Thập Niên 70: Đệ Nhất Mỹ Nhân Làm Chủ Hương Cảng Những Năm 70 - Chương 268
Cập nhật lúc: 24/01/2026 17:43
Diệp Thiên Hủy: "Vâng, nhưng cũng không hẳn là nấu cháo điện thoại đâu ạ, không lâu đến thế, chỉ nói mấy câu là cúp máy thôi." Cô thở dài: "Ba à, con nói này, ba đừng có lo lắng về chuyện này. Con thấy con cũng không ngốc lắm, chưa đến mức để người ta lừa đi mất đâu. Ba cứ yên tâm đi, chỉ có chuyện con lừa người khác chứ làm gì có chuyện người khác lừa được con."
Diệp Lập Hiên nghe vậy liền phì cười: "Nói thì hay lắm."
Thấy vậy Diệp Thiên Hủy cảm nhận được thái độ của ba rõ ràng đã dịu đi: "Thật ra ba ơi, ba thử nghĩ xem, trước đây Cố Thời Chương là bạn của ba, anh ấy gọi ba là gì, đúng rồi, gọi là Lập Hiên, gọi thẳng tên luôn. Sau này ấy à, anh ấy phải gọi ba là chú rồi ——" Cô nhấn mạnh: "Ba lên chức rồi đấy!"
Diệp Lập Hiên: "..." Ông bất lực liếc cô một cái: "Ba thèm cái thứ hậu bối như cậu ta chắc?"
Diệp Thiên Hủy cười nói: "Là trưởng bối, ba có thể 'hành' anh ấy mà! Chỉ cần anh ấy ở bên con, ba có thể thoải mái lên mặt bậc cha chú, chẳng phải tốt sao?"
Diệp Lập Hiên rõ ràng không tán thành lắm, nhưng cũng không nhắc lại nữa, ngược lại hỏi: "Mai con có đi trường đua không?"
Diệp Thiên Hủy: "Mấy ngày nay con chạy trường đua suốt, trên người sắp ám mùi phân ngựa rồi, mai con không đi đâu. Sao thế, có chuyện gì ạ?"
Diệp Lập Hiên: "Gần trường ba mới mở một nhà hàng, nếu con muốn thì mai cứ ngủ nướng một giấc thật đẫy, rồi tầm chiều tối qua đó, ba dẫn con đi ăn món ngon."
Diệp Thiên Hủy: "Vậy thì còn gì bằng! Mai con qua tìm ba!"
Lát sau khi trở về phòng mình, cô chợt thấy trên bàn đặt một chiếc phong bì trắng. Mở ra xem thì thấy bên trong chính là những bức ảnh cô tự mình rửa ra. Lúc này cô hơi thắc mắc, bèn hỏi A Dung: "Ảnh này gửi đến lúc nào thế?"
A Dung: "Cái này tôi cũng không biết nữa, hình như là ông chủ nhận đấy ạ. Lúc đó tôi đang bận trong bếp, ông chủ bảo cái này đưa cho cô nên tôi mang vào đặt trên bàn trong phòng cô luôn."
Diệp Thiên Hủy: "Được rồi."
Sau khi A Dung ra ngoài, cô rút tấm ảnh đó ra.
Ảnh của Cố Thời Chương.
Vì rèm cửa khép hờ, lúc đó ánh sáng không tốt lắm, cộng thêm việc cô chụp vội vàng nên ảnh không được rõ nét cho lắm, nhưng vẫn có thể nhìn thấy vết bầm tím trên mặt Cố Thời Chương. Nhìn khá là rõ.
Cô cầm tấm ảnh, ngồi trên ghế mây, ngắm nghía một hồi lâu, tự nhiên cảm thấy rất được. Nhất định phải giữ lại, giữ cả đời. Nếu có kiếp sau thì cũng phải giữ lại. Nhìn thấy là tâm trạng tốt ngay.
Nhưng trong lúc tâm trạng đang tốt như thế, cô sực nhớ đến Diệp Lập Hiên, cũng lấy làm lạ. Dạo này hình như công việc ở trường của ba cũng bận, chẳng thấy ba về sớm bao giờ, hôm nay lại về sớm thế, mà trùng hợp thay, tấm ảnh này lại do ba nhận. Ba chắc là không nhìn thấy đâu nhỉ?
Cô nhanh ch.óng nghĩ, thực ra nhìn thấy cũng chẳng sao, ba đ.á.n.h người ta ra nông nỗi này, đây chính là bằng chứng thép, ba còn có lý lẽ gì được nữa?
Hôm đó Diệp Văn Dung tổ chức cuộc họp công ty quản lý ngựa, Diệp Thiên Hủy cũng đến công ty họp. Hiện tại mùa giải sắp bắt đầu, các con ngựa đua dưới trướng công ty nhà họ Diệp đều đã bắt đầu đăng ký. Tuy nhiên vì lịch trình của mùa giải vẫn chưa được công bố nên việc con ngựa nào tham gia trận đấu nào, sắp xếp chiến lược tổng thể ra sao, tất cả đều cần đợi lịch trình cụ thể được công bố.
