Thập Niên 70: Đệ Nhất Mỹ Nhân Làm Chủ Hương Cảng Những Năm 70 - Chương 287
Cập nhật lúc: 24/01/2026 17:46
Địa Ngục Vương Giả là một ngôi sao mới nổi, nó không tích lũy đủ điểm số để có tư cách tham gia loại giải quốc tế cấp 1 này, vậy nên lựa chọn của họ chỉ còn lại Hắc Mân Côi và Lũng Quang.
Nếu họ chỉ có một suất, vậy chỉ có một con ngựa có thể xuất chiến giải quốc tế cấp 1 ngày khai mạc thôi.
Mà việc lựa chọn giữa hai con ngựa cũng chính là việc lựa chọn giữa Trần Tổng Vạn và Lâm Kiến Tuyền.
Cả hai thiếu niên đều rất ưu tú, đều đang dốc sức tập luyện, đều đã phát huy tiềm năng của mình đến mức tối đa.
Nhưng cơ hội chỉ có một, nên trao cho ai?
Diệp Thiên Hủy cảm nhận được ánh mắt của Trần Tổng Vạn và Lâm Kiến Tuyền, rõ ràng cả hai đều đang nhìn mình.
Cô dặn dò: "Anh Tôn, lão Chu, hai người hãy bàn bạc nghiên cứu xem, xem Hắc Mân Côi và Lũng Quang ai tham gia sẽ nắm chắc phần thắng hơn."
Tôn Gia Kinh khựng lại một chút rồi nói: "Được, chúng tôi cũng cần nghiên cứu lịch trình thi đấu tiếp theo để sắp xếp hợp lý cho hai con ngựa này, rồi mới có thể đưa ra quyết định."
Diệp Thiên Hủy gật đầu.
Điều mà người nhà họ Cố không ai ngờ tới là Cố Thời Chương lại tiếp tục ở lại Cố gia.
Phải biết rằng kể từ năm hai mươi tuổi, tính tình anh càng thêm phiêu hốt bất định, thần long kiến thủ bất kiến vĩ (thấy đầu không thấy đuôi), anh rất hiếm khi ở lại Cố gia, điều này khiến các con cháu nhà họ Cố càng thêm cẩn thận dè dặt, đồng thời cũng hết lời nịnh nọt.
Tuy nhiên Cố Thời Chương trông vẫn lạnh lùng nhạt nhẽo như cũ, trước đây thường nhốt mình trong phòng riêng, chỉ thỉnh thoảng ra ngoài bơi lội, chạy bộ, đ.á.n.h bóng.
Cố gia chiếm diện tích khá rộng, các loại cơ sở giải trí vận động như hồ bơi, phòng gym và sân bowling đương nhiên đều đầy đủ. Mấy con cháu nhà họ Cố cũng hay chơi bóng ở nhà, hôm nay Cố Thời Chương cũng đang đ.á.n.h tennis ở đây, có mấy đứa cháu trai cháu gái chơi cùng.
Kỹ thuật đ.á.n.h bóng của Cố Thời Chương rất tốt, động tác hiên ngang, ung dung thoát tục, khiến mấy đứa cháu trai cháu gái reo hò cổ vũ.
Lúc này, Cố Chí Đàm đột nhiên nhớ tới Diệp Thiên Hủy, anh ta khẽ than một tiếng: "Tiểu thư Thiên Hủy nhà họ Diệp, kỹ thuật đ.á.n.h bóng thực sự rất đáng nể, em chưa từng thấy người phụ nữ nào đ.á.n.h tennis đẹp mắt đến thế!"
Quả nhiên là người phụ nữ mà anh ta nhắm tới.
Anh ta vừa nói xong, mọi người đều tán thành, nhất thời nhao nhao nhắc lại mọi chuyện của Diệp Thiên Hủy ngày hôm đó, tự nhiên là hết lời khen ngợi.
Cố Chí Minh cũng có mặt, nghe lời này liền cười nói: "Đâu chỉ có tennis đ.á.n.h tốt, cô ấy còn có trí nhớ siêu phàm, tinh thông lịch sử và văn học, cô ấy có kiến giải rất riêng về việc xem tướng ngựa. Ngày hôm đó, bọn anh quả thực đã trò chuyện rất lâu."
Cố Chí Đàm nghe lời này lập tức cảm thấy ghen tị: "Cô ấy chẳng qua là vì chuyện đua ngựa mới nói với anh vài câu thôi, anh lại làm như thân thiết với cô ấy lắm không bằng, nói chuyện này thì có ý nghĩa gì?"
Cố Chí Minh nhướng mày nhìn Cố Chí Đàm một cái: "Anh cũng chỉ nói vài câu, có vấn đề gì à? Chú việc gì phải nói giọng đó?"
Cố Chí Đàm liền cười lạnh một tiếng: "Cứ yên tâm đi, người ta không thèm để mắt đến anh đâu!"
