Thập Niên 70: Đối Chiếu Tổ Thanh Niên Trí Thức Ăn Dưa Hằng Ngày - Chương 111: Làm Thú Bông Và Màn Kịch Ở Bãi Lau Sậy
Cập nhật lúc: 21/01/2026 02:36
Chủ yếu là do Khương Mật thiết kế, Khương Ngưng cắt may, Phương Liễu Liễu dùng máy may để khâu, còn Từ Nhạc Ninh ở bên cạnh nhồi bông. Chờ đến trước khi đi ngủ, bọn họ đã làm xong một chú heo con màu hồng và một chú hổ con màu vàng, kích thước không lớn, chỉ khoảng hai mươi centimet.
Phương Liễu Liễu cười nói: “Mấy con vật nhỏ em vẽ đáng yêu thật đấy.”
Khương Mật lại vẽ thêm mẫu của các loài động vật khác, ghi chú kích thước rõ ràng rồi đưa cho Phương Liễu Liễu, phần còn lại để cô ấy tự làm. Đến 10 giờ rưỡi, mấy người mới ai về phòng nấy rửa mặt đ.á.n.h răng.
Khương Mật tắm nước nóng một trận sảng khoái, nhà họ Tần có vòi hoa sen!!! Trong phòng còn có quạt máy, cô cảm động muốn khóc. Giữa mùa hè nóng nực mà được tắm rửa sạch sẽ, nằm thổi quạt ngủ thì còn gì bằng.
Trước khi ngủ, Khương Ngưng hỏi: “Mật Mật, em nói xem liệu có thực sự khôi phục kỳ thi đại học không?”
Khương Mật khẳng định: “Sẽ! Xã hội muốn tiến bộ thì bắt buộc phải khôi phục thi đại học, đây là biện pháp đơn giản và nhanh ch.óng nhất để sàng lọc nhân tài. Chị à, chúng ta phải luôn trong tư thế sẵn sàng, chờ đến ngày đó.”
Sinh viên được đề cử theo diện Công Nông Binh chất lượng thực sự vàng thau lẫn lộn, có người mới tốt nghiệp tiểu học, sơ trung còn chưa học qua. Thậm chí có những người còn chưa nhận biết hết mặt chữ.
Đương nhiên, không phải nói người không biết chữ thì không phải nhân tài. Nhưng phần lớn những người đi học Đại học Công Nông Binh căn bản xem không hiểu sách giáo khoa, nghe không hiểu giáo sư giảng bài, như vậy làm sao có thể thâm nhập vào các ngành nghề để thúc đẩy xã hội tiến bộ được?
Khương Ngưng suy tư một lát rồi nói: “Em nói đúng!”
Từ Nhạc Ninh nằm trên giường gọi với ra: “Khương Mật, cậu ngủ bên trong hay bên ngoài?”
Khương Mật: “Bên ngoài.” Cô muốn hứng gió quạt!
Từ Nhạc Ninh dịch vào trong: “Cậu xem chỗ rộng thế này có đủ cho cậu ngủ không?”
Khương Mật quay đầu lại nhìn, thấy Từ Nhạc Ninh đã dán sát vào tường, chừa lại ba phần tư giường cho cô: “Đủ rồi.”
Từ Nhạc Ninh giục: “Vậy sao cậu còn chưa vào ngủ? Ngày mai còn phải đi xem lễ thượng cờ nữa, mau ngủ đi.” Cô nàng đang nôn nóng, muốn được ngủ cùng Khương Mật.
Đêm hôm đó, sau khi Khương Mật ngủ say, ý thức cô tiến vào không gian. Tiểu Thủy Tích vẫn như thường lệ, lao đến cọ cọ nhiệt tình với cô trước. Khương Mật cũng rất thích, cảm giác như cả khuôn mặt được ngâm trong thạch trái cây mềm mại mát lạnh, vừa dưỡng da lại vừa thoải mái.
