Thập Niên 70: Đệ Nhất Mỹ Nhân Làm Chủ Hương Cảng Những Năm 70 - Chương 262

Cập nhật lúc: 24/01/2026 17:42

Diệp Thiên Hủy nghe vậy cũng thấy bất ngờ, cô không ngờ Diệp Lập Hiên lại nghĩ sâu xa đến thế.

Diệp Lập Hiên tiếp tục: "Ba sẽ từ từ giới thiệu cho con, giới thiệu những thanh niên tài tuấn ở Hồng Kông, cùng lứa tuổi với con, có lẽ năng lực không bằng cậu ta, nhưng chắc chắn sẽ đối xử tốt với con hơn cậu ta, có lẽ con sẽ thấy những chàng trai trẻ phù hợp với con hơn."

Dĩ nhiên cũng bao gồm cả sinh viên của ông, có mấy đứa ông rất tán thưởng, có lẽ không phải hào môn đại tộc gì nhưng ít nhất xuất thân từ gia đình khá giả trở lên, không thiếu ăn thiếu mặc, quan trọng là vững chãi, đơn giản, phẩm chất đoan chính.

Trong lòng ông, tính cách của Diệp Thiên Hủy vẫn khác với đại đa số tiểu thư hào môn ở Hồng Kông, người như cô chắc chắn phải tìm một người đủ bao dung và yêu thương cô.

Cố Thời Chương dĩ nhiên tốt, nhưng người này trải nghiệm phức tạp, tâm tư kín kẽ, làm bạn thì thôi, đôi bên chẳng qua là vướng mắc về vườn cà phê, ai cũng sẽ không quá để tâm.

Nhưng nếu làm vợ chồng, làm người chung chăn gối, quá khó để nắm bắt, cuộc hôn nhân tương lai sẽ đầy rẫy những biến số.

Hiện giờ tình cảm mặn nồng dĩ nhiên là vạn sự tốt đẹp, nhưng ai biết được tương lai sẽ thế nào?

Diệp Thiên Hủy nghe xong, nhất thời cũng không biết nói gì.

Cô nghĩ đoạn, đành bảo: "Ba ơi... thực ra con thấy, anh ấy cũng khá tốt mà."

Diệp Lập Hiên: "Ồ, cậu ta tốt chỗ nào?"

Diệp Thiên Hủy: "Đẹp trai."

Diệp Lập Hiên nhướng mày: "Đẹp trai sao? Cứ như cậu ta mà đẹp?"

Diệp Thiên Hủy: "..."

Không đẹp sao? Thực ra đã rất đẹp trai rồi!

Khí chất tốt, quý phái, thanh tú, trên người còn thấp thoáng phong thái Đế vương kiếp trước nữa cơ mà!

Có điều Diệp Lập Hiên nói không đẹp, dường như cũng có lý, bản thân Diệp Lập Hiên thời trẻ chắc chắn là nhân vật làm khuynh đảo bốn phương, ông có tư cách để khinh miệt tướng mạo của bất kỳ ai.

Diệp Thiên Hủy lại nói: "Nhưng mà anh ấy giàu, mấy công t.ử thế gia đó họ có tiền không, dù nhà có tiền họ có thể tùy tiện cho con tiêu không? Con thấy rồi, ví dụ như anh Văn Kính, anh Văn Bân, đừng nhìn là công t.ử nhà họ Diệp, thực ra họ đều không có tiền tiêu, chẳng tự do chút nào!"

Cô nhớ lại lời anh nói, bảo: "Anh ấy nói con muốn gì anh ấy cũng có thể mua cho con."

Diệp Lập Hiên nghe xong liền bĩu môi, cười nhạt: "Con thiếu tiền tiêu sao? Con cần gì ba chẳng mua được cho con? Là hạn mức thẻ tín dụng không đủ cao, hay là nhà họ Diệp không đủ lớn?"

Diệp Thiên Hủy: "Con tự nhiên là không thiếu gì... con chỉ là nói cái tốt của anh ấy thôi mà."

Diệp Lập Hiên nói: "Mười gian cửa hàng cô con cho con, thủ tục đang được tiến hành rồi, hai ngày tới sẽ dẫn con đi làm cho xong thủ tục, sau khi con nhận được, có thể cho thuê rồi, đến lúc đó chẳng phải muốn mua gì thì mua sao?"

Diệp Thiên Hủy nghe vậy tự nhiên thấy vui, nhất thời cũng chẳng buồn nghĩ đến Cố Thời Chương nữa: "Vậy thì làm thủ tục trước đi ạ!"

Vẫn là ba và cô tốt nhất, mười gian cửa hàng ở vị trí đắc địa đó mới là tài sản thực thụ, còn ngôi sao gì đó, ai rảnh mà ngắm sao chứ!

Toàn là lừa trẻ con thôi!

Khóe môi Diệp Lập Hiên cong lên: "Ngày mai ba hẹn với cô con một chút, sẽ gọi điện thoại."

Diệp Thiên Hủy: "Vâng vâng vâng!"

