Thập Niên 70: Độc Nữ Tài Phiệt Gả Cho Quân Nhân - Chương 6: Cô Ấy Là Vợ Của Ai ---
Cập nhật lúc: 09/01/2026 18:46
Về đến nhà, Ôn Quả Nhi giúp Đường mẫu bận rộn trong bếp.
Trong gian nhà chính, Đường Hổ, Đường Hà cùng Đường Tú mới 3 tuổi đang vây quanh Đường Chiến đang làm tổ cho con sói nhỏ, líu lo không ngớt……
“Chó nhỏ từ nay về sau sẽ ở nhà mình ạ?” Đường Tú hỏi bằng giọng sữa ngọt ngào.
“Chó nhỏ chắc chắn là thuộc về nhà Đại Ca tụi cháu rồi!” Đường Hổ đáp với vẻ đầy kiêu ngạo.
“Rõ ràng là do Tứ Thẩm mang về mà.” Đường Hà vẻ mặt không phục.
“Tứ Thẩm đều là người nhà Đại Ca bọn anh rồi, đương nhiên ch.ó nhỏ cũng là của nhà Đại Ca.” Đường Hổ vừa nói vừa định bế con sói nhỏ đi.
Đường Chiến nghe vậy, đôi mắt thâm trầm xuống vài phần, nhìn chằm chằm khiến Đường Hổ trong lòng phát run, cậu bé rất sợ người Chú này nha!
“Ai nói với cháu Tứ Thẩm là người của nhà Đại Ca?” Giọng Đường Chiến lạnh lẽo.
“Thì, thì chính nương nói mà, nương nói Tứ Thẩm kết hôn với anh Tiểu Long, thì chính là vợ của anh Tiểu Long rồi.” Tiểu Hổ không hiểu tại sao chú tư đột nhiên lại biến sắc, sợ tới mức khóc váng lên, rõ ràng cậu bé nghe thấy nương nói như vậy mà, hu hu
Sắc mặt Đường Chiến ngày càng sa sầm, không ngờ nhà Đại Ca lại còn nảy ra ý định như vậy.
Nghe thấy tiếng khóc, người của mấy gian nhà đều chạy tới, Đường Hổ nhìn thấy nương mình thì càng thấy tủi thân, sụt sùi bắt Lý Kim Hoa thừa nhận, chính miệng cô ta đã nói Đường Long muốn cưới Ôn Quả Nhi.
Đường mẫu từ trong bếp chạy ra nghe thấy thì còn gì mà không hiểu nữa vơ ngay lấy cái chổi quất tới tấp vào người Lý Kim Hoa!
“Cái đồ phá gia chi t.ử này, để cô cái gì cũng muốn vơ vét về nhà mình, để cô quấy nhiễu nhà cửa không yên, để cô dạy hư cả đứa cháu đích tôn ngoan ngoãn của tôi” Lý Kim Hoa bị cái chổi của Đường mẫu lùa chạy trốn khắp sân.
Ôn Quả Nhi đứng sang một bên nhìn tất cả, ý định này của nhà Đại Ca khiến cô không khỏi rùng mình.
Thời đại này cực kỳ khắc nghiệt với phụ nữ, một câu tin đồn cũng có thể hủy hoại danh tiếng của một người phụ nữ.
Mà người phụ nữ không có danh tiếng, giống như bị đặt vào vũng bùn, thân tâm sẽ vĩnh viễn bị giam cầm trong sự nhơ bẩn, không thể được cứu rỗi.
Đường Chiến nhìn thấy sự hoảng sợ trong mắt cô, nắm lấy tay cô, dẫn cô quay về phòng.
“Đừng sợ, có tôi ở đây, không ai có thể làm hại cô.” Ánh mắt anh tràn đầy sự khẳng định.
Ôn Quả Nhi nhìn về phía anh, tuy mới chỉ chung đống hai ngày, nhưng trên người người đàn ông này tràn ngập chính khí, dường như có thể vỗ về tất cả sự bất an mà thế giới xa lạ này mang lại cho cô, cô nghĩ, đây đại khái chính là cái gọi là an toàn cảm.
“Nhưng mà, anh rốt cuộc rồi cũng phải rời đi.”
Đường Chiến dường như nhìn thấy sự lạc lõng trong mắt cô, điều này khiến tim anh chợt nhói đau một cái.
Anh không thể dung thứ cho việc cô bị người ngoài dòm ngó, càng không nỡ để cô ở lại một mình trong ngôi làng nhỏ này mà không có danh phận.
Anh đứng thẳng lưng, giọng nói kiên định:
“Đồng Chí Ôn Quả Nhi, tôi là Đường Chiến, năm nay 25 tuổi, thân thể khỏe mạnh, không có thói quen xấu, đang đảm nhiệm chức vụ phó đoàn trưởng tại Bộ đội Dã chiến số 2 thuộc Kinh Khu, tình hình trong nhà em đều đã rõ, tuy rằng thời gian chúng ta ở bên nhau không dài, nhưng trong lòng tôi đã xác định là em, em có nguyện ý cùng tôi Dư Sinh không? Tôi sẽ trung thành với Tổ quốc, trung thành với em.”
Nói xong Đường Chiến hướng về phía Ôn Quả Nhi chào một quân lễ tiêu chuẩn, ánh mắt kiên định mà mong chờ nhìn nàng, trên trán đã phủ đầy những giọt mồ hôi mịn, đứng thẳng tắp, chờ đợi câu trả lời của nàng.
Tim Ôn Quả Nhi đập thình thịch như sắp nhảy ra ngoài, trong lòng còn không ngừng xác nhận lại: “Hắn đây là đang cầu hôn sao?”
Gặp phải ánh mắt đầy mong chờ lại cấp thiết của hắn, Ôn Quả Nhi rốt cuộc xác định hắn thật sự đang cầu hôn mình.
Không nghi ngờ gì nữa, Nam nhân này làm nàng rung động!
Bất kể là ngoại hình hay tính cách.
Nghĩ đến Tiền Thế 25 năm nàng đều chưa từng gặp được một đối tượng ưng ý, có thể tưởng tượng, có thể gặp được một Nam nhân như vậy khó khăn đến nhường nào, người khác băng núi băng sông băng biển băng tuổi tác, nàng chính là băng qua thời không mới gặp được Nam nhân này.
“Em, em nguyện ý.” Ôn Quả Nhi thẹn thùng cúi đầu, không dám nhìn đối phương, đúng là lần đầu tiên đồng ý lời cầu hôn của người khác, hoàn toàn không có kinh nghiệm
Không khí dường như tĩnh lặng mất vài phút, đột nhiên một Cường Kiện lực đạo đem nàng khoanh vào Lòng, trong hơi thở đều là mùi vị thanh liệt trên người hắn, l.ồ.ng n.g.ự.c Nam nhân rất rộng, cũng rất ấm, nàng cư nhiên có chút lưu luyến.
“Tiểu Quả, cảm ơn em đã nguyện ý.”
Ôn Quả Nhi cảm nhận được nhịp tim mạnh mẽ mà dồn dập của hắn, Nam nhân này cứ như vậy bị nàng thu phục rồi?……
Chờ chút, vừa rồi hình như bỏ lỡ cái gì?
Phó đoàn trưởng?
Vừa rồi nàng hình như nghe thấy phó đoàn trưởng, phó đoàn 25 tuổi?
Đây có tính là nhặt được bảo vật rồi không?
Thế nhưng, cái này phải đ.á.n.h đổi bao nhiêu quân công mới có thể thăng lên chức vị này
