[thập Niên 70] Dì Nhỏ Của Pháo Hôi Tái Giá Cùng Đại Lão - Chương 434
Cập nhật lúc: 07/01/2026 15:57
Nhưng kỳ lạ thay.
Sau khi châm cứu, trán Đặng Thụ bắt đầu lấm tấm mồ hôi, chẳng mấy chốc chiếc áo sơ mi đã ướt đẫm.
Ngay sau đó, ông ta khẽ thở hắt ra một tiếng, đôi mắt từ từ mở ra.
“Ôi, anh yêu!”
Mary lập tức nhào tới định nắm tay chồng, nhưng bị Văn Tòng Âm ngăn lại: “Bệnh nhân vẫn còn đang cắm kim, không được cử động tùy tiện.”
Mary vội vàng vâng lời.
Suốt dọc đường đi, mọi người đã thử đủ cách từ bấm huyệt đến dội nước lạnh mà Đặng Thụ vẫn bất tỉnh nhân sự.
Vậy mà người phụ nữ này chỉ với mấy cây kim đã làm ông ấy tỉnh lại, đúng là phép màu.
Mary ghé sát mép giường, lo lắng nhìn chồng: “Anh thấy thế nào rồi?”
“Anh thấy ổn...
đây là đâu vậy?”
Đặng Thụ nhìn quanh với vẻ lạ lẫm, ông ta hoàn toàn không nhớ mình đã ngất xỉu như thế nào.
Sau khi nghe Mary kể lại mọi chuyện, ông ta mới định đưa tay lên sờ đầu, nhưng thấy mười đầu ngón tay cũng đang cắm kim.
Nếu không có Mary giải thích, chắc ông ta đã hoảng hốt tưởng mình bị ai đó ám hại.
“Bác sĩ Văn, cảm ơn cô, nhưng tôi vẫn thấy trong người rất khó chịu.”
Đặng Thụ nói giọng thều thào.
Thực ra, ông ta không chỉ thấy khó chịu mà còn cảm giác như có thứ gì đó đang rút cạn sinh lực của mình, giống như m.á.u thịt đang bị ai đó âm thầm lấy đi vậy.
Văn Tòng Âm bảo Đan Dương rót một cốc nước, Mary đón lấy cho chồng uống.
Cô nghiêm sắc mặt nói với Đặng Thụ: “Ông cảm thấy vậy là đúng đấy.
Châm cứu chỉ giúp hạ nhiệt tạm thời thôi, nhưng vụ say nắng này đã l.à.m t.ì.n.h trạng sức khỏe của ông trở nên rất tồi tệ.
Bây giờ ông nhất định phải nghe tôi, đi chụp cộng hưởng từ ngay.
Nếu tôi không lầm, trong người ông đang có hai khối u ác tính, tình hình không hề lạc quan chút nào đâu.”
“Bây giờ dù ông có muốn xuất viện, e là đi chưa được bao xa đã phải quay lại đây rồi.”
Văn Tòng Âm cũng không ngờ vợ chồng Đặng Thụ lại liều lĩnh đến thế.
Dù sao cô cũng thấy sức khỏe của Mary không được tốt, còn Đặng Thụ thì cô đã cảnh báo trước rồi, lẽ ra họ không nên vận động quá sức như vậy.
Ai ngờ họ lại dám leo Trường Thành giữa trời nắng nóng thế này.
Cũng may là mới leo được một tiếng đã ngất, chứ nếu xảy ra chuyện trên đó thì đúng là rắc rối to về mặt ngoại giao.
Cả Mary và Đặng Thụ đều tái mặt.
Đặng Thụ lộ vẻ do dự, Mary vội khuyên: “Anh yêu, vì em, anh hãy đi kiểm tra đi.
Em thấy bác sĩ này nói năng rất có căn cứ, vả lại y thuật của cô ấy thực sự rất giỏi.
Nhỡ đâu những lời cô ấy nói là thật...”
Mary nói đến đây thì môi run rẩy, sắc mặt nhợt nhạt vì lo sợ.
Gia đình Đặng Thụ không thiếu tiền, ông ta mang một họ rất đặc biệt —— Kennedy.
Nhưng gia tộc lớn thì cũng có nhiều nhánh, gia đình Đặng Thụ chỉ là họ hàng xa, cũng gọi là có chút của ăn của để, còn Mary là một bà nội trợ toàn thời gian.
Nếu Đặng Thụ có mệnh hệ gì, Mary lấy tiền đâu mà trả nốt khoản vay mua nhà, rồi tiền học đại học cho con cái nữa, cô cảm thấy mình sắp sụp đổ đến nơi rồi.
“Có chuyện gì thế?
Chẳng phải bảo mấy người nước ngoài đó không quay lại sao?”
Viện trưởng Hà mồ hôi nhễ nhại, vội vã chạy tới.
Anh thư ký vẻ mặt đầy đau khổ, ai mà ngờ được giữa trưa nắng nôi thế này mấy người đó lại quay lại cơ chứ.
Viện trưởng Hà thấy hỏi thư ký cũng chẳng ra khoai ngô gì, liền chạy thẳng đến khoa Đông y.
Nhưng đến nơi lại chẳng thấy ai, chỉ có Tôn Đan Dương đang khám cho bệnh nhân khác.
Thấy ông đến, cô liền nói ngay: “Viện trưởng, bác sĩ Văn đang ở phòng bệnh đơn trên lầu ạ.”
Viện trưởng Hà lại lật đật chạy lên lầu.
Vừa đẩy cửa phòng bệnh ra, ông đã nghe thấy Văn Tòng Âm nói với Chủ nhiệm Vương: “Dựa trên hình ảnh phim chụp, có thể khẳng định là u.n.g t.h.ư tuyến tiền liệt và bệnh m.á.u trắng rồi.”
Vẻ mặt Chủ nhiệm Vương trông rất kỳ quái, cứ như vừa uống nhầm t.h.u.ố.c, mặt mày xám xịt, giọng hậm hực: “Cô đã nói thế rồi thì còn sai vào đâu được nữa.”
“Dù sao ông cũng là Chủ nhiệm khoa ngoại, cũng cần ông xem qua cho chắc chắn chứ.”
Văn Tòng Âm nói tiếp: “Chủ nhiệm Vương, ông thấy ca này khoa ngoại các ông có chữa được không?”
Lúc nãy Chủ nhiệm Vương hớt hải chạy tới định nẫng tay trên bệnh nhân này, nhưng khi nhìn thấy kết quả phim chụp cộng hưởng từ thì ông ta im bặt.