Chờ Tiểu Thủy Tích lui ra, Khương Mật lấy ra mấy hạt nho và hạt dưa hấu: “Ngoan nào, chúng ta trồng trái cây đi, xem thử trái cây trong không gian sẽ phát triển thế nào. Sau này có thực hiện được ‘tự do trái cây’ hay không là nhờ cả vào em và không gian đấy.”
Cô lấy dụng cụ ra, dùng kéo dọn sạch một khoảng cỏ xanh nhỏ trên mặt đất, đào hai cái hố rồi thả hạt nho và hạt dưa hấu vào. Sau khi lấp đất lại, Tiểu Thủy Tích gọi vài giọt nước từ giếng linh tuyền lên tưới vào đó.
Trồng xong, cô lại cùng Tiểu Thủy Tích dạo chơi trong không gian một lúc rồi nằm trên bãi cỏ ngủ thiếp đi. Khi tỉnh lại, đèn trong phòng đã sáng.
Khương Ngưng đang gọi Tiểu Tương Bao dậy. Cậu nhóc mơ màng mở mắt, trong lòng vẫn nhớ thương chuyện đi vườn bách thú nên lồm cồm bò dậy tự mặc quần áo.
Từ Nhạc Ninh cũng ham chơi, đã thay xong quần áo, mặc một chiếc váy màu xanh quân đội, rất hợp để đi xem lễ thượng cờ.
Khương Mật thay một chiếc váy hoa nhí nền trắng chiết eo, đi thêm đôi giày da nhỏ. Từ Nhạc Ninh nhìn tóc Khương Mật cười khúc khích: “Tóc cậu bị vểnh lên kìa, đáng yêu quá, trông như hai cái sừng nhỏ ấy.”
Tóc ngắn chính là có điểm này bất tiện, gội đầu buổi tối xong, sáng hôm sau rất dễ bị vểnh. Khương Mật dùng nước thấm ướt phần tóc đó rồi vuốt xuống, tóc liền ngoan ngoãn vào nếp ngay.
Khi bọn họ xuất phát, ông cụ Tần đã đang múa quyền trong sân, quyền phong phần phật, nhìn vô cùng khí thế. Khương Mật khen ông cụ Tần lợi hại, Tiểu Tương Bao cũng chạy theo bên cạnh khoa tay múa chân vài chiêu, vẻ mặt đầy ngưỡng mộ. Con trai đứa nào cũng thích mấy món võ vẽ này.
Thẩm Hoài Thành và Thẩm Hoài Tĩnh lái xe tới. Sau khi xuống xe chào hỏi ông cụ Tần, mấy người liền đi đến Quảng trường Thiên An Môn xem lễ thượng cờ. Gần đài cờ đã có rất nhiều người đứng ngay ngắn, hiện trường cực kỳ yên tĩnh, ai nấy đều trang nghiêm chờ đợi. Lá quốc kỳ từ từ bay lên, tung bay trong gió, tạo nên phong cảnh đẹp nhất của thời đại này.
***
Tại Tân Thành, bãi lau sậy ven sườn núi.
Chu Thiến cùng người nhà mẹ đẻ đang nấp ở mấy vị trí trong bãi lau. Sắc trời dần tối đen, trái tim bà ta cũng dần treo lên tận cổ họng. Mùa hè nóng bức, muỗi trong bãi lau sậy nhiều vô kể, dù có mặc quần dài áo dài tay thì cũng bị muỗi đốt cho ngứa ngáy khắp người.
Thỉnh thoảng gió thổi qua bãi lau sậy xào xạc, nhưng cũng chỉ là gió nóng, chẳng giải tỏa được chút oi bức nào.
Mồ hôi trên mặt Chu Thiến chảy ròng ròng theo tóc xuống cổ. Bà ta từ nhỏ được nuông chiều, đâu phải chịu cái tội này bao giờ. Nhưng lúc này, thứ khó chịu nhất không phải thể xác, mà là tâm trạng.
Bà ta sợ, lỡ như Khương Ái Đảng và Thôi Mộng Nhu không đến thì sao? Bà ta có thể chờ, nhưng Liêu Vĩ Minh ở Cục Công an liệu có chờ kịp không?
