Thập Niên 70: Đối Chiếu Tổ Thanh Niên Trí Thức Ăn Dưa Hằng Ngày - Chương 344: Màn Kịch "đau Eo" Của Các Diễn Viên

Cập nhật lúc: 21/01/2026 03:02

Mẹ của Dương Đại Cương vừa từ nhà Đại đội trưởng đi ra. Gần đây bà ta thấy eo hơi khó chịu, làm việc nhà nông quá mệt, qua nửa tháng nữa là đến vụ gặt hái rồi, thân thể này sợ là làm không nổi. Nghĩ đến nhiều lợn như vậy, Khương Mật và Tô Văn Thần chắc chắn chăm không xuể, bà ta liền xin Đại đội trưởng cho đi theo Khương Mật cùng nuôi lợn.

Nhưng Đại đội trưởng không đồng ý, nói chuyện nuôi lợn đều giao cho Khương Mật quyết định.

Bà già họ Dương nhìn thấy Khương Mật, lập tức cười đi tới, trong tay còn cầm hai quả trứng gà: “Mật Mật à, trưa nay ăn no chưa? Bác ở nhà luộc hai quả trứng gà, cháu cầm lấy chiều đói thì ăn.”

Lời tuy nói vậy, nhưng tay cầm trứng gà chỉ huơ huơ một cái chứ không hề bỏ vào tay Khương Mật, vẫn là tiếc trứng gà, không nỡ cho.

Khương Mật đáp: “Cảm ơn bác Dương, cháu không đói.” Cô cười gật đầu, sau đó tiếp tục đi về phía trước.

Bà già họ Dương liền cất trứng gà vào túi, thấy Khương Mật chẳng hỏi han gì, bèn chạy chậm vài bước, nói với Khương Mật: “Mật Mật à, đại đội chúng ta hiện giờ nhiều lợn nhiệm vụ như vậy, cháu cũng bận không xuể đâu. Tiểu Tô là đồng chí nam cũng không đủ cẩn thận, nuôi lợn cũng không có kinh nghiệm. Không phải bác khoác lác với cháu đâu, trước kia bác chính là tay nuôi lợn cừ khôi đấy. Sau này, lợn nhiệm vụ của đại đội chúng ta cứ giao cho bác là được, bác nuôi cho cháu thật tốt.”

Hứa Niệm Nhi và Hà Chiêu Đệ: ???

Hai người đồng thời nhìn về phía bà già họ Dương.

Hứa Niệm Nhi lên tiếng: “Bác à, ý bác là muốn nuôi lợn sao? Bác đến muộn rồi, sau này cháu và Hà Chiêu Đệ sẽ đi theo Mật Mật cùng nuôi lợn. Tô Văn Thần là nam đồng chí, đúng là không đủ cẩn thận, hiện tại có thêm hai nữ đồng chí chúng cháu, bác cứ yên tâm. Lợn của đại đội cứ giao cho bốn người chúng cháu, dưới sự dẫn dắt của Mật Mật, đám lợn này nhất định ăn nhiều ch.óng lớn.”

Tô Văn Thần: ???

Cậu ta cũng cạn lời, hạ thấp cậu ta có ý gì chứ!

Nhưng cậu ta không hé răng, thế giới của phụ nữ, đàn ông nên tránh xa một chút, nói thêm vài câu chắc chắn sẽ bị ăn đòn.

Dù sao việc nuôi lợn này chắc chắn không thể thiếu phần cậu ta.

Bà già họ Dương sừng sộ: “Cái gì cơ? Hai đứa bay đi theo nuôi lợn á? Hai đứa bay đã nuôi lợn bao giờ chưa? Có kinh nghiệm không?”

Bà ta quay sang nói với Khương Mật: “Mật Mật, việc nuôi lợn này vẫn phải để bác làm. Đến lúc đó, cháu cái gì cũng không cần lo, bác sẽ sắp xếp thỏa đáng. Hà Chiêu Đệ và Hứa Niệm Nhi đều quá trẻ, không bằng bác và Cương T.ử kinh nghiệm đầy mình. Hai đứa nó còn hung dữ, nhỡ đâu đến lúc đó đ.á.n.h cháu thì làm sao.”

