Thập Niên 70: Đoàn Văn Công Có Đại Mỹ Nhân - Chương 237
Cập nhật lúc: 05/02/2026 08:13
Hắn nghe rõ nàng nói: “Lục Thiếu Du, em đến tìm anh đây……”
Tần Thành đột ngột bừng tỉnh khỏi giấc mộng!
Trời đã sáng hẳn, nắng vàng rực rỡ.
Nhưng trái tim Tần Thành dường như bị mắc kẹt trong vực thẳm đen tối.
Chẳng lẽ thế gian này thực sự có kiếp trước kiếp này?
Chẳng lẽ kiếp trước cũng chính tay hắn đã dẫn đến cái c.h.ế.t của Nguyễn Thanh Hoan?
Tần Thành không tin chuyện ma quỷ thần thánh.
Nhưng giấc mơ đó thực sự quá rõ ràng, quá chân thực, khiến hắn không thể không tin.
Nghĩ đến việc Nguyễn Thanh Hoan đã cứu hắn vậy mà kiếp trước kiếp này hắn đều hủy hoại nàng, lòng hắn càng đau đớn khiến hắn hận không thể g.i.ế.c c.h.ế.t chính mình.
Hắn dùng hết sức bịt c.h.ặ.t l.ồ.ng n.g.ự.c, hết lần này đến lần khác cầu nguyện trong lòng.
Nguyễn Thanh Hoan, kiếp này hãy sống tiếp đi.
Cầu xin em hãy sống tiếp đi.
Nếu em thực sự có mệnh hệ gì thì thế gian này cũng không còn Tần Thành nữa……
“Oa, Mộng Vãn hôm nay cậu đẹp quá!”
“Đúng thế, Mộng Vãn thực sự quá xinh đẹp, như tiên nữ hạ phàm vậy! Đợi lát nữa Tiểu tư lệnh Tần tới chắc chắn sẽ nhìn đến ngây người cho xem!”
“Tiểu tư lệnh Tần thật có phúc! Cưới được một cô dâu xinh đẹp như Mộng Vãn, anh ấy có nằm mơ chắc cũng phải cười tỉnh mất!”
…………
Hôm nay là đám cưới của Cố Mộng Vãn và Tần Thành.
Là bạn thân nhất của cô ta nên nhóm Tống Thanh Yểu, Phùng Oánh Oánh, Tạ Thi Đình đương nhiên đều đến nhà họ Cố bầu bạn với cô ta.
Tần Thành đã nhờ người mua cho cô ta bộ váy cưới tuyệt đẹp từ nước ngoài về.
Chuyên viên trang điểm cũng là bậc thầy được nhà họ Tần đặc biệt mời tới.
Nghe nói hai chuyên viên trang điểm hôm nay đã từng trang điểm cho không ít ngôi sao điện ảnh đấy!
Để thể hiện phương diện đẹp nhất trong đám cưới, từ hơn bốn giờ sáng chuyên viên trang điểm đã bắt đầu trang điểm cho Cố Mộng Vãn rồi.
Giờ lành đón dâu là bảy giờ sáng.
Sau khi trang điểm và làm tóc xong Cố Mộng Vãn ngồi trên chiếc giường trải ga đỏ rực chờ Tần Thành đến rước mình.
Nhóm Tống Thanh Yểu, Phùng Oánh Oánh, Tạ Thi Đình không ngớt lời ca tụng Cố Mộng Vãn.
Tuy nhiên những lời khen ngợi của bọn họ cũng không tính là quá khoa trương.
Cố Mộng Vãn vốn đã là một đại mỹ nhân vạn người có một.
Hôm nay nàng mặc bộ váy cưới đính những hạt ngọc trai xinh đẹp, thoát tục như tiên lại mang theo vẻ quý phái lạnh lùng, giống như một nàng công chúa thời trung cổ ở châu Âu, vẻ đẹp kinh diễm.
Trên cổ nàng đeo một sợi dây chuyền vàng có kiểu dáng độc đáo.
Mặt dây chuyền này là viên hồng ngọc thượng hạng, càng tô điểm thêm cho nàng vài phần rực rỡ, giống như mỹ nhân bước ra từ tranh sơn dầu.
