Thập Niên 70: Đêm Động Phòng Thay Đổi Cái Tân Lang - Chương 165: Gia Đình Đoàn Viên, Lục Tiểu Đệ Bị Anh Trai 'hành'
Cập nhật lúc: 23/03/2026 00:04
Lục Huyền Chu gật đầu đồng tình: "Đúng là phải tìm chút cảm giác tồn tại."
Hai người đạt được sự thống nhất, Lục Huyền Chu giơ tay gõ cửa.
"Đến đây..." Là Lục Tiểu Đệ ba chân bốn cẳng chạy ra.
Vừa mở cửa, Lục Tiểu Đệ vui mừng reo lên: "Anh, chị dâu, hai người về rồi... Mẹ ơi, anh con với chị dâu về rồi."
Lục Tiểu Đệ đón lấy tay nải trong tay Lâm Kiến Xuân, liến thoắng: "Chị dâu, mẹ thuê người chở hết của hồi môn của chị sang để ở chính phòng rồi, mẹ cũng ở ngay cạnh phòng anh chị, còn một gian để trống cho cháu gái nhỏ của em ở. Em ở đông sương phòng, anh A Vinh bọn họ ở tây sương phòng..."
Mẹ Lục và mẹ Lâm đang dọn dẹp sân vườn, thấy Lâm Kiến Xuân và Lục Huyền Chu về đều vui vẻ ra đón, rồi kể lại chuyện chuyển nhà gấp gáp. "Thực sự là năm nay chẳng có mấy ngày tốt, nếu không mẹ chắc chắn sẽ đợi các con."
Lục Huyền Chu và Lâm Kiến Xuân cười híp mắt như nhau: "Không sao đâu ạ, vừa hay bọn con còn được lười biếng một chút, về là có chỗ ở ngay."
Mẹ Lục hớn hở kéo con trai con dâu đi tham quan nhà mới: "Mẹ đã bảo bà thông gia rồi, hôm nào gửi cho mẹ ít hạt giống, mẹ trồng rau ở mấy góc sân tiết kiệm được khối tiền..."
Cả nhà ăn bữa cơm đoàn viên xong, vợ chồng Lâm Kiến Xuân bị đuổi đi nghỉ ngơi.
"Đúng rồi, A Châu, con nói với bố con một tiếng, con lái xe bình an trở về rồi."
Lục Huyền Chu vâng dạ, quét mắt một vòng cũng không thấy mẹ Lục đặt bài vị của bố Lục t.ử tế trên bàn, anh không nhịn được thở dài.
Lục Tiểu Đệ từ bên ngoài chen vào: "Anh, em lấy bài vị của bố cho anh... Anh có muốn quỳ một tiếng không, biết đâu giống chị A Liễu mơ thấy bố?"
Lục Tiểu Đệ không nói, sau đó cậu lén lấy bài vị của bố làm thí nghiệm mấy lần, quỳ mấy bận mà chẳng mơ thấy bố lần nào.
Có thể bố không nhớ cậu, nhưng chắc chắn nhớ anh trai cậu.
Lục Huyền Chu tức cười, thằng nhóc này lại ngứa da rồi? Anh có làm gì sai đâu, đang yên đang lành quỳ cái gì?
"Mày nói thế anh mới nhớ ra, lần này anh đi công tác gặp chuyện nguy hiểm nhưng may mắn thoát nạn, không biết có phải bố phù hộ cho anh không. Mày thay anh quỳ nửa tiếng để tỏ lòng hiếu thảo nhé?"
Lục Tiểu Đệ thấy anh trai râu ria xồm xoàm, có vẻ rất mệt mỏi, liền nhận lời ngay. Vừa hay, cậu thử lại xem có mơ thấy bố không.
Lục Huyền Chu vỗ vỗ cánh tay Lục Tiểu Đệ: "Quỳ cho t.ử tế, anh đi ngủ trước đây."
Hai người nằm trong chăn nệm phơi nắng thơm tho, Lâm Kiến Xuân nói: "Thế này cũng tốt, em không muốn tìm cảm giác tồn tại nữa..." Người nhà có thể tự lo liệu, bọn họ bận rộn công việc cũng không phải lo lắng chuyện hậu phương.
Lục Huyền Chu không nhịn được nhéo eo Lâm Kiến Xuân một cái, vợ anh đúng là dễ phản bội thật.
Anh đã bắt thằng em quỳ rồi, kết quả vợ anh lại đổi ý.