Đến sáng ngày hôm sau khi ăn sáng, Diệp Lập Hiên nhắc tới chuyện gọi điện quốc tế, thế là sau khi ăn sáng xong, họ đi tới phòng sách của Diệp Lập Hiên, theo hẹn với trợ lý, Diệp Lập Hiên quay số điện thoại quốc tế sang Mỹ.

Điện thoại nhanh ch.óng được kết nối, Diệp Lập Hiên nói vài câu với bên kia trước, sau đó đưa điện thoại cho Diệp Thiên Hủy.

Khác với hình ảnh người phụ nữ mạnh mẽ trong tưởng tượng của Diệp Thiên Hủy, giọng nói của Diệp Y Bạch thế mà lại khá dịu dàng.

Bà thở dài: "Năm đó vội vàng rời đi, mọi chuyện không thể tự quyết, ai mà ngờ nhà chúng ta lại xảy ra chuyện như vậy, chuyện của cháu ba cháu đã kể cho cô nghe hết rồi, cháu có thể quay về Hồng Kông nhận tổ quy tông, cũng coi như là một chuyện may mắn lớn cho gia đình chúng ta rồi."

Lại nhắc tới mười gian cửa hàng đắc địa kia, nói là sẽ bảo trợ lý của mình qua làm thủ tục.

Diệp Thiên Hủy cân nhắc đây dù sao cũng là người cô chưa từng gặp mặt, quyết định khách khí một chút, thế là cô nói: "Cô ơi, mười gian cửa hàng, chắc là tốn không ít tiền đâu... Lòng cháu thấy ngại quá."

Diệp Y Bạch: "Cũng chẳng có gì phải ngại đâu."

Lại nói tiếp: "Ba cháu chẳng phải nói cháu rất thích bất động sản sao? Cháu vì mấy gian cửa hàng mà cãi nhau với ông ấy, sao giờ có mười gian cửa hàng, cháu lại thấy ngại rồi?"

Diệp Thiên Hủy nghe vậy, lòng khựng lại, nhìn Diệp Lập Hiên với ánh mắt không thể diễn tả nổi.

Sao ông ấy có thể nói như vậy chứ!

Cô cũng muốn giữ chút thể diện, tỏ ra dè dặt một chút mà!

Diệp Lập Hiên dùng khẩu hình nói: Ba chỉ nói sự thật thôi.

Diệp Y Bạch lại hỏi: "Cháu không muốn sao?"

Diệp Thiên Hủy: "..."

Cô hít sâu một hơi, nói: "Muốn ạ, đương nhiên là muốn rồi, cực kỳ muốn luôn!"

Diệp Y Bạch liền bật cười: "Cháu muốn thì cô cho cháu, những gian cửa hàng này đều là những cửa hàng tốt mà chính tay cô tích cóp được, ở những địa đoạn thượng hạng, bao nhiêu năm nữa cũng có thể thu được tiền thuê cao, cháu cứ giữ trong tay đừng có bán, cứ cho thuê mãi, đó chính là số tiền phòng thân của cháu."

Diệp Thiên Hủy nghe những lời dịu dàng đó, không hiểu sao lại nhớ tới người mẹ Quận chúa năm xưa của mình, bỗng nảy sinh thêm vài phần thân thiết, mỉm cười nói: "Cảm ơn cô, đây quả là một món quà lớn lao, vậy cháu xin nhận không khách khí ạ!"

Diệp Y Bạch cười, rồi hỏi han đủ điều về tình hình hiện tại của Diệp Thiên Hủy, vì là qua điện thoại nên Diệp Thiên Hủy nói sơ qua, cũng nói về việc mình hiện đang có mấy con ngựa, và dự định đua ngựa.

Diệp Y Bạch rõ ràng là hài lòng với Diệp Thiên Hủy: "Cô tuy ở Mỹ, bình thường liên lạc với trong nước cũng không tiện, nhưng trợ lý của cô cũng định kỳ gửi một số tình hình ở Hồng Kông cho cô xem, cháu hiện giờ phụ trách công ty ngựa của nhà họ Diệp, đây là chuyện lớn, chứng tỏ ông nội vẫn tin tưởng cháu, ông ấy ấy mà, thực ra là người trọng nam khinh nữ nhất rồi, ông ấy có thể tin tưởng một đứa cháu gái, chứng tỏ cháu thực sự xuất sắc, làm ông ấy yêu quý rồi, cô nghe mà cũng thấy mừng."

Nói chuyện một hồi, hai người lại kể về những chuyện hiện tại, Diệp Thiên Hủy tự nhiên cũng hỏi thăm dượng, hỏi về ngày họ quay về, lại nói chuyện với Diệp Y Bạch thêm một lúc, lúc này mới cúp máy.

Cúp điện thoại, Diệp Thiên Hủy cảm thấy mãn nguyện vô cùng.

Một người cô, một người cô vừa hào phóng lại vừa dịu dàng, ai mà không thích cho được chứ!

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.