Thập Niên 70: Đêm Động Phòng Thay Đổi Cái Tân Lang - Chương 465: Dự Án Tàu Tuần Tra, Lục Gia Trổ Tài

Cập nhật lúc: 24/03/2026 15:10

“Được.”

Lâm Kiến Xuân giao bản vẽ cho Lục tiểu đệ. Mắt Lục tiểu đệ dán c.h.ặ.t vào bản vẽ: ...Thôi xong, tính sai rồi. Dạo này cậu khổ luyện kỹ thuật điêu khắc trên trứng, ai ngờ lần này lại là tàu thuyền chứ.

“Thế nào, làm được không?”

Lục tiểu đệ c.ắ.n răng nhận lời: “Được ạ.”

Lâm Kiến Xuân bắt đầu đưa ra yêu cầu: “Hai ngày có xong không?”

Lục tiểu đệ do dự: “Hai ngày tới em còn phải đi làm, chắc là hơi gấp...”

“Sáu mươi đồng.”

“Được! Em dù có không ăn không ngủ hai ngày cũng nhất định sẽ hoàn thành. Nhưng phải đưa tiền đặt cọc trước.”

Lâm Kiến Xuân không kỳ kèo thêm bớt, trực tiếp thanh toán toàn bộ. “Hai ngày sau không giao được hàng, chị sẽ bảo mẹ là em lừa tiền chị, em cứ cẩn thận đấy.”

“Chị dâu xem chị nói kìa, chúng ta cứ làm ăn với nhau, có bao giờ em không giữ chữ tín đâu?”

Cũng đúng. Lần trước Lục tiểu đệ cũng cực kỳ có trách nhiệm, tuy làm cái tàu ngầm hạt nhân trông như quả trứng, nhưng số lượng mẫu mã để lựa chọn thì rất nhiều.

“Được, nhớ kỹ bản vẽ không được cho người ngoài xem, không được truyền ra ngoài.”

“Đều có phải lần đầu hợp tác đâu, em hiểu quy tắc mà.”

Lâm Kiến Xuân vừa đi, Lục tiểu đệ liền lôi bộ dụng cụ điêu khắc của mình ra, lẩm bẩm: “Chị dâu mình đúng là hào phóng, nếu ngày nào cũng được làm thuê cho chị dâu thì tốt biết mấy, hai ngày đã kiếm được bằng ba tháng lương của mình rồi.”

Thế rồi, Lục tiểu đệ càng điêu khắc càng thấy tàu thuyền không dễ làm chút nào. Cậu ném những vật liệu làm hỏng vào bếp lò để nhóm lửa nấu cơm tối, đúng lúc bị Lão Hải bắt gặp.

Lão Hải không thể tin nổi hỏi: “Cái này là con điêu khắc à? Con cũng có bản lĩnh này sao?”

“Bố đừng có coi thường người khác, nếu con không có bản lĩnh này thì chị dâu cũng chẳng tìm con để điêu khắc tàu đâu.”

Lão Hải nghe thấy là Lâm Kiến Xuân bảo Lục tiểu đệ làm, liền đoán được phần lớn là việc của viện nghiên cứu. “Con điêu khắc ra cái thứ xấu xí này thì đừng có mang ra làm bẩn mắt chị dâu con nữa.”

Lục tiểu đệ không phục: “Con làm thế này mà bảo xấu á? Chẳng lẽ bố biết điêu khắc chắc?”

“Lúc bố điêu khắc cái này thì con còn chưa ra đời đâu. Mang bộ dụng cụ của con đây, để bố trổ tài cho mà xem.”

Lục tiểu đệ nhét thêm một nắm củi vào bếp lò rồi đi bê bộ dụng cụ qua. Lão Hải cầm dụng cụ lên, gọt giũa lại các góc cạnh của sản phẩm hỏng của Lục tiểu đệ, trông nó đã ra dáng một con tàu rồi. Chỉ là không phải điêu khắc theo bản vẽ, chỉ có thể nói là trông giống thuyền đ.á.n.h cá trong sách hơn.

Lục tiểu đệ nảy ra ý định: “Bố ơi, dạo này bố có thiếu tiền không?”

Lão Hải đương nhiên là thiếu tiền. Ông chỉ là một người học việc, lại không có lương, nếu không phải đang cầm tiền sính lễ Lục mẫu đưa hồi đó chưa trả, chắc ông phải ra đường bán vịt mất.

