Thập Niên 70: Đệ Nhất Mỹ Nhân Làm Chủ Hương Cảng Những Năm 70 - Chương 253
Cập nhật lúc: 24/01/2026 17:41
Thực ra nhìn thái độ của anh đối với Daddy cô, dường như vẫn khá kính trọng.
Cô hơi nhíu mày, nghĩ đến mọi chuyện ngày hôm nay, suy cho cùng vẫn có chút kỳ lạ, thậm chí cả thái độ của Daddy cũng lộ vẻ kỳ quặc.
Đang nghĩ ngợi như vậy thì cô cũng đã tắm xong, bèn lau khô người đi ra, thay quần áo rồi chuẩn bị sấy tóc.
Đúng lúc này có tiếng gõ cửa, cô đi tới mở cửa thì thấy Diệp Lập Hiên đang đứng bên ngoài.
Diệp Lập Hiên mặc vest chỉnh tề, không có biểu cảm gì, nhưng rõ ràng ông có chuyện muốn nói với cô.
Diệp Thiên Hủy né người nhường lối: "Daddy, ba vào đi ạ."
Diệp Lập Hiên dĩ nhiên nhận ra con gái vừa mới tắm xong.
Ông thản nhiên nói: "Con sấy khô tóc đi rồi qua phòng làm việc của ba."
Nói xong, ông đi thẳng đến phòng làm việc.
Diệp Thiên Hủy quay lại phòng, cầm máy sấy tóc sấy tóc, trong tiếng ồn lớn của máy sấy, cô nhớ lại gương mặt nghiêm nghị của Diệp Lập Hiên vừa rồi.
Sấy tóc hòm hòm, cô cất máy sấy, thay quần áo khác rồi đi qua phòng làm việc của Diệp Lập Hiên.
Đến nước này rồi còn gì mà không đoán được nữa, mọi thứ mỏng như tờ giấy, chọc một cái là thủng.
Nhưng cũng không có gì, "gặp núi mở núi, gặp nước bắc cầu" thôi.
Cô lập tức đi tới phòng làm việc của Diệp Lập Hiên, phòng làm việc rất yên tĩnh, không nghe thấy bất kỳ động tĩnh nào.
Cô hơi khựng lại một chút mới đẩy cửa bước vào.
Cửa mở ra, thấy phòng làm việc chỉ thắp một ngọn đèn rất tối, Diệp Lập Hiên im lặng ngồi trước cửa sổ sát đất, nghiêng đầu lặng lẽ nhìn ra ngoài cửa sổ.
Ánh đèn từ khu vườn bên ngoài hắt vào, phác họa lên hình bóng góc cạnh của ông, trông có vài phần cô tịch.
Rõ ràng tâm trạng của Diệp Lập Hiên không được tốt.
Diệp Thiên Hủy: "Daddy."
Ánh mắt Diệp Lập Hiên chậm rãi dời lên người Diệp Thiên Hủy: "Ngồi xuống."
Diệp Thiên Hủy đi tới, ngồi xuống chiếc sofa bên cạnh ông.
Cô không nói gì, chỉ im lặng chờ đợi, chờ xem Diệp Lập Hiên sẽ nói gì.
Diệp Lập Hiên im lặng rất lâu mới mở lời: "Con biết ba thích cà phê."
Diệp Thiên Hủy đáp: "Vâng."
Diệp Lập Hiên: "Ba có một người bạn cũng thích cà phê. Chúng ta quen nhau từ rất sớm, quan hệ khá tốt, cùng nhau trồng cà phê ở Panama, coi như người bạn khá thân thiết, cũng tạm gọi là cùng chí hướng."
Diệp Thiên Hủy: "Vậy thì thật là tốt ạ."
Diệp Lập Hiên tiếp tục: "Dĩ nhiên rồi, so với ba, sở thích của cậu ta rộng hơn nhiều. Cậu ta từng đi khắp thế giới, từng làm rất nhiều chuyện mà người thường không thể tưởng tượng nổi. Cậu ta có thể lánh đời, cũng có thể nhập thế. Cậu ta có những khoản đầu tư lớn ở Âu Mỹ, nền tảng rất sâu, cậu ta có đủ loại bạn bè, bao gồm cả các ngôi sao Hollywood, các nhà đầu tư Phố Wall, cũng có cả các thành viên hoàng gia châu Âu, và dĩ nhiên là cả các chính trị gia nước khác. Tóm lại, cậu ta đã gặp qua đủ hạng người, vòng tròn xã giao của cậu ta rất rộng."
Diệp Thiên Hủy lặng lẽ lắng nghe.
Diệp Lập Hiên tiếp tục: "Ba coi cậu ta là bạn, ba vạn lần không ngờ rằng có một ngày, cậu ta lại xuất hiện trước mặt ba với một thân phận khác."
