Thập Niên 70: Đệ Nhất Mỹ Nhân Làm Chủ Hương Cảng Những Năm 70 - Chương 454
Cập nhật lúc: 24/01/2026 18:12
Mạnh Dật Niên nhìn Diệp Thiên Hủy: "Tôi hiểu ý cô, tôi cũng không muốn ép người quá đáng, nhưng Diệp tiểu thư, hôm nay tôi đến tìm cô là có chuyện cầu xin."
Diệp Thiên Hủy: "Ồ?"
Mạnh Dật Niên: "Hiện giờ nhà chúng tôi cũng đã họp gia đình rồi, ông nội và cha tôi đều hy vọng cậu ấy và mẹ cậu ấy hồi tâm chuyển ý, để cậu ấy nhận tổ quy tông. Dù sao cậu ấy cũng là dòng m.á.u của nhà họ Mạnh chúng tôi, chúng tôi cũng không muốn cậu ấy lưu lạc bên ngoài. Nhưng chuyện này lại không phải chuyện một sớm một chiều, cho nên về chuyện của Kiến Tuyền, tôi có một lời thỉnh cầu quá đáng."
Diệp Thiên Hủy nghe vậy, giọng điệu có chút giễu cợt: "Ồ, dòng m.á.u nhà họ Mạnh của các người không thể lưu lạc bên ngoài, chẳng lẽ lúc trước là ch.ó nhặt rác ở bên ngoài à?"
Mạnh Dật Niên cười khổ: "Tôi biết đây là lỗi của nhà họ Mạnh chúng tôi, chuyện đã đến nước này cô có nói gì chúng tôi cũng nhận."
Diệp Thiên Hủy: "Được rồi, anh nói đi, lời thỉnh cầu quá đáng của anh."
Mạnh Dật Niên: "Tôi muốn hợp đồng của Kiến Tuyền. Cô ra giá đi, chỉ cần cô ra giá thì tôi đều có thể chấp nhận."
Diệp Thiên Hủy nghe xong, kinh ngạc nhìn Mạnh Dật Niên: "Anh đang nghĩ gì thế, cuộc đua sắp diễn ra rồi, đây là vương bài chiến tướng dưới trướng tôi, anh lại muốn bỏ tiền mua đi?"
Cô không khỏi buồn cười: "Mạnh đại thiếu gia, chúng ta cũng quen biết một thời gian rồi, giữ thể diện cho nhau chút đi được không? Anh đã biết đây là thỉnh cầu quá đáng, vậy tại sao còn mở miệng? Anh cảm thấy tôi có thể đồng ý với anh sao?"
Mạnh Dật Niên nghe vậy càng thêm bất lực, anh vốn biết Diệp Thiên Hủy nói năng rất sắc sảo, nhưng không ngờ cô lại trực tiếp như vậy, giống như một tay d.a.o sắc, vài nhát là có thể khiến người ta không còn mảnh giáp.
Anh cười khổ nói: "Tôi hiểu ý cô, cho nên điều tôi muốn nói là, tôi hy vọng cô chuyển nhượng hợp đồng cho tôi, nhưng trong vài năm sau đó anh ấy vẫn tiếp tục làm việc dưới trướng cô như cũ, như vậy có được không?"
Diệp Thiên Hủy nghe vậy thì hiểu ra ngay: "Nói trắng ra vẫn là vì thể diện chứ gì. Thể diện của nhà họ Mạnh các người không cho phép huyết mạch nhà mình đi làm việc dưới trướng tôi."
Mạnh Dật Niên: "Cô có thể cho là như vậy."
Diệp Thiên Hủy: "Nhưng anh ấy có đồng ý không? Anh ấy có đồng ý nhận tổ quy tông không?"
Sắc mặt Mạnh Dật Niên lập tức lộ vẻ bất lực.
Diệp Thiên Hủy tự nhiên nhìn ra được, cô nhìn Mạnh Dật Niên, thở dài: "Trước khi chúng ta tiếp tục chủ đề này, tôi sẽ kể cho anh nghe tôi và anh ấy quen nhau như thế nào đã."
Mạnh Dật Niên gật đầu: "Được."
Diệp Thiên Hủy liền kể cho Mạnh Dật Niên nghe, nhắc đến đôi mắt đầy khao khát phía sau thùng rác kia, nhắc đến hai chiếc bánh vợ (lão bà bính), nhắc đến hình ảnh nài ngựa nhỏ gầy liều mạng bò trên lưng ngựa giữa cơn mưa tầm tã, và cả lần anh ấy suýt mất mạng vì ngựa hoảng loạn.
Cuối cùng Diệp Thiên Hủy nói: "Anh ấy đi đến ngày hôm nay không hề dễ dàng, chúng tôi là bạn từ thuở hàn vi, cho nên nếu anh ấy muốn nhận tổ quy tông nhưng lại vì hợp đồng với tôi mà khiến thân phận anh ấy bị tì vết, thì tôi thực sự có thể hủy bỏ. Hủy bỏ hợp đồng trả tự do cho anh ấy, để anh ấy đi làm một thiếu gia nhà giàu không ưu phiền."
Cô xòe tay ra, ra vẻ rất vô tội nói: "Nhưng vấn đề là hiện giờ anh ấy không hề có ý định nhận tổ quy tông. Đã không có, vậy tại sao anh lại tìm tôi nói chuyện này? Có ý nghĩa gì không? Anh ấy và anh có quan hệ gì? Thực tế anh ấy căn bản không thừa nhận quan hệ với anh, vậy anh lấy tư cách gì yêu cầu tôi chuyển nhượng hợp đồng cho anh? Tôi là hạng người tùy tiện bán đứng thuộc hạ sao?"
