có lẽ ông không đi theo lão gia t.ử về, nghe quản lý trường đua nhắc tới việc mình qua đây nên tới tìm mình.

Cô liền hỏi: "Sao ba lại qua đây ạ?"

Diệp Lập Hiên lúc này mới bước vào, nói: "Ba nghĩ là con chưa có xe, lát nữa sẽ chở con về."

Diệp Thiên Hủy: "Con muốn xem con ngựa này nên mới qua đây, sớm biết vậy đã nói với ba một tiếng rồi."

Diệp Lập Hiên khẽ gật đầu, cùng Diệp Thiên Hủy đứng trước máng ngựa nhìn Đằng Vân Vụ. Ông nhìn một lát mới hỏi: "Con thích con ngựa này à?"

Diệp Thiên Hủy: "Thích ạ, con muốn mua cơ, tiếc là chủ nhân của ngựa không nỡ nhượng lại."

Diệp Lập Hiên: "Ồ, con ngựa này có gì đặc biệt sao? Ba không biết xem ngựa, không nhìn ra được điểm ưu tú nào cả."

Diệp Thiên Hủy cười: "Nó không hề ưu tú, cũng chẳng có gì đặc biệt, nhưng con nhìn thấy nó liền cảm thấy như đã quen từ lâu rồi."

Diệp Lập Hiên quan sát con ngựa này, ông cũng nhận ra con ngựa này không mấy bình thường, khác với vẻ hăng hái phấn chấn của những con ngựa khác, nó trông rất tản mạn, giống như có ai đá nó một cái thì nó vẫn có thể thản nhiên nhìn lại, không hề có phản ứng gì. Sau đó, ông nghe Diệp Thiên Hủy nói: "Thứ mình thích đâu nhất thiết phải ưu tú nhất đúng không ạ."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.