Thập Niên 70: Đêm Động Phòng Thay Đổi Cái Tân Lang - Chương 313: Mẹ Lục Đối Mặt, Bài Học Nuôi Con
Cập nhật lúc: 23/03/2026 13:02
Lục Ánh Dương lấy hết can đảm nhìn Lục Huyền Chu: "Anh cả, anh sẽ đ.á.n.h mẹ sao?"
Lục Huyền Chu nhướng mày: "Mẹ, mẹ dạy con cái thế đấy à?"
Mẹ Lục vội dỗ Lục Ánh Dương vào phòng: "Anh cả con là đứa con hiếu thảo, không bao giờ động thủ với mẹ." Chỉ động khẩu thôi.
Lục Ánh Dương vẫn không tin, Mẹ Lục chỉ đành nói: "Lát nữa anh con mà dám động thủ với mẹ thật, mẹ sẽ gào lên, con cứ xông ra cứu mẹ."
Đầu kia, Lục Ánh Dương cũng đang gào khóc t.h.ả.m thiết: "Dương Dương, rót cho anh hai con cốc nước..."
Mẹ Lục nghiến răng, cái thằng con c.h.ế.t tiệt này, nhất định phải bắt bà cũng bị ăn đòn giống nó mới chịu à?
Đợi Mẹ Lục ngồi xuống lại, trong lòng bà cũng có chút tự tin: "Con mà dám đ.á.n.h mẹ, mẹ sẽ mách vợ con."
Lục Huyền Chu cười khẩy một tiếng: "Có bản lĩnh thì bây giờ đi mách vợ con đi."
Mẹ Lục bị nghẹn một cục to tướng.
Nhưng bà biết tự vớt vát tôn nghiêm: "Rốt cuộc con gọi mẹ có việc gì? Muốn đ.á.n.h thì cho một cái dứt khoát, đỡ để mẹ mấy ngày nay nơm nớp lo sợ."
"Con trai út của mẹ từ nhỏ đã thích tiền, mẹ lấy hết lương của nó đi trả nợ, một xu cũng không để lại cho nó, nó có thể không nghĩ đến đường tà đạo để kiếm tiền sao?"
Nhắc đến chuyện này, Mẹ Lục cũng chột dạ.
Trong đại tạp viện, thanh niên trong nhà được giúp sắp xếp công việc chẳng phải đều nộp lương lên sao, trong nhà lo ăn uống, thỉnh thoảng cho mấy hào tiền tiêu vặt.
Lục Tiểu Đệ có bà chị dâu hào phóng, vốn dĩ đâu có thiếu tiền tiêu vặt.
Thế mà vẫn gây họa.
"Người khác cho, với tự mình kiếm được không giống nhau."
Lục Huyền Chu liếc mắt đã nhìn ra suy nghĩ của Mẹ Lục: "Mẹ, thời đại khác rồi, mẹ nuôi con cũng phải tiến bộ theo thời đại, tùy theo tính cách của con cái mà linh hoạt."
Mẹ Lục nghe càng chột dạ, con trai cả không mắng bà, d.a.o mềm cứa vào càng làm bà đau lòng hơn.
Bà biết Lục Tiểu Đệ phạm lỗi là do bà dạy không tốt.
Tư tưởng của bà chẳng lẽ lạc hậu thế sao? Đến nuôi con cũng bị đào thải rồi à?
Mẹ Lục ỉu xìu: "Vậy theo ý con thì phải làm sao? Mẹ để thằng út tự giữ lương mỗi tháng? Để nó tự trả nợ?"
Có lẽ là hồi nhỏ, cha Lục qua đời ngoài ý muốn, tuy có tiền tuất nhưng Mẹ Lục không dám tiêu khoản tiền bán mạng này, định giữ lại để hai con trai cưới vợ. Tổ chức sắp xếp công việc cho bà, chút lương ít ỏi đó của bà phải nuôi sống cả nhà, hận không thể bẻ đôi một xu ra mà tiêu.
Mẹ Lục phải đi làm, Lục Huyền Chu phải đi học, trong nhà không ai trông Lục Tiểu Đệ, Mẹ Lục đôi khi cầm một xu dỗ cậu tự ở nhà chơi...
"Một tháng cho nó năm đồng, tiền này tùy nó tự sắp xếp. Tiền tiêu vặt người nhà cho cũng do nó tự sắp xếp."
Lục Tiểu Đệ coi trọng tiền, nếu giao hết lương cho cậu, lại lấy tiền từ tay cậu đi trả nợ, cậu nhìn tiền trôi qua kẽ tay mình, càng dễ kích thích ham muốn kiếm tiền của cậu. Khổ nỗi thời buổi này, việc kiếm được tiền đa phần đều là đầu cơ trục lợi, bị bắt được là mất việc ngay.
