Thập Niên 70: Đối Chiếu Tổ Thanh Niên Trí Thức Ăn Dưa Hằng Ngày - Chương 113: Diễu Phố Thị Chúng, Thôi Mộng Nhu Nhận Tội

Cập nhật lúc: 21/01/2026 02:36

Bà ta nhìn hai người cười lạnh: “Bây giờ biết sai rồi à? Muộn rồi. Hai người cứ làm một đôi uyên ương số khổ trong tù đi.”

Khoảng 40 phút sau, từ xa truyền đến tiếng ồn ào náo nhiệt.

Trái tim Thôi Mộng Nhu và Khương Ái Đảng rơi thẳng xuống vực thẳm. Xong rồi, hoàn toàn tiêu đời rồi.

Thôi Mộng Nhu co rúm người lại run bần bật, lúc này ả hối hận đến xanh cả ruột. Đáng lẽ hôm nay không nên ra ngoài, Khương Ái Đảng vốn dĩ không muốn đi, hắn bảo nên cảnh giác một chút thì tốt hơn. Nhưng hôm nay ả chịu ấm ức lớn, trong lòng khó chịu, cứ nằng nặc đòi gặp. Dù sao hai người cũng đã lén lút bên nhau bốn năm nay, có ai phát hiện đâu!

Nếu như không ra ngoài…

Đáng tiếc trên đời này không có t.h.u.ố.c hối hận.

Các đồng chí công an đạp xe đạp tới, anh cả của Chu Thiến ngồi sau xe đạp của người đi đầu chỉ đường, phía sau còn kéo theo một dòng người đông đúc đến xem náo nhiệt.

Chị dâu thứ hai của Chu Thiến thấy nhiều người đến như vậy, bèn cúi xuống nhặt một chiếc váy trùm lên người Thôi Mộng Nhu: “Kiếp sau đừng làm chuyện thất đức như vậy nữa, một khi đã làm thì coi như mất hết mặt mũi.”

Chu Thiến không vui, đưa tay định giật lại cái váy: “Chị hai!”

Chị dâu hai nói: “Thiến Nhi, dù sao nó cũng là phụ nữ, cho nó manh áo che thân đi.”

Thôi Mộng Nhu coi như miễn cưỡng che được thân thể, ả khóc lóc nằm rạp trên mặt đất, biết mình xong đời rồi. Trách ả, đều trách ả, ả đã hại c.h.ế.t chính mình, còn liên lụy đến Ái Đảng.

Ả không thể để Ái Đảng c.h.ế.t!

Công an đến nơi, nhìn thấy cảnh tượng này: Hai người lăn lộn trên một tấm ga giường màu đỏ, gã đàn ông không mặc một mảnh vải, người phụ nữ trùm một chiếc váy xộc xệch, bên cạnh còn vứt vương vãi đồ lót.

Còn có cái gì mà không rõ nữa.

Chu Thiến gào lên: “Đồng chí công an, hai kẻ này thông dâm! Khương Ái Đảng muốn làm Chủ tịch công đoàn nên đã thiết kế bẫy hãm hại chồng tôi là Liêu Vĩ Minh. Chồng tôi bị oan, chồng tôi không hề ép cô ta g.i.ế.c Tam Thủy. Các đồng chí công an phải trả lại công đạo cho chồng tôi!”

Một bà bác rướn cổ nhìn về phía trước, chép miệng: “Ôi chao, đúng là không có mắt mà nhìn. Còn trải cả ga giường đỏ, tưởng là động phòng hoa chúc chắc! Đúng là đồ không biết xấu hổ.”

Một bà bác khác tiếp lời: “Con gái lão này chẳng phải cũng lăn giường với trai ở công viên sao? Hóa ra là học từ bố nó cả. Đúng là thượng bất chính hạ tắc loạn.”

Một tên lưu manh cứ dán mắt vào người Thôi Mộng Nhu, chép miệng: “Là con bé Khương Thư Âm với Diêm Hạo Dương đúng không? Chậc chậc, con gái còn lợi hại hơn bố, bố thì chui bờ bụi lau sậy, con gái thì diễn ngay công viên. Đáng tiếc ông đây đi công viên mấy lần mà chẳng gặp, haizz, phí cả mấy hào tiền vé vào cửa.”

