Thập Niên 70: Đối Chiếu Tổ Thanh Niên Trí Thức Ăn Dưa Hằng Ngày - Chương 226: Bữa Ăn Tại Huyện Ủy
Cập nhật lúc: 21/01/2026 02:49
Lý Hiến cạn lời: “... Cháu sẽ không biến mất đâu. Mời cháu nếm thử cơm ở nhà ăn Huyện ủy, không thể để chị cả cháu bụng đói lên xe lửa được.”
Bên ngoài, mẹ của Kỷ Oánh Oánh lau nước mắt, bên cạnh còn có chồng và con trai bà đi cùng.
Nước mắt bà cứ rơi không ngừng. Sự việc ầm ĩ lớn như vậy nhưng không hề truyền ra một câu nào về việc hầm ngầm ở đại đội Hạnh Hoa giam giữ các cô gái bị làm nhục. Hầm ngầm ở đó chỉ có kho lương thực, không có gì khác.
Tên của Kỷ Oánh Oánh chưa bao giờ xuất hiện trong miệng người khác.
Khi Kỷ Oánh Oánh được công an đưa về, họ nói là tìm thấy cô ở mỏ than Hồng Lĩnh.
Kỷ Oánh Oánh nói đây là ý kiến của Khương Mật. Cô ấy bảo: Kỷ Oánh Oánh và Dư Mai bị người ta lừa bán vào mỏ than. Nếu ai nhất quyết hỏi chi tiết, thì nói là hai người họ cùng Cao Hoan đi chơi, vô tình phát hiện bí mật của đại đội Hạnh Hoa nên bị đưa đến mỏ than bịt đầu mối.
Nửa thật nửa giả càng làm cho người ta tin tưởng.
Ở thời đại này, sự trong sạch của người con gái quá quan trọng. Dù cô gái đó có vô tội hay không thì cũng sẽ trở thành đề tài bàn tán sôi nổi nhất. Nếu đã vậy thì tốt nhất đừng để xuất hiện những đề tài tương tự.
Các đồng chí công an sẽ không nói ra ngoài, thanh niên trí thức ở đại đội Dương Gia Câu cũng sẽ không nói.
Còn về xã viên đại đội Hạnh Hoa, bọn họ không dám nói. Danh tiếng đại đội bọn họ đã thối nát như cống rãnh rồi, nếu chuyện này truyền ra ngoài nữa thì con cháu bọn họ thật sự đừng hòng dựng vợ gả chồng.
Nếu có thiểu số người nghi ngờ, trực tiếp đ.á.n.h tới cửa. Đánh một trận không ngoan thì đ.á.n.h hai trận.
Những vết thương còn lại cần thời gian từ từ chữa lành. Quá trình tuy khó khăn nhưng tương lai vẫn còn ánh sáng.
Lý Hiến đưa ba chị em Khương Mật vào nhà ăn. Đã qua giờ cơm, Lý Hiến gọi bốn bát mì gà xé, mỗi bát còn thêm một quả trứng ốp la.
Một bát mì đầy ắp, bên trên phủ một lớp thịt gà xé, vài cọng rau chân vịt xanh mướt, lại thêm một quả trứng ốp la trắng trẻo mập mạp, nhìn thôi đã thấy ngon miệng.
Lúc này đã 3 giờ rưỡi chiều, Khương Mật cũng đói bụng, cầm đũa ăn mì gà xé. Cô ăn quả trứng ốp la trước, vẫn còn lòng đào nhé! Tiếp theo trộn đều thịt gà và mì sợi rồi bắt đầu ăn, một bát to đùng bị cô xử lý sạch sẽ.
Bạn nhỏ Khương Miểu cũng ăn hết một bát.
Ăn xong, Lý Hiến bảo thư ký đưa ba người Khương Dung ra ga tàu. Trước khi đi, Khương Mật lại giúp Khương Dung đi lấy nước, lén nhỏ vào đó nửa giọt linh thủy, đủ để điều dưỡng thân thể cho chị cả. Ba chùm nho còn lại cô cũng nhét hết vào túi của Khương Dung.
Đến ga tàu hỏa, Khương Mật còn rất mong chờ Tiêu Nhã An nhảy ra ngăn cản tiếp, vừa lúc làm ầm ĩ thêm một trận, thêm chút dầu vào lửa. Đáng tiếc, cô ta không xuất hiện, chắc là bị người ta ấn xuống rồi, không dám ngoi đầu lên nữa.
Chuyến tàu của Khương Dung chạy lúc 6 giờ. Ngồi ở sảnh chờ chưa được bao lâu thì Phương Minh xách một cái túi vải chạy đến. Bên trong là bánh rán, hơn chục quả trứng luộc nước trà, còn có một con gà kho, bảo Khương Dung mang theo ăn đường.
Khương Dung vừa định từ chối, nói mình ăn tạm chút gì trên đường là được. Khương Mật đã vui vẻ nhận lấy đồ đưa cho chị: “Cảm ơn chú Phương và dì Thường ạ.”
Tàu hỏa tới, Phương Minh đưa Khương Dung lên tàu. Thư ký của Lý Hiến cũng ở bên cạnh hỗ trợ, vừa xách đồ vừa tìm chỗ ngồi, rất nhiệt tình.
Đợi sắp xếp ổn thỏa cho Khương Dung, hai người mới nhảy từ cửa sổ tàu xuống.
Khương Mật và Khương Miểu không đi theo lên, chen chúc trên tàu quá khó khăn. Khương Dung nhoài người ra cửa sổ, nắm lấy tay Khương Mật: “Mật Mật, em chăm sóc bản thân cho tốt, có chuyện gì thì viết thư về nhà nhé.”
Khương Mật kiễng chân cười với chị, nụ cười vô cùng ngọt ngào: “Chị cả, thuận buồm xuôi gió.”
Tàu hỏa từ từ lăn bánh, tay Khương Mật trượt khỏi lòng bàn tay chị. Tiếng còi tàu vang lên xình xịch, chỉ một lát sau đã không còn nhìn thấy bóng dáng người trên tàu nữa.
Khương Dung chưa bao giờ nghĩ tới có một ngày, em gái sẽ kéo cô từ vực sâu lên, đưa cô về phía ánh sáng. Em gái cô thật sự, thật sự rất lợi hại.
Từ lúc bắt đầu cứu cô, cho đến khi đưa cô rời đi, mỗi một việc em ấy đều sắp xếp rất tốt, rất chu toàn. Dường như không có gì là em ấy không làm được. Em ấy dạy cô cách đối phó với người khác, cách đào hố cho người ta nhảy.
Khương Dung lúc đầu rất lo lắng cho Mật Mật, nhưng hiện tại, cô lại có thêm rất nhiều mong nhớ. Khi nào thì cả nhà họ mới có thể đoàn tụ ở Tân Thành?
Phương Minh và mọi người đưa Khương Mật rời khỏi ga tàu. Lát nữa Phương Minh phải đi mỏ than tìm Tần Hạo và Trịnh Hòa Ngọc - hai người đều bị đưa đến mỏ than Hồng Lĩnh, nên tối nay không thể mời Khương Mật uống rượu được.
Ông đi mua bốn chai nước ngọt có ga, mấy người đứng ngay trên đường cái uống những ngụm nước mát lạnh.
Khương Mật uống một ngụm, lạnh buốt tim gan, uống ngon thật: “Chú Phương, cố lên nhé! Chú chắc là rất đáng tin cậy, rất lợi hại đúng không?”