Diệp Thiên Hủy có cảm giác phần nào là Diệp Văn Dung chắc đã có được lịch trình từ trước và bắt đầu âm thầm nghiên cứu rồi. Nhưng điều đó cũng chẳng sao, dù sao thì cũng chỉ là sớm hay muộn một ngày mà thôi.
Lúc họp Diệp Văn Dung tiện miệng hỏi: "Thiên Hủy, giờ chúng ta phải chọn ngựa tham gia rồi, phải bắt đầu đăng ký thôi. Con Địa Ngục Vương Giả của em huấn luyện đến đâu rồi?"
Diệp Thiên Hủy: "Cũng khá tốt ạ, giờ đã có thể đeo dây cương rồi, cũng biết nghe theo mệnh lệnh của nài ngựa, em thấy tiến bộ rất lớn."
Lời này của cô vừa nói ra, mấy nài ngựa đều nhìn nhau đầy ẩn ý, vẻ mặt ai nấy ít nhiều đều mang theo ý cười trên nỗi đau của người khác, kiểu như đang chờ xem kịch hay. Bởi vì những "tiến bộ" mà Diệp Thiên Hủy nói kia vốn dĩ là những thứ cơ bản nhất mà con ngựa nào cũng phải có, vậy mà cũng đáng để cô mang ra khoe sao?
Diệp Văn Dung nghe vậy cũng yên tâm hẳn, xem ra con Địa Ngục Vương Giả kia không có gì đáng ngại nữa.
Thực ra Diệp Thiên Hủy cố ý nói như vậy. Nếu cô cứ che che giấu giấu, mọi người ngược lại sẽ nghi ngờ và tìm cách dò xét, giờ cứ trực tiếp báo cáo tiến độ huấn luyện như vậy, mọi người sẽ không nghĩ nhiều nữa.
Rõ ràng từ góc độ xấu nhất mà xét, Diệp Văn Dung muốn làm suy yếu tối đa thực lực của cô. Anh ta có thể không thắng, nhưng anh ta không muốn để Diệp Thiên Hủy nổi bật. Vì vậy ở giai đoạn này, điều Diệp Thiên Hủy muốn là để Diệp Văn Dung mau ch.óng đăng ký cho Địa Ngục Vương Giả, dù sao cũng phải tranh thủ cơ hội này trước đã.
Diệp Văn Dung hơi trầm ngâm một lát rồi mới nói: "Nhưng hai con ngựa kia của em đã chiếm mất hai suất tham gia rồi, nếu Địa Ngục Vương Giả cũng đăng ký thì cơ hội của chúng ta sẽ càng ít đi."
Diệp Thiên Hủy: "Ý anh là gì, ý anh là em chỉ có hai suất thôi sao?" Cô hừ lạnh một tiếng: "Anh mà nói thế thì em phải đi hỏi ông nội một chuyến mới được."
Diệp Văn Dung vội nói: "Em vội cái gì, chẳng phải chúng ta đang bàn bạc sao? Em cũng không thể hở ra chút là đi mách lẻo với ông nội đúng không?"
Diệp Thiên Hủy đương nhiên không muốn đi mách lẻo với ông nội, mách lẻo có tác dụng quái gì đâu. Mấu chốt là dọa dẫm Diệp Văn Dung một chút mà thôi.
Lúc này thấy anh ta có vẻ muốn thương lượng t.ử tế, cô liền thuận nước đẩy thuyền: "Được thôi, anh Văn Dung, anh nói xem cái suất này tính sao đây, chẳng phải em đang nghe theo anh sao?"
Diệp Văn Dung lúc này mới nói: "Thật ra anh đang nghĩ, nếu đột ngột đăng ký cho Địa Ngục Vương Giả thì các nài ngựa dưới trướng anh chắc chắn sẽ không phục. Địa Ngục Vương Giả của em tuy không cần quá xuất sắc, dù sao đó cũng là ngựa của em, anh nên cho em suất này, nhưng cũng không thể quá kém cỏi được, nếu không dắt nó ra ngoài, cuối cùng chẳng phải là làm mất mặt nhà họ Diệp chúng ta sao?"
Diệp Thiên Hủy: "Vậy nên?"
Diệp Văn Dung nói: "Vậy nên anh cân nhắc để Địa Ngục Vương Giả tham gia một trận đua, chỉ là trận đua ngựa hạng ba bình thường thôi, chỉ cần nó thắng, cơ hội này sẽ thuộc về nó. Đến lúc đó anh cũng mới có thể dập tắt được lời ra tiếng vào của mấy nài ngựa kia, tránh để họ oán trách quá nhiều, em thấy có đúng không?"
Diệp Thiên Hủy nghe vậy đương nhiên hiểu rằng cái gọi là trận đua "ngựa hạng ba" này e là có ẩn tình gì đó.