Diệp Thiên Hủy hít sâu một hơi: "Daddy, con xin lỗi, trước đó con thực sự không biết, anh ấy chắc cũng không biết."
Cô nhanh ch.óng bổ sung một câu: "Anh ấy trước đó không biết mối quan hệ của chúng ta, chúng con đã quen nhau từ trước khi con nhận tổ quy tông."
Diệp Lập Hiên: "Đừng nói xin lỗi với ba, đáng lẽ ba mới là người phải xin lỗi con."
Diệp Thiên Hủy lặng im nhìn Diệp Lập Hiên.
Diệp Lập Hiên cười khẽ một tiếng, nhưng lại nói: "Ba không thể chấp nhận được, vĩnh viễn không bao giờ chấp nhận được. Nếu cậu ta ở bên con, thì cậu ta chính là kẻ thù của ba, kẻ thù cả đời, ba tuyệt đối sẽ không buông tha cho cậu ta!"
Diệp Thiên Hủy có chút ngạc nhiên: "Daddy, chẳng phải trước đó ba cũng không có ý kiến gì nữa sao, con đã nói với ba về tình hình của anh ấy rồi mà."
Diệp Lập Hiên nghiến răng: "Nhưng ba không biết là cậu ta."
Diệp Thiên Hủy bất lực nhìn ông: "Thì đã sao ạ, chuyện đó quan trọng lắm sao?"
Diệp Lập Hiên: "Con biết thân phận của cậu ta chứ? Cậu ta có nói với con không?"
Diệp Thiên Hủy: "Anh ấy chưa từng nhắc đến, nhưng con đại khái cũng đoán được rồi, anh ấy là con trai thứ tư nhà họ Cố đúng không ạ."
Trước đó thực sự không biết, lúc đó chỉ biết anh ấy chắc chắn xuất thân từ gia tộc lớn, không phải người bình thường. Cũng mới gần đây trong một số sự trùng hợp, cô mới nhận ra anh ấy lại là con trai thứ tư nhà họ Cố.
Nhưng cô không bận tâm.
Anh ấy là "Thánh nhân" của kiếp trước, cú sốc lớn như vậy cô còn chịu đựng được... thì thân phận ở trần thế kiếp này của anh ấy trở nên không còn quan trọng nữa.
Diệp Lập Hiên: "Đúng, là chú út của Cố Chí Đàm. Cậu ta ngang hàng với ba, cậu ta đáng lẽ là bậc trưởng bối của con, vậy mà cậu ta lại đối xử với con như thế, lại đi yêu đương với con, cậu ta coi là gì chứ?"
Diệp Thiên Hủy: "Thực ra... chuyện này cũng không có gì to tát đâu ạ? Ba cái vai vế đó để tâm cũng chẳng ích gì, nhà họ Diệp và nhà họ Cố cũng đâu có quan hệ họ hàng gì."
"Hơn nữa, tuy Cố Thời Chương vai vế lớn hơn một chút nhưng chỉ hơn con bảy tuổi, con cảm thấy có thể chấp nhận được."
Diệp Lập Hiên nghe con gái nói vậy, khẽ nhíu mày.
Nửa ngày sau, đột nhiên nói: "Cái cà vạt con mua cho ba, con cũng mua cho cậu ta một chiếc y hệt!"
Diệp Thiên Hủy càng thêm bất lực: "Vâng, có mua ạ, nhưng con đã nói với ba là con mua quà tặng bạn trai mà, ba cũng có nói gì đâu. Với lại——"
Diệp Lập Hiên: "Với lại cái gì?"
Diệp Thiên Hủy vô tội lẩm bẩm: "Hoa văn không giống hệt nhau đâu ạ, sao gọi là một chiếc y hệt được..."
Diệp Lập Hiên nghe xong, huyệt thái dương bắt đầu giật giật: "Có gì khác biệt sao?"
Diệp Thiên Hủy: "Con thấy có khác biệt, ba thấy không khác biệt, chuyện này không nói tiếp được nữa, vốn dĩ hoa văn khác nhau mà! Hơn nữa con đã đặc biệt chọn chiếc cà vạt rất hợp với phong cách của hai người, chẳng phải hai người đều rất thích sao?"
Đều rất thích?
Diệp Lập Hiên nghiến răng: "Con tặng quà cho ba mà lại giống hệt của cậu ta."
Diệp Thiên Hủy: "Thôi được rồi, giống thì giống vậy."
Diệp Lập Hiên nhìn thái độ qua loa của cô, đột nhiên đứng dậy: "Tóm lại, ba không tài nào chấp nhận được việc con lại muốn ở bên cậu ta! Một người như cậu ta, tâm cơ thâm trầm, tại sao cậu ta cứ phải ở bên con? Cậu ta tìm ai mà chẳng được, sao nhất định phải tìm con!"