Danh tiếng của Khương Thư Âm càng thêm thối nát. Đến cả đám lưu manh đầu đường xó chợ cũng chẳng thèm tôn trọng cô ta.

Bà bác kia nhổ toẹt một bãi nước bọt về phía tên lưu manh: “Đừng có mà nói hươu nói vượn.”

Trong đám đông không có cô gái trẻ nào dám đến xem, ai cũng biết đây là đi bắt gian, làm sao dám để con gái nhà lành ra xem mấy cảnh ô uế này.

Khương Ái Đảng lắp bắp: “Công an, tôi…”

Thôi Mộng Nhu hét lên: “Công an, mọi chuyện đều là do tôi làm, đều là tôi làm hết!”

Một đồng chí công an nói: “Mọi người lùi ra một chút, để bọn họ mặc quần áo vào. Bà con ai về nhà nấy đi, đừng tụ tập ở đây nữa kẻo muỗi đốt.”

Tuy nhiên, chẳng ai chịu rời đi. Thôi Mộng Nhu và Khương Ái Đảng được cởi dây trói ở cổ tay, hai người run rẩy cúi xuống mặc quần áo. Trong đám đông vang lên không ít tiếng huýt sáo trêu chọc. Không biết là ai thừa cơ đá một cú vào eo Thôi Mộng Nhu khiến ả ngã lăn ra đất, chút thể diện cuối cùng cũng bị xé toạc.

Còn có kẻ muốn nhân lúc hỗn loạn giở trò. Thôi Mộng Nhu nhân phẩm tồi tệ nhưng quả thực ả rất trẻ đẹp, lại ít phải dầm mưa dãi nắng nên làn da trắng nõn nà, khiến không ít tên lưu manh trong đám đông thèm nhỏ dãi.

Công an giơ dùi cui lên quát: “Kẻ nào còn gây rối sẽ bị bắt về đồn ngay!”

Chờ bọn họ mặc xong quần áo, công an còng tay hai người lại rồi giải đi.

Thôi Mộng Nhu không sợ c.h.ế.t, nhưng sợ bị làm nhục, thân xác này của ả chỉ dành cho Khương Ái Đảng. Từng đôi mắt hau háu nhìn chằm chằm vào ả khiến ả đi đường cũng run rẩy, chỉ khi đi sát bên cạnh công an mới cảm thấy an toàn một chút. Nếu không có công an ở đây, e rằng ả đã bị mấy tên lưu manh kia xâu xé rồi.

Về đến Cục Công an, Thôi Mộng Nhu và Khương Ái Đảng bị tách ra thẩm vấn.

Thôi Mộng Nhu khai nhận tất cả mọi chuyện đều do ả làm. Ả là một kẻ điên tình, ngay từ cái nhìn đầu tiên đã yêu Khương Ái Đảng. Cái c.h.ế.t của Vương Lục Châu - bố của Tam Thủy - cũng là do ả gây ra. Khi hắn chuẩn bị lái xe đi làm, ả đã lén bỏ t.h.u.ố.c ngủ vào bình nước của hắn để tiễn hắn lên đường. Nếu không, Vương Lục Châu sẽ cản trở ả đến với Khương Ái Đảng.

Ả khai rằng Liêu Vĩ Minh là kẻ bất tài vô dụng, chỉ biết sai khiến Khương Ái Đảng. Ả muốn hãm hại Liêu Vĩ Minh để đưa Khương Ái Đảng lên làm Chủ tịch công đoàn.

Còn Khương Ái Đảng thì hoàn toàn không biết gì, chuyện thông dâm cũng là do ả gài bẫy, ép buộc hắn. Lần này cũng là do ả ép hắn ra bãi lau sậy. Khương Ái Đảng vô tội, chỉ là xui xẻo vớ phải một con đàn bà điên như ả.

Thôi Mộng Nhu ôm hết mọi tội lỗi vào người, thậm chí còn khai ra cả vụ án mạng của bố Tam Thủy.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.