Vốn dĩ sau khi Hạ Chi, Cố Bỉnh Quân ngồi tù, rất nhiều người thân của nhà họ Cố đã xa lánh Cố Mộng Vãn.
Sau khi biết Tần Thành vẫn muốn cưới cô ta, bọn họ lại bắt đầu tìm cách tiếp cận cô ta.
Trong một dịp quan trọng như hôm nay, đám cô dì chú bác của Cố Mộng Vãn tự nhiên đều đã kéo đến.
Bọn họ đều muốn lấy lòng cô ta, không ngừng khen ngợi cô ta xinh đẹp, khen ngợi Tiểu tư lệnh Tần đối xử tốt với cô ta, nhà họ Tần thật hào phóng.
Cố Mộng Vãn vẫn có chút không buông bỏ được Lục Kim Yến.
Tuy nhiên trong từng tiếng khen ngợi, nịnh nọt của mọi người, cảm giác không cam lòng đó đối với Lục Kim Yến dần dần nhạt đi.
Cô ta chỉ muốn Nguyễn Thanh Hoan biến mất hoàn toàn, sau này cô ta sẽ sống tốt bên cạnh Tần Thành!
Chương 237 Tần Thành không muốn cưới Cố Mộng Vãn, chỉ muốn g.i.ế.c cô ta!
“Mộng Vãn, sau này cháu và Tiểu tư lệnh Tần phải sống thật tốt nhé.”
Mợ của Cố Mộng Vãn – Tùy Yến vừa nói vừa đeo một cặp vòng tay vàng nạm hồng ngọc quý giá vào cổ tay Cố Mộng Vãn.
Đây là đồ sính lễ mà bà ta tặng cho Cố Mộng Vãn.
Cậu của Cố Mộng Vãn – Hạ Vọng Thanh là giám đốc ngân hàng, nhà họ Hạ rất giàu có.
Nhưng Tùy Yến lại là kẻ hám lợi và keo kiệt.
Cặp vòng tay vàng này tổng cộng nặng gần tám mươi gam, cầm nặng trịch, cực kỳ có giá trị.
Trong tình huống bình thường Tùy Yến chắc chắn sẽ không nỡ tặng Cố Mộng Vãn bộ trang sức quý giá như vậy.
Nhà họ Hạ có việc cầu cạnh Cố Mộng Vãn nên lần này Tùy Yến mới hào phóng như thế.
Cục 769 có quyền lực rất lớn, có thể trực tiếp thay mặt cấp trên điều tra một số việc quan trọng.
Hạ Vọng Thanh bề ngoài thanh liêm chính trực nhưng thực chất tay ông ta không được sạch sẽ cho lắm.
Nhà họ Hạ nghe được tin đồn nói rằng sau khi Cục 769 được thành lập sẽ điều tra nghiêm ngặt tình trạng tham ô tham nhũng, Hạ Vọng Thanh cũng nằm trong danh sách bị điều tra.
Mà anh họ của Tần Thành là Tần Kính Châu lại nắm thực quyền ở Cục 769.
Tần Thành hiện giờ cũng đang giữ chức vụ ở Cục 769.
Tùy Yến sợ chồng mình cũng giống như Cố Bỉnh Quân phải ngồi tù nên bà ta nhất định phải lấy lòng Cố Mộng Vãn, để cô ta nói giúp chồng mình vài câu tốt đẹp trước mặt Tần Thành.
Bà ta dịu dàng vỗ vào mu bàn tay Cố Mộng Vãn như thể thực sự rất yêu thương đứa cháu gái này: “Mộng Vãn nhà mình thật xinh đẹp.”
“Mợ chúc cháu và Tiểu tư lệnh Tần sớm sinh quý t.ử, bạc đầu giai lão.”
Hạ Vọng Thanh nhét một bao lì xì lớn vào tay cháu gái, ông ta còn vờ vịt lau khóe mắt: “Thời gian trôi nhanh thật đấy!”
“Mộng Vãn nhà mình chớp mắt một cái đã lớn rồi, cậu thực sự không nỡ xa cháu. Mộng Vãn, sau khi kết hôn cũng phải thường xuyên về nhà thăm cậu mợ nhé, cậu mợ mãi mãi là hậu thuẫn của cháu!”