Lục Huyền Chu đè người xuống bắt nạt một trận ra trò, hôm sau liền đi "tặng hơi ấm" cho Lục Tiểu Đệ, lén cho cậu hai tờ Đại Đoàn Kết (tờ 10 đồng).
Lục Tiểu Đệ kinh ngạc: "Anh, tiền này cho em thật à?"
"Ừ, hôm nào mua chút đồ mình thích mà trang trí phòng."
Lục Tiểu Đệ gật đầu lia lịa, sau đó lại đổi vẻ mặt gian xảo: "Anh, đây là quỹ đen của anh đúng không? Anh yên tâm em đảm bảo sẽ không nói cho chị dâu biết đâu."
Làm xong dự án này, tất cả mọi người ở Căn cứ số 1 đều được nghỉ một kỳ nghỉ dài.
Lâm Kiến Xuân ngủ đến khi tự tỉnh không cần dậy sớm, nhưng Lục Huyền Chu vẫn phải đến xưởng cơ khí một chuyến để điểm danh.
Lúc anh dậy, thấy trong nhà náo nhiệt có chút không quen.
Lâm Năng Vinh: "Em rể, em cũng dậy rồi à?"
Lục Huyền Chu còn lớn hơn Lâm Năng Vinh hai tuổi, cố gắng để giọng mình nghe thật chân thành: "Anh cả, công việc ở ủy ban vẫn thuận lợi chứ?"
Lâm Năng Vinh: "Ừ, mọi người đều rất tốt." Lâm Năng Vinh là người được "nhảy dù" vào, ai cũng đoán cậu có chống lưng nên chẳng ai dám làm khó dễ.
Lâm Kiến Liễu: "Anh rể, chị em còn ngủ à?"
Lục Huyền Chu gật đầu: "Chị em dạo này được nghỉ phép dài hạn, không cần dậy sớm, em đừng làm ồn cô ấy."
Lâm Kiến Liễu vâng lời.
Hàn huyên chuyện nhà với anh em nhà họ Lâm xong, Lục Tiểu Đệ lại chen vào: "Anh, em nói anh nghe tối qua em quỳ thay anh xong..." Vẫn không mơ thấy bố.
Lục Tiểu Đệ còn chưa nói hết câu đã bị Lục Huyền Chu túm cổ áo ném sang một bên.
Tính anh vốn lạnh nhạt, không thích xã giao, kiên nhẫn hàn huyên với anh em nhà họ Lâm đã là nể mặt vợ yêu ai yêu cả đường đi lối về, còn với Lục Tiểu Đệ là em ruột thì cái mặt mũi của anh cũng chẳng cần giữ nữa.
Lục Huyền Chu chào mẹ Lục và mẹ Lâm một tiếng rồi định đến xưởng trước, mẹ Lâm đuổi theo: "A Châu, con để bụng đói đi làm sao được..."
"Con đến xưởng báo danh cái rồi về ngay, mọi người không cần đợi con."
Mẹ nào hiểu con nấy, mẹ Lục biết tính cách "ế bền vững" của con trai lớn, nếu không phải nhà bên cạnh rớt xuống một cô con dâu, e là con trai bà sẽ cô độc đến già.
Bà kéo mẹ Lâm về ăn sáng: "Kệ nó đi, lần nào nó lái xe về hôm sau cũng phải đến xưởng giao xe..."
Lục Huyền Chu căn đúng giờ Lâm Kiến Xuân tỉnh dậy mới thong thả đạp xe về nhà, từ xa anh đã thấy Tống Chí An chặn đường Lâm Kiến Liễu.
Tống Chí An: "A Liễu, em là vợ anh, sao em có thể ở nhà người khác, em theo anh về đi."
Tống Chí An coi như đã nghĩ thông suốt, mẹ hắn đối với bác Thôi cung kính, bảo gì nghe nấy, lại còn định để con cái nhà họ Thôi phụng dưỡng bà đến cuối đời. Hắn nghĩ đi nghĩ lại, bây giờ hắn chỉ có thể liên kết với vợ và em gái mới đuổi được người nhà họ Thôi đi.
Suýt chút nữa bị Lâm Kiến Xuân tống vào tù, hắn coi như đã nhận rõ Lâm Kiến Xuân hoàn toàn thay lòng đổi dạ, bị Lục Huyền Chu ngủ rồi thì trái tim cũng chạy theo người ta. Hắn chỉ có thể lùi một bước dỗ dành Lâm Kiến Liễu cho tốt, Lâm Kiến Xuân có thể cho em gái ruột công việc, chứng tỏ cô sẽ không bỏ mặc em gái, vừa hay hắn có thể mượn oai hùm đuổi bác Thôi đi.