“Nói nhảm, đương nhiên là bố thiếu rồi.”

“Bố có muốn dùng tay nghề của mình để đổi lấy tiền không?” Lục tiểu đệ dụ dỗ: “Bố giúp con làm con tàu này, con chia cho bố năm đồng.”

Lão Hải nghe xong là hiểu ngay, điêu khắc cái thứ này, Lâm Kiến Xuân chắc chắn đã đưa cho thằng nhóc này tiền công rồi. “Chị dâu con đưa cho con bao nhiêu tiền công?”

Lục tiểu đệ thu lại vẻ mặt cợt nhả, nghiêm túc giáo huấn: “Bố ơi, nói thế thì mất hay rồi, con nhận được việc là bản lĩnh của con, nếu không phải nể tình cha con mình, năm đồng này con cũng chẳng muốn để bố kiếm đâu. Dù sao cái tay nghề mèo cào của con, chị dâu con cũng chấp nhận mà. Chị dâu con chẳng qua là tìm cơ hội để cho con tiền tiêu vặt thôi. Con đây cũng là một đứa con hiếu thảo, thấy bố sống khổ sở quá nên cũng tốt bụng tìm cơ hội cho bố tiền thôi.”

Lão Hải bị thuyết phục. Việc này nếu Lâm Kiến Xuân bảo ông làm, phận làm bề trên như ông sao nỡ lấy tiền công của con dâu, nhưng lấy tiền của con trai mình thì không thấy xấu hổ, ông là hưởng hoa hồng kỹ thuật mà.

“Năm đồng thì rẻ quá, mười đồng.” Lão Hải nói xong liền liếc nhìn sắc mặt Lục tiểu đệ, thấy cậu nhóc nhíu mày, vẻ mặt đấu tranh. Lão Hải biết ngay cái giá này hơi cao quá rồi, đang đợi Lục tiểu đệ mặc cả.

“Mười đồng cũng được, nhưng bố phải làm cho con năm cái.”

Trong đầu Lão Hải chỉ còn một ý nghĩ: Lỗ rồi. Vừa nãy ông đòi hơi ít, thằng ranh này rốt cuộc kiếm được bao nhiêu tiền không biết. Cả nhà ông nghèo nhất, vậy mà nó còn chơi chiêu với ông. Lão Hải nhận việc xong, nén bớt thời gian ngủ, đêm hôm khuya khoắt còn phải thắp đèn làm việc.

Lục mẫu hỏi: “Sao ông lại hì hục làm cái thứ nhỏ xíu này thế?”

“Là con dâu cần dùng đấy.”

“Ồ, vậy ông làm cho cẩn thận vào, đừng có làm hỏng việc của con dâu tôi. Với lại, đơn vị của con dâu là đơn vị bảo mật, ông làm xong nhớ dọn dẹp sạch sẽ đống đồ thừa đi.”

“Tôi biết chừng mực mà.”

Lục mẫu đứng cạnh xem Lão Hải làm một lúc thì thấy hoa cả mắt. “Ông cứ thong thả mà làm, tôi nằm nghỉ trên giường một lát.” Lục mẫu tìm một tư thế thoải mái tựa vào thành giường, lấy quần áo của Lục tiểu đệ ra khâu khâu vá vá.

Năm nay, thức ăn trong nhà tốt lên, chiều cao của Lục tiểu đệ cũng tăng vọt, quần áo năm ngoái đều ngắn hết cả rồi. Trong nhà tuy không thiếu phiếu vải, nhưng cả nhà năm nào cũng thay quần áo mới thì quá gây chú ý, Lục mẫu lại không nỡ để con gái út Lục Ánh Dương mặc quần áo người lớn sửa nhỏ lại. Trong nhà có hai đứa đang tuổi lớn, nên chỉ đành để Lục tiểu đệ chịu thiệt thòi một chút, cũng may là cậu nhóc cũng chẳng để tâm. Lục mẫu cũng bỏ tâm sức, đặc biệt dùng vải cùng màu để nối dài ống quần áo. Vì chất liệu vải khác nhau nên người tinh mắt nhìn cái là ra ngay.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thập Niên 70: Đêm Động Phòng Thay Đổi Cái Tân Lang - Chương 415: Chương 465: Dự Án Tàu Tuần Tra, Lục Gia Trổ Tài | MonkeyD