Thập Niên 70: Đối Chiếu Tổ Thanh Niên Trí Thức Ăn Dưa Hằng Ngày - Chương 307: Hồng Vệ Binh Đột Kích, Cả Làng Đọc Ngữ Lục
Cập nhật lúc: 21/01/2026 02:58
Tô Văn Thần nói: "Đây đều là lựa chọn của chúng tôi. Tôi nhận hai mươi đồng của cô, nhận tiền thưởng giấy khen, việc tôi làm là việc chính nghĩa, tôi không hối hận. Cho dù có trách thì cũng nên trách kẻ xấu. Cô không sai, chúng tôi cũng không sai."
Trần Tích tiếp lời: "Đúng! Sai là ở kẻ xấu. Vấn đề hành lý chắc không lớn đâu, mọi người mau tìm đồ đạc đi, rồi ra sân xem xét, đặc biệt là đất phần trăm, xem có thứ gì lạ không."
Khương Mật lục lọi tỉ mỉ đồ đạc của mình, không bỏ sót bất kỳ ngóc ngách nào, ngay cả dưới đệm chăn cũng lật lên xem, không thấy gì bất thường.
Sau khi khóa kỹ đồ đạc, mọi người khóa luôn cả cửa phòng, đồng loạt ra đất phần trăm kiểm tra, cũng không phát hiện gì.
Bên ngoài bắt đầu náo nhiệt, Đại đội trưởng gọi mọi người cầm Hồng Bảo Thư ra họp.
Mọi người đồng loạt đứng trước cửa trụ sở đại đội, theo Chu Hoài Mẫn cùng nhau đọc trích dẫn. Cô ấy đứng trên bục đọc một câu, xã viên bên dưới đọc theo một câu, mấy cái này ai cũng thuộc làu.
Mấy bà cụ thì thầm to nhỏ: "Làm cái gì thế này? Cùng nhau đọc trích dẫn, làm long trọng ghê."
"Ai mà biết được, Đại đội trưởng cũng chẳng biết bị làm sao nữa."
Người của khu thanh niên trí thức cũng đứng chung một chỗ, đọc theo mọi người.
Từ xa, Chu Minh Đức hớt hải chạy tới: "Cha, Hồng vệ binh tới rồi!"
Mọi người vừa kinh vừa sợ. Thời đại này, chẳng ai hoan nghênh đám người này cả.
Chu Đại Sơn trấn an: "Mọi người đừng căng thẳng, không phải sợ, tiếp tục đọc. Trước đây chúng ta đều đọc vào buổi sáng như vậy mà! Chúng ta yêu thích đọc buổi sáng, yêu thích trích dẫn."
Một lượt kết thúc, Chu Hoài Mẫn dẫn xã viên tiếp tục đọc lần hai.
Một chiếc máy kéo ầm ầm chạy vào. Trên xe đứng hơn hai mươi người mặc quân phục xanh lá, đội mũ quân nhân, tay trái đeo băng đỏ, thắt lưng buộc dây đai vũ trang. Dưới sự dẫn đầu của bốn cán bộ Ủy ban Cách mạng, bọn họ hùng hổ nhảy xuống xe!
Trận thế này có chút lớn, giọng Chu Hoài Mẫn hơi run lên, nhưng cô ấy không nhìn nữa, tiếp tục dẫn xã viên đọc.
Đám người mặc quân phục đến với khí thế hùng hổ, định dọn sạch gian tế ở nơi này. Nhưng khi thấy cảnh tượng mọi người đang đọc trích dẫn buổi sáng, lửa giận trong họ cũng vơi đi ít nhiều. Họ cảm thấy giác ngộ của đại đội này cũng khá tốt, nhìn xem, nghe xem, đọc nghiêm túc biết bao, giọng xã viên vang dội biết bao.
Bọn họ cũng hòa vào cùng đọc diễn cảm.