Bản tính Hạ Vọng Thanh vốn tự tư tự lợi, thực ra ông ta không có chút tình thương nào dành cho cháu gái.
Tuy nhiên Cố Mộng Vãn gả vào nhà họ Tần có bối cảnh hùng hậu, cô ta đối với ông ta cực kỳ có ích nên ông ta chắc chắn vẫn phải cố gắng thể hiện sự hiền từ của người cậu để tạo mối quan hệ tốt với nhà họ Tần.
“Mộng Vãn, đây là đồ sính lễ cô tặng cháu.”
Thấy vợ chồng Hạ Vọng Thanh tặng bao lì xì và vòng tay vàng cho Cố Mộng Vãn, cô của Cố Mộng Vãn – Cố Tư Vũ cũng nhét một bao lì xì dày cộp vào tay cô ta.
Cố Tư Vũ vốn là người hiếu thắng, điều kiện của cô và chồng lại tốt nên chắc chắn không muốn bị vợ chồng Hạ Vọng Thanh lấn lướt.
Ngoài bao lì xì lớn này cô còn nhét vào tay Cố Mộng Vãn một chiếc hộp trang sức bằng gỗ tinh xảo.
Bên trong là một bộ trang sức vàng nặng đủ một trăm gam.
Lúc nhà họ Cố vừa xảy ra chuyện cô sợ bản thân và chồng bị nhà họ Cố liên lụy nên đã xa lánh Cố Mộng Vãn một thời gian.
Cô cứ ngỡ Cố Mộng Vãn sẽ gục ngã không gượng dậy nổi.
Như vậy cô sẽ hoàn toàn vứt bỏ đứa cháu gái này.
Cô không ngờ Cố Mộng Vãn lại có thể dựa vào sức hấp dẫn cá nhân khiến Tần Thành yêu cô ta đến mức thần hồn điên đảo, ngay cả khi nhà họ Cố sụp đổ anh vẫn kiên trì muốn rước cô ta về nhà.
Chồng cô là phó cục trưởng, bản thân cô cũng giữ một chức vụ nhất định.
Nhưng tay chồng cô không nắm giữ thực quyền gì, bối cảnh của bọn họ vạn lần không thể so sánh được với nhà họ Tần.
Cô chắc chắn phải đối xử tốt với đứa cháu gái Cố Mộng Vãn này một chút để bám vào cái cây đại thụ là nhà họ Tần, giúp sự nghiệp của chồng cũng có thể tiến thêm một bước.
“Mộng Vãn nhà mình không hổ là cô gái ưu tú nhất, đúng là chỗ nào cũng đẹp!”
Cố Tư Vũ càng nhìn khuôn mặt này của Cố Mộng Vãn càng thấy hài lòng: “Cưới được một cô gái tốt như Mộng Vãn nhà mình là phúc phận của Tiểu tư lệnh Tần đấy!”
“Đúng thế! Mộng Vãn nhà mình tốt như vậy, có đốt đuốc cũng không tìm đâu ra!” Tùy Yến cũng vội vàng phụ họa.
Cố Mộng Vãn được Tùy Yến, Cố Tư Vũ khen đến mức hơi đỏ mặt.
Cô ta cũng không khỏi có chút mong đợi việc Tần Thành sau khi nhìn thấy mình sẽ bị kinh diễm tột độ.
Tuy nhiên nàng vốn thanh cao nên sau một khoảnh khắc đỏ mặt nàng nhanh ch.óng lấy lại dáng vẻ ung dung tao nhã, không thể với tới.
Cô ta biết mình ưu tú đến mức nào.
Lát nữa Tần Thành đến đón dâu nhìn thấy nàng mà si mê, say đắm thì đó là chuyện bình thường.
“Da dẻ Mộng Vãn thật đẹp……”
“Mắt Mộng Vãn cũng đặc biệt xinh.”
“Tớ không dám tưởng tượng lát nữa Tiểu tư lệnh Tần nhìn thấy Mộng Vãn sẽ bị mê hoặc đến nhường nào đâu.”
…………
Trong phòng mọi người vẫn tranh nhau nịnh nọt Cố Mộng Vãn, hận không thể khen cô ta thành một đóa hoa.