Hứa Niệm Nhi nổi giận: “Cái bà già này, bà dám nói như vậy ngay trước mặt tôi, đúng là cho bà mặt mũi mà không biết giữ.” Cô ta kéo cánh tay bà già họ Dương đẩy ra ngoài: “Bà mau chạy đi chỗ nào xa xa một chút, cẩn thận tôi đ.á.n.h bà đấy.”

Hà Chiêu Đệ thêm vào: “Tôi phi, còn để bà và Dương Đại Cương tới nữa chứ, đúng là tính toán hay thật, hạt bàn tính b.ắ.n cả vào mặt tôi rồi đây này.”

Bà già họ Dương mặt đầy vẻ không vui: “Con gái con đứa, sao mà hung dữ thế. Không cho các cô nuôi lợn cũng là vì tốt cho các cô thôi. Đâu có cô gái nhỏ nào đi nuôi lợn, kia đều là lợn đực, cả ngày ở cùng một đám lợn đực, ai dám lấy nữa.”

Hứa Niệm Nhi và Hà Chiêu Đệ trực tiếp lao vào, lôi kéo bà già họ Dương định đ.á.n.h, nhưng trước khi bà già họ Dương kịp ngã, hai người đã nhanh ch.óng nằm lăn ra đất.

Hứa Niệm Nhi kêu la: “Ai da, tôi đau eo quá, ai da, tôi đau đầu quá.”

Bà già họ Dương cũng nằm ra đất: “Ai da, tôi đau eo quá.”

Hai bên gần như đồng thời kêu đau.

Hà Chiêu Đệ gào lên: “Bà già họ Dương kia, chỉ riêng câu nói vừa rồi của bà, tôi phải đi tìm Chủ nhiệm phụ nữ kiện bà một trận.”

Vừa lúc Chủ nhiệm phụ nữ Thôi Hội Phương đi ngang qua: “Có chuyện gì thế này?”

Bà già họ Dương: “Ai da, tôi đau eo.”

Hứa Niệm Nhi: “Ai da, tôi cũng đau eo, đầu tôi còn đau nữa.”

Hà Chiêu Đệ: “Chủ nhiệm, cái bà thím Dương này bảo con gái chúng cháu nuôi lợn, cả ngày ở cùng lợn thì sau này sẽ không lấy được chồng.”

Hai người này diễn quá rõ ràng, Thôi Hội Phương không thèm để ý đến chuyện họ kêu đau, bà nói: “Chị dâu cả, lời này chị nói nghe chối tai quá, tư tưởng giác ngộ kém quá. Hiện giờ phụ nữ cũng có thể gánh nửa bầu trời, có công việc gì là không làm được chứ.”

Bà già họ Dương cãi cố: “Hiện giờ đại đội chúng ta tổng cộng có hai mươi con lợn, toàn bộ giao cho đám thanh niên ở khu thanh niên trí thức nuôi, như thế sao được? Người trẻ tuổi không hiểu chuyện, nhỡ đâu nuôi không tốt nhiều lợn như vậy thì làm sao bây giờ? Tôi thấy nên chia ra, Mật Mật chọn thêm một người nữa, còn hai người thì để xã viên lâu năm trong đội làm. Như vậy người trẻ tuổi không có kinh nghiệm còn có chúng tôi ở phía sau gánh vác.”

Thôi Hội Phương đanh thép: “Nhờ phúc của Mật Mật và Giai Hòa mà đại đội chúng ta mới có nhiều lợn nhiệm vụ như vậy. Nuôi thế nào là do Mật Mật quyết định. Chị nếu muốn quản việc này thì cũng đi lên huyện xin mấy con lợn nhiệm vụ về đây, đến lúc đó đại đội chúng ta sẽ xây thêm cái chuồng lợn mới, cho chị tìm người khác cùng nuôi.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.