Chờ lượt này kết thúc, một người trong nhóm hô lớn: "Đại đội trưởng Dương Gia Câu ở đâu?"
Chu Đại Sơn kinh hồn bạt vía bước ra: "Đồng chí, tôi là Chu Đại Sơn, Đại đội trưởng Đại đội Dương Gia Câu."
Đám người kia nhìn ông từ trên xuống dưới: "Nghe nói ông là bạn cũ của tên Hán gian đặc vụ họ Phong kia, lúc trước từng đi theo hắn đ.â.m sau lưng cách mạng hả?"
Chu Đại Sơn sợ đến mức hai chân run rẩy, trán toát mồ hôi lạnh: "Đồng chí, chuyện không có thật đâu. Tổ tiên tám đời nhà tôi đều là bần nông, đời đời kiếp kiếp bán mặt cho đất bán lưng cho trời, chẳng có tí quan hệ nào với nhà họ Phong cả."
Vợ Chu Đại Sơn là Thôi Hội Anh cũng toát mồ hôi hột, bà hoảng loạn nói: "Đồng chí, ai nói lời này vậy? Chúng tôi mấy đời là nông dân, lúc trước đại đội chúng tôi còn từng che giấu anh hùng kháng chiến, giúp đỡ anh hùng dưỡng thương. Nhà chúng tôi trong sạch, không liên quan gì đến nhà họ Phong đâu."
Cả cái huyện Lạc Thành Lĩnh này, không ai là không biết nhà họ Phong.
Nhà họ Phong là địa chủ lớn nhất vùng, mang cái danh Hán gian, cũng là nhóm đầu tiên bị lôi ra đấu tố, cả nhà bị áp giải đến lò sát sinh xử b.ắ.n. Ai dám giao du với họ chứ.
Người kia tiếp tục nói: "Đại đội trưởng Dương Gia Câu bóc lột áp bức thanh niên trí thức, khiến thanh niên trí thức mỗi ngày sống trong cảnh nước sôi lửa bỏng. Các đồng chí thanh niên trí thức, các bạn đừng sợ, chúng tôi đến giải cứu các bạn đây."
Mồ hôi lạnh trên trán Đại đội trưởng chảy ròng ròng: "Chuyện không có thật, Chu Đại Sơn tôi trên không thẹn với quốc gia, dưới không thẹn với lương tâm, loại chuyện bịa đặt này tôi chưa từng làm. Xã viên trong đại đội có thể làm chứng cho tôi, thanh niên trí thức cũng có thể làm chứng cho tôi."
Khương Mật bước lên một bước: "Các đồng chí Hồng vệ binh dũng cảm và chính nghĩa, tôi tên là Khương Mật, là thanh niên trí thức đến từ Tân Thành. Cảm ơn các đồng chí đã giải phóng cho chị gái tôi là Khương Dung đang chịu khổ ở Đại đội Hạnh Hoa, nếu không có các đồng chí, chị cả tôi e rằng đã không còn mạng sống. Hiện giờ các đồng chí lại đến quan tâm chúng tôi.
Tôi sống ở Đại đội Dương Gia Câu rất tốt, xã viên ở đây đối đãi với chúng tôi vô cùng nồng hậu, Đại đội trưởng coi chúng tôi như con cháu trong nhà, chúng tôi cảm nhận được sự quan tâm của bậc trưởng bối ở nơi này.
Tôi năm nay 17 tuổi, ở Tân Thành tôi đã xem chú tôi nuôi heo tám năm. Hiện giờ tôi đang nuôi bốn con heo đực, tôi sẽ nuôi chúng béo tốt, nhìn chúng lớn lên từng ngày, tôi còn vui hơn cả việc chính mình tăng cân. Người có gan lớn bao nhiêu, đất có sản lượng bấy nhiêu, tôi hy vọng sang năm tôi có thể nuôi 400 con heo cho tổ quốc! Cống hiến thanh xuân cho nơi này, tôi yêu điều đó."
