Thập Niên 70: Đối Chiếu Tổ Thanh Niên Trí Thức Ăn Dưa Hằng Ngày - Chương 26: Cờ Thưởng Và Bữa Sủi Cảo Rau Tể Thái
Cập nhật lúc: 20/01/2026 22:23
Tiểu Tương Bao chạy ùa tới chỗ Thẩm Hoài Thành, đám trẻ con khác nhìn miếng thịt ba chỉ to đùng kia mà thèm thuồng, ánh mắt đầy ngưỡng mộ!
Tiểu Tương Bao sắp có thịt ăn rồi.
Mẹ Khương nhìn thấy con rể tương lai xách thịt đến, lông mày dựng ngược lên: “Hoài Thành, lần sau còn mang đồ đến nữa thì đừng có tới đây.” Bà thuận tay kéo Tiểu Tương Bao ra: “Xem con bẩn chưa kìa, mau đi rửa chân rồi mang giày vào.”
Thẩm Hoài Thành cười đưa đồ cho mẹ Khương: “Em gái mới xuất viện, con nghĩ hầm nồi canh xương cho em ấy tẩm bổ thân thể.”
Nghe xem, lời nói mới lọt tai làm sao.
Mẹ Khương trừng hắn một cái: “Con cũng phải tích cóp tiền chứ, về sau không định sống qua ngày à? Lần sau cấm không được xách đồ tới nữa.”
Thẩm Hoài Thành: “Con vẫn đang tích cóp mà, còn chờ mau ch.óng cưới vợ về đây.”
Mẹ Khương: “...”
Khương Ngưng: “Vậy anh cứ chờ đi.”
Thẩm Hoài Thành lộ ra biểu cảm đáng thương, trong lòng biết chuyện kết hôn đâu thể nhanh như vậy được. Hai người mới xác định quan hệ yêu đương trong tháng này, việc này phải từ từ. Hắn ngẩng đầu nhìn Khương Trạch đang sửa nhà: “Anh hai, cần em lên giúp một tay không?”
Khương Trạch: “Xong ngay đây.” Hắn vá xong mái nhà, cẩn thận leo thang xuống.
Vào trong nhà, Thẩm Hoài Thành đưa cờ thưởng cho Khương Mật: “Em gái, em xem cái này được không?”
Khương Mật mở cờ thưởng ra, bên trái là đối tượng cảm ơn: Cảm tạ Ban Tuyên truyền xưởng dệt bông, ở giữa là tám chữ vàng ch.ói lọi: Tinh thần Lôi Phong, thấy việc nghĩa hăng hái làm. Bên phải là tên Khương Mật và thời gian.
“Không đề tên người cụ thể sao ạ?” Khương Mật hỏi.
Thẩm Hoài Thành giải thích: “Chủ nhiệm Ban Tuyên truyền có ơn đề bạt đối với hai đồng chí Trương Vân Anh và Bành Dương, hiện giờ đang là thời kỳ mấu chốt để tuyển chọn Phó xưởng trưởng, làm như vậy là tốt nhất.”
Khương Mật nháy mắt hiểu ra, cô giơ ngón tay cái lên: “Vận khí cũng khá tốt đấy chứ, cảm ơn anh rể hai.”
Chủ nhiệm Ban Tuyên truyền vận khí tốt, vận khí nhà mình cũng tốt, về sau ba Khương ở trong xưởng cũng coi như là bên trên có người.
Thẩm Hoài Thành nhướng mày, cô em vợ này thực thông minh nha. Hắn cười: “Người một nhà, khách khí cái gì.”
Khương Mật cười nghiêng ngả dựa vào vai Khương Ngưng: “Ha ha ha, anh rể thật đúng là không coi mình là người ngoài.”
Khương Ngưng dẫm nhẹ lên chân hắn, Thẩm Hoài Thành vẻ mặt đầy ý cười khen Khương Mật: “Em gái thật là càng ngày càng xinh đẹp.”
Khương Mật vui rạo rực, mụn trên mặt cô đã lặn hết rồi! Hiện giờ khuôn mặt nhỏ nhắn sạch sẽ, thập phần thoải mái thanh tân, tuy chưa đến mức đại mỹ nhân nhưng nhìn cũng là một cô em gái ốm yếu đáng yêu, rất dễ khiến người ta nảy sinh cảm giác muốn che chở.