"Được, vậy bây giờ mẹ đi nói với nó."
"Muộn chút hẵng nói, mấy ngày nay để nó chịu chút khổ sở cho nhớ đời."
Ngày hôm sau, Mẹ Lục kiểm điểm nửa đêm, cũng biết là trước đây ngày tháng khó khăn, bà chỉ lo đi làm nuôi sống cả nhà, không lo được cho các con trai.
Trời chưa sáng, bà đã dậy hấp một l.ồ.ng bánh bao miến đậu phụ, định để lại cho Lục Tiểu Đệ ăn trưa.
Lục Huyền Chu nhìn một cái, rồi đi ra ngoài mua về hai cái bánh nướng khô khốc.
Mẹ Lục lặng lẽ để lại mấy cái bánh bao làm bữa sáng cho ba người, số còn lại để ngoài nhà cho đông lạnh.
Lục Huyền Chu đặt một cái bô tiểu bên cạnh giường Lục Tiểu Đệ, lại đặt hai cái bánh nướng lên ghế đẩu: "Buổi trưa mày ăn tạm, tối tao sẽ mang cơm từ nhà ăn về."
Lục Tiểu Đệ cố gắng kiếm chút tôn nghiêm cho mình: "Anh, anh quên cho em nước rồi."
"Uống nhiều đái nhiều. Mày xuống giường được không?"
Lời tuy nói vậy, Lục Huyền Chu vẫn đặt một ấm nước và ca tráng men lên ghế vuông cạnh giường Lục Tiểu Đệ.
Đợi trong sân khôi phục yên tĩnh.
Lục Tiểu Đệ nằm sấp trên giường, trân trân nhìn bánh nướng và ấm nước trên ghế vuông.
Nhìn mãi thì muốn ăn, cậu c.ắ.n một miếng bánh nướng từ từ nhai, phải nói là anh trai vẫn thương cậu, mua cho cậu bánh nướng bột mì trắng, càng nhai càng thơm.
Cậu không nhịn được lại c.ắ.n thêm một miếng... sau đó cậu khát nước.
Cậu nhịn.
Nhưng càng nhịn càng khát.
Tay cậu chạm vào ca tráng men, không nhịn được uống một ngụm, ngụm này như mở van xả lũ, uống thế nào cũng không đủ.
Nửa tiếng sau, cơn buồn tiểu ập đến.
Cậu nhịn, nhưng càng nhịn càng muốn đi, Lục Tiểu Đệ nghiến răng lết ra mép giường, "xuýt xoa xuýt xoa" từ từ trượt xuống đất, khó khăn lắm mới đứng thẳng người, cậu phát hiện cái bô tiểu vẫn ở dưới đất. Cậu có tâm muốn tự g.i.ế.c mình luôn cho rồi.
Cậu nhắm mắt, kêu oai oái ngồi xổm xuống, động đến m.ô.n.g, đau đến c.h.ế.t đi sống lại.
Có bài học kinh nghiệm này, cậu không dám uống nước thả cửa nữa.
Khổ nỗi cậu đói, cái bánh nướng kia cứ ăn là muốn uống nước, uống nước là muốn đi tiểu...
Ngày hôm nay, Lục Tiểu Đệ không ngủ được một giấc trọn vẹn, chỉ toàn ở đó đấu tranh tư tưởng: Nên ăn, hay nên đi tiểu, hay là nên uống.
Đợi Lục Huyền Chu về, Lục Tiểu Đệ không nhịn được gào khóc nức nở: "Anh, cái bánh nướng này có độc, em không bao giờ muốn ăn cái bánh nướng này nữa. Ngày mai anh đổi cho em cái bánh bao được không?"
Lục Huyền Chu đồng ý: "Được."
Ngày hôm sau, theo yêu cầu của Lục Tiểu Đệ, Lục Huyền Chu đổi bánh bao cho cậu, bánh bao dưa muối mặn chát.
Đợi Lục Huyền Chu về, cái bô tiểu kia sắp đầy rồi.
Lục Tiểu Đệ nếu đến lúc này còn không nhìn ra anh trai đang âm thầm chỉnh cậu thì cậu đúng là thằng ngốc.
Ngày thứ ba, cậu không dám đưa ra yêu cầu nữa, anh trai cậu thế mà lương tâm trỗi dậy để lại cho cậu bánh bao miến đậu phụ. Cậu thích ăn, nhưng cậu sợ trong bánh bao có bẫy, không dám ăn nhiều, một cái bánh bao ăn ròng rã cả ngày. Ngày hôm nay cậu cứ thế để bụng đói mà qua.