Mạnh Dật Niên nhất thời không nói nên lời.
Một lát sau anh ta mới nói: "Cậu ấy và mẹ cậu ấy đều rất bướng bỉnh, mặc cho chúng tôi khuyên bảo thế nào họ cũng không đồng ý."
Diệp Thiên Hủy nói: "Vậy các người hãy nghĩ cách đi. Anh phải biết rằng, mười lăm năm trước, một người phụ nữ yếu đuối cùng đường tuyệt lộ, trong nỗi đau khổ bị sỉ nhục, bị phỉ nhổ và bị người yêu ruồng rẫy đã đứng dậy sinh ra anh ấy. Các người không nhận anh ấy, ngược lại còn sỉ nhục bà ấy. Mười hai năm trước hai mẹ con họ cùng đường tuyệt lộ, mẹ anh ấy dẫn anh ấy còn nhỏ tuổi đến cửa ăn xin, hy vọng các người bố thí, các người vẫn không thừa nhận."
Trên mặt Mạnh Dật Niên lộ vẻ xấu hổ.
Những gì Diệp Thiên Hủy nói là sự thật, hơn nữa là do cha anh ta gây ra, anh ta không thể phản bác.
Diệp Thiên Hủy cười mỉa mai: "Mười lăm năm sau, anh ấy một trận thành danh trên sân đua ngựa, các người muốn thừa nhận anh ấy rồi, muốn anh ấy quay về nhà họ Mạnh rồi. Anh nói xem mẹ anh ấy làm sao có thể bằng lòng? Lúc này các người không đưa ra thêm chút thành ý thì sao có thể chứ?"
Mạnh Dật Niên nghi hoặc: "Thành ý?"
Diệp Thiên Hủy: "Tại sao các người muốn nhận anh ấy? Có phải muốn anh ấy chạy ngựa cho các người không? Có phải muốn hái quả ngọt có sẵn không?"
Mạnh Dật Niên nói: "Hoàn toàn không phải vì cái đó. Tôi cũng đã nói rồi, dù cậu ấy nhận tổ quy tông, dù tôi có lấy được hợp đồng thì cậu ấy vẫn có thể tiếp tục chạy ngựa cho cô. Chúng tôi chỉ hy vọng con cháu nhà họ Mạnh có thể nhận tổ quy tông."
Diệp Thiên Hủy cười nói: "Đừng nói hào phóng như vậy, cứ như thể tôi phải cầu xin các người để anh ấy tiếp tục chạy ngựa cho tôi không bằng. Anh phải làm cho rõ một chuyện..."
Cô thản nhiên nhìn anh ta: "Bây giờ, tôi bảo anh ấy tiếp tục chạy ngựa thì anh ấy phải chạy ngựa. Tôi bảo anh ấy ở lì trong chuồng ngựa cả đời không làm nên trò trống gì thì anh ấy sẽ chẳng làm nên trò trống gì cả. Tôi nắm giữ hợp đồng ba mươi năm, tiền đồ vận mệnh của anh ấy đều nằm trong tay tôi. Bây giờ là các người đang phải cầu xin tôi để tôi nhường lại một phần quyền lợi. Lời này, tôi cứ để đây, dù có đứng trước mặt ông lão nhà họ Mạnh các người, tôi cũng vẫn nói như thế này."
Mạnh Dật Niên hít sâu một hơi.
Anh vốn biết Diệp Thiên Hủy không phải người dễ chọc, giờ càng phát hiện ra người này thực sự không dễ chọc chút nào.
Anh cũng đương nhiên hiểu rõ, Lâm Kiến Tuyền với tư cách là ái tướng số một dưới trướng Diệp Thiên Hủy, rõ ràng cô sẽ không đóng băng anh ấy. Cô chính là muốn nói cho nhà họ Mạnh biết: Tôi đang nắm thóp con cháu nhà họ Mạnh các người, các người phải nghe theo tôi.
Anh có chút bất lực nhìn Diệp Thiên Hủy: "Được rồi, cô nói đi, bây giờ tôi nên làm thế nào? Tôi đều nghe theo cô được chưa?"
Diệp Thiên Hủy khẽ trầm ngâm một lát rồi hỏi: "Vậy ý anh là sao? Nếu anh ấy không nhận tổ quy tông, các người sẽ không nhận người thân này nữa, hoàn toàn coi anh ấy như người lạ?"
Mạnh Dật Niên lắc đầu: "Sẽ không. Dù thế nào đi nữa chúng tôi cũng sẽ nhận, đây là lời người lớn trong nhà tôi đã nói."
Diệp Thiên Hủy: "Thế là được rồi còn gì nữa. Đã xác định dù anh ấy có nhận tổ quy tông hay không thì anh vẫn coi anh ấy như người thân, vậy lúc này anh phải thể hiện ra dáng vẻ mà người thân nên có."
Mạnh Dật Niên mờ mịt.
Diệp Thiên Hủy: "Còn cần tôi phải giảng cho anh nữa sao? Mau ch.óng tặng tiền, tặng nhà, tặng đất đi chứ! Nhà họ Mạnh các người tuy vấp ngã đau đớn trong vấn đề chọn địa điểm trường đua, nhưng lạc đà gầy còn lớn hơn ngựa, các người giàu nứt đố đổ vách. Các người không thể nói với tôi rằng, các người vắt cổ chày ra nước, chỉ khi anh ấy nhận tổ quy tông mới chia cho anh ấy cái gì đó chứ? Chẳng lẽ anh ấy không nhận tổ quy tông thì các người không cho tiền anh ấy nữa à?"