Ba Khương còn đang khiếp sợ với chuyện tuyển chọn Phó xưởng trưởng, ông nói: “Muốn tuyển chọn Phó xưởng trưởng ư? Thế Xưởng trưởng Tiết đâu?”
Thẩm Hoài Thành: “Xưởng trưởng Tiết bị điều đi kinh thành rồi, vị trí Phó xưởng trưởng liền trống ra. Bất quá hiện giờ tin tức còn chưa truyền ra ngoài, con cũng là tình cờ biết được. Chú cứ coi như chưa nghe thấy gì nhé.”
Ánh mắt ba Khương phức tạp, tựa hồ đã hiểu ra chút gì đó, ông gật đầu ‘ừ’ một tiếng.
“Ba, thịt ba chỉ anh rể mang tới ăn thế nào đây ạ? Ăn sủi cảo đi ba. Chiều nay con dẫn Tiểu Tương Bao đi đào rau dại, tối nay chúng ta ăn sủi cảo nhân rau tể thái thịt heo, đảm bảo thơm nức mũi. Anh rể tối nay cũng ở lại ăn nhé.” Khương Mật nói.
Thẩm Hoài Thành: “Vậy anh cũng phải nếm thử sủi cảo rau tể thái mới được.”
Ba Khương: “Con đều sắp xếp xong xuôi rồi còn hỏi ba làm gì?”
Khương Mật: “Con đoán ba cũng nghĩ như vậy, có phải không ạ?”
Mọi người: “...”
Cả nhà cười nói vui vẻ ăn cơm. Mẹ Khương nhìn Thẩm Hoài Thành, trong lòng cũng suy tính, để hai đứa sớm kết hôn cũng tốt, người trẻ tuổi huyết khí phương cương, lại cả ngày ở bên nhau, khó tránh khỏi không cầm lòng được. Chờ ánh mắt bà dừng trên người Khương Ngưng, lại cảm thấy Ngưng Ngưng sẽ không như vậy, con gái thứ hai của bà chủ kiến lớn lắm.
Ăn cơm xong, mọi người ai nấy đi làm việc nấy. Khương Mật dắt Tiểu Tương Bao cùng Khương Ái Quốc đi đến xưởng dệt.
Lưu Vân vốn định mang Tiểu Tương Bao đi tiệm cơm Quốc doanh, sợ làm chậm trễ chính sự của Khương Mật. Khương Mật tỏ vẻ Tiểu Tương Bao ngoan ngoãn đáng yêu, mang đến xưởng cũng không sao.
Nhà cách xưởng dệt không xa, đi bộ hơn hai mươi phút là đến. Dọc đường đi Khương Ái Quốc chào hỏi người quen, đối phương đều hỏi thăm sức khỏe Khương Mật, lại khen cô càng lớn càng xinh, suýt nữa không nhận ra, cuối cùng hỏi Khương Mật sao lại tới xưởng dệt.
Họ còn tưởng Khương Mật tới tìm việc làm.
Hiện giờ xưởng đâu có tuyển công nhân.
Khương Mật mồm miệng ngọt xớt chào hỏi mọi người, đồng thời tuyên truyền một chút chuyện đồng chí Trương Vân Anh và Bành Dương ở Ban Tuyên truyền đã thấy việc nghĩa hăng hái làm cứu mạng cô, hôm qua cô xuất viện, hôm nay tới để cảm tạ ân nhân cứu mạng.
Việc này, hôm qua trong xưởng không ít người đã biết.
Mọi người khen ngợi hai đồng chí Ban Tuyên truyền, lại khuyên Khương Mật nhất định phải quý trọng sinh mệnh.
Khương Mật lau nước mắt: “Cháu lúc ấy cũng là nhất thời nóng vội nghĩ quẩn, sợ liên lụy thanh danh gia đình, gánh cái danh nhơ nhuốc như vậy, ba mẹ cháu còn làm người thế nào được, anh chị cháu còn gả cưới làm sao.”