Hôm nay Trần Điềm cũng đã đến đây.
Tuy nhiên Trần Điềm trước đó đã xích mích với Cố Mộng Vãn rồi nên cô ta không thể vào nhà họ Cố mà chỉ đứng bên ngoài sân nhà họ Cố, trong mắt tràn đầy hận thù cuộn trào.
Cô ta đi ngang qua chân tường lờ mờ có thể nghe thấy mọi người khen ngợi Cố Mộng Vãn cũng như tiếng cười nói vui vẻ trong phòng.
Cô ta đi ra ngoài cổng lớn càng có thể nhìn thấy rõ ràng nhà họ Cố tấp nập khách khứa, người qua kẻ lại dập dìu.
Có thể thấy quy mô đám cưới hôm nay lớn đến mức nào.
Có thể thấy Cố Mộng Vãn rạng rỡ đến nhường nào.
E rằng lát nữa đợi Tần Thành tới Cố Mộng Vãn còn rạng rỡ hơn nữa.
Tần Thành yêu Cố Mộng Vãn như vậy, với mức độ cưng chiều của anh dành cho cô ta chắc chắn phải điều một hàng xe hơi đến rước dâu.
Cố Mộng Vãn vốn dĩ đã coi thường người khác, hôm nay cô ta được nở mày nở mặt như vậy sau này còn chẳng hống hách đến c.h.ế.t à!
Trần Điềm càng nghĩ càng hận, cô ta không kìm được nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, đôi mắt khẽ nheo lại tràn đầy sự oán độc rợn người như muốn phun ra nọc độc.
Cô ta thực sự cảm thấy thế gian này thật không công bằng.
Trần Điềm cô luôn đặc biệt nỗ lực, cầu tiến nhưng chỉ vì anh họ của Cố Mộng Vãn là Hạ Thiên Minh đã công khai tụt váy cô, sờ m.ô.n.g cô mà cô trở thành trò cười trong mắt mọi người.
Đoàn trưởng Chu cương trực công minh, đầy chính khí.
Lúc họp ông đã đặc biệt nhấn mạnh rằng chuyện Hạ Thiên Minh bắt nạt cô không phải lỗi của cô, mọi người không nên bàn tán sau lưng nữ đồng chí.
Nhưng Trần Điềm vẫn thường xuyên nghe thấy đồng nghiệp, người thân, bạn bè xì xào bàn tán nói rằng cô bị bao nhiêu người nhìn thấy thân thể lại còn bị sờ m.ô.n.g công khai nên đã không còn trong sạch nữa.
Những người đó còn nói ai mà thèm cưới một cô gái không trong sạch như cô chứ?
Ngay cả những người đàn ông đã qua một đời vợ cũng sẽ chê cô danh tiếng không tốt!
Cô mang tiếng xấu muôn đời, t.h.ả.m hại đê tiện, tại sao kẻ đã hại t.h.ả.m cô lại vẫn có thể tận hưởng sự săn đón của vô số người, sống như một nàng công chúa cao cao tại thượng chứ?
Cô thực sự rất hy vọng Cố Mộng Vãn có thể t.h.ả.m hại đau đớn, bị mọi người ghét bỏ.
Đáng tiếc nhân gian này thiện ác hữu báo căn bản là không tồn tại……
“Sao Tiểu tư lệnh Tần vẫn chưa tới nhỉ?”
Giờ lành đón dâu là khoảng bảy giờ sáng, theo lý mà nói khoảng sáu giờ rưỡi Tần Thành nên dẫn theo đội phù rể đến gõ cửa, đưa bao lì xì, đoán câu đố rồi mới đúng.
Nhưng bây giờ đã hơn sáu giờ năm mươi rồi mà phía nhà họ Tần vẫn chưa thấy một bóng người nào tới.
Nhóm Phùng Oánh Oánh, Tạ Thi Đình, Tống Thanh Yểu đều có chút lo lắng.
Nghe thấy lời bàn tán của bọn họ Cố Mộng Vãn cũng theo bản năng quay mặt sang nhìn chiếc đồng hồ báo thức bên cạnh.
Chỉ còn hai ba phút nữa là đến bảy giờ rồi.
Tần Thành thực sự đã đến muộn.