Cố Chí Minh nghe lời này, nhìn Cố Chí Đàm, không khỏi thấy nực cười vô cùng. Anh đối với Diệp Thiên Hủy thực ra không có ý đồ gì khác, dù sao tiếp xúc cũng không nhiều, hiện giờ thuần túy chỉ là sự ngưỡng mộ thôi, nhưng lời của Cố Chí Đàm không tránh khỏi khơi dậy tính phản kháng của anh.
Anh liền nhàn nhạt nói: "Ai bảo người ta không để mắt đến anh, ít nhất bọn anh còn có sở thích chung. Chỉ c.ầ.n s.au này tiếp xúc nhiều hơn, kiểu gì chẳng có cơ hội. Lúc đó anh kể cho cô ấy nghe về lịch sử đua ngựa, cô ấy cũng nghe rất hứng thú, còn nói sau này có dịp sẽ mời anh ăn cơm."
Anh cười nói: "Đây cũng là một khởi đầu tốt đẹp, đúng không?"
Cố Chí Đàm nghe xong lập tức nheo mắt lại: "Anh có ý gì?"
Lúc hai người này đang cãi nhau thì Cố Thời Chương đang lấy đồ uống.
Anh uống là Coca, loại Coca lạnh buốt sảng khoái.
Trước Diệp Thiên Hủy, anh chưa bao giờ uống loại đồ uống này, anh không thích mùi vị của nó, cảm thấy hơi hăng, chưa từng nếm thử nhưng nhìn qua là đã không thích rồi.
Nhưng bây giờ, anh chậm rãi thưởng thức lon Coca này, lại cảm thấy hương vị quả thực không tệ.
Trong mơ hồ, đây chính là mùi vị của Diệp Thiên Hủy.
Nhất thời không tránh khỏi nhớ lại nụ hôn ở khách sạn ngày hôm đó, hồi tưởng lại phản ứng của cô lúc ấy.
Anh biết, cô rõ ràng cũng rất say mê và yêu thích.
Nhưng cuối cùng cô vẫn nói những lời khó nghe với anh.
Tính cách bướng bỉnh của cô là "ăn mềm không ăn cứng", là kiên quyết không chịu thua.
Con người cô chính là như vậy, rõ ràng bản thân làm sai chuyện nhưng lại nhất định không chịu cúi đầu nhận lỗi.
Giá như cô chịu nói với anh một câu xin lỗi t.ử tế, thì cho dù anh có giận đến mấy chẳng lẽ lại không bỏ qua sao.
Anh đâu có thực sự giận cô.
Giờ lại còn đòi chia tay với anh.
Nghĩ đến đây, gió lạnh thổi qua, ngụm Coca lạnh ngắt trôi xuống bụng, anh đột nhiên cảm thấy có vài phần sầu muộn khó tả.
Cô không có tâm, chính là không có tâm, đời trước không có, đời này lại càng không.
Đúng là một kẻ l.ừ.a đ.ả.o, tiểu l.ừ.a đ.ả.o vô tình vô nghĩa.
Cố Thời Chương vừa uống Coca vừa thầm nghiến răng.
Đúng lúc này, thấy Cố Chí Đàm và Cố Chí Minh không cãi nhau nữa, một đứa cháu gái khác lại kể một chuyện thú vị.
"Mấy tờ báo bên ngoài thực sự là nói láo tầm bậy, chụp được vài tấm ảnh là có thể thêu dệt nên cả một bài báo, quan hệ cha con chính đáng của người ta mà lại nói thành scandal tình ái, nói Diệp thúc thúc chơi trò tình thầy trò, b.a.o n.u.ô.i sinh viên trẻ, nói hai người nắm tay nhau ngọt ngào trong khuôn viên trường!"
Mọi người nghe xong đều kinh ngạc: "Còn có chuyện như vậy sao? Mấy tờ báo này cũng quá thiếu trách nhiệm rồi!"
Thực ra vụ việc thiên kim thật giả của Diệp gia, cả vòng tròn thượng lưu Hương Cảng đều biết hết rồi. Còn việc người ta đường đường chính chính đến trường đón con thì cũng chẳng đến mức giấu giếm sinh viên, kết quả mấy tờ báo lá cải hạng ba này cứ cố tình tạo ra hiểu lầm, viết những thứ gây sốc để thu hút lưu lượng, câu view, mọi người xem qua đều thấy nực cười.
Chỉ riêng Cố Thời Chương, nghe bên cạnh chuyện này càng thêm cau mày, ngay lập tức định đi về phòng.
Anh vừa đi khỏi, mọi người chú ý tới lon Coca vừa rồi của anh, không khỏi kinh ngạc.
Chú út vậy mà bắt đầu uống Coca rồi, chuyện này thực sự là không thể tin nổi!
Một đứa cháu gái bên cạnh than thở: "Đúng là đổi tính rồi, người đang yêu thì tính tình cũng thay đổi, sở thích cũng thay đổi theo."
Một đứa cháu trai khác đoán: "Chắc là bạn gái chú ấy thích uống Coca chăng?"
Mọi người nghe xong đều kinh ngạc cảm thán, nhao nhao gật đầu: "Chắc chắn là vậy rồi."
