Thập Niên 70: Đối Chiếu Tổ Thanh Niên Trí Thức Ăn Dưa Hằng Ngày - Chương 462: Mổ Heo Chia Thịt Và Bí Mật Trong Không Gian
Cập nhật lúc: 21/01/2026 03:15
Khương Mật vỗ vỗ đầu Khương Miểu: “Chị muốn tìm trứng chim để bồi bổ cho em, cho em cao lớn, có da có thịt hơn.”
Khương Miểu đáp: “Em bây giờ vừa cao vừa béo rồi mà.”
Khương Mật cười: “Thế mới tốt chứ.”
Ba người cùng nhau vào trại nuôi heo, Dương Giai Hòa đi đến chuồng dê dắt dê ra ngoài.
Khương Mật dẫn Khương Miểu chơi xích đu. Một lát sau, Tô Văn Thần, Hà Chiêu Đệ và Hứa Niệm Nhi cũng tới. Hà Chiêu Đệ bảo Tô Văn Thần nghỉ ngơi, hôm nay không cần làm việc.
Tô Văn Thần ngủ một giấc dậy thấy tinh thần sảng khoái, không chịu ngồi yên nên cũng xắn tay vào làm. Bốn con heo bị trúng t.h.u.ố.c buổi sáng rõ ràng khác hẳn những con còn lại, trông ngốc nghếch hơn nhiều, lại còn dễ nổi nóng, ăn cám heo thôi mà cũng đ.á.n.h nhau loạn xạ.
Nhưng yêu cầu đối với heo cũng không cao, chỉ cần biết ăn biết ngủ cho béo là được.
Hứa Niệm Nhi cảm thán: “Cậu cũng may mắn thật đấy, không bị biến thành ngốc. Nhìn mấy con heo này xem, rõ ràng là không bình thường.”
Hà Chiêu Đệ gật đầu: “Đúng thật!”
Tô Văn Thần thầm nghĩ, sự may mắn này là do Khương Mật ban cho.
Khương Mật buổi trưa không ngủ nên giờ hơi buồn ngủ. Khương Miểu nhường xích đu lại cho chị. Khương Mật vừa nằm lên đã thiếp đi, ý thức tiến vào không gian.
Không gian vẫn như cũ, không có gì thay đổi, điểm khác biệt duy nhất là Tiểu Thủy Tích không thấy đâu, chắc vẫn đang ở dưới đáy giếng.
Khương Mật ghé vào miệng giếng nhìn một lúc, đoán là Tiểu Thủy Tích đang tiêu hóa cái hệ thống của Khương Thư Âm. Cô cũng không lo lắng, Tiểu Thủy Tích đã có thể lôi hệ thống kia vào thì chắc chắn áp chế được nó.
Cô hái một chùm nho, lại hái thêm ít anh đào. Cây ngô đã cao bằng người cô rồi nhưng chưa ra bắp.
Ăn một ít anh đào và nho xong, cô bỗng thấy n.g.ự.c căng tức, cẩn thận xoa xoa, hình như… to lên một chút rồi?
Vui quá đi mất!!!!
Nhìn trái cây đầy trong không gian, một mình cô ăn không xuể! Tiếc quá.
Nếu có thể trồng vườn anh đào và giàn nho trong thôn, lại nuôi thêm đàn gà vịt thì tốt biết mấy. Mấy cái này đều là kinh tế tập thể, được phép làm, nhưng trước mắt cứ phải thử xem vụ dưa hấu thế nào đã.
Khương Mật bị đ.á.n.h thức bởi tiếng gọi của Khương Miểu: “Chị ơi, sắp mổ heo rồi.”
Năm giờ chiều, mọi người tan làm sớm để mổ heo chia thịt.
Mấy thanh niên trai tráng trói con heo béo hơn 230 cân khiêng ra ngoài. Dương Kiến Doanh đứng bên cạnh mài d.a.o soàn soạt. Chờ con heo được đặt lên bàn mổ, Dương Kiến Doanh hạ d.a.o, tiếng heo kêu t.h.ả.m thiết vang lên ch.ói tai.
Dương Giai Hòa nhanh tay bịt tai Khương Mật lại, nhưng dù vậy cô vẫn cảm thấy rùng mình.
Xung quanh bàn mổ heo vây kín người. Lũ trẻ con đứng bên ngoài nhảy cẫng lên muốn xem, nhưng người lớn không cho vào, sợ chúng nó sợ. Cảnh mổ heo đúng là dọa người thật.
Đợi đám đông tản ra, con heo béo đã được phanh thây xẻ thịt, lúc này thì không còn đáng sợ nữa. Lũ trẻ con sung sướng vây quanh, đây chính là thịt heo! Ăn ngon lắm đó.
Nội tạng heo được bỏ vào một cái chậu lớn, mấy người đàn ông xúm lại làm sạch.
Dương Kiến Doanh nhặt cái bong bóng heo ra đưa cho đám trẻ. Đây là món đồ chơi chúng nó thích nhất, thổi phồng lên có thể làm bóng đá, rất nảy. Nhưng bọn trẻ không đủ hơi thổi, phải nhờ người lớn giúp.
Cái bong bóng heo mùi còn rất nồng, phải tìm một cái ống sậy nhỏ cắm vào rồi thổi một hơi thật mạnh, sau đó dùng dây buộc c.h.ặ.t lại. Nó giống như quả bóng bay nhưng dai và chắc hơn nhiều, miễn không dùng kim chọc thì khó mà vỡ.
Người lớn ném cái bong bóng heo ra, đám trẻ con hò reo tranh nhau cướp bóng chơi. Khương Miểu cũng bị thằng Hổ T.ử kéo đi chơi cùng.
Các xã viên đã xách rổ, xách thùng gỗ xếp hàng dài chờ chia thịt.
Năm nay đúng là năm hạnh phúc, thời tiết thuận lợi, mùa màng bội thu, Tết Trung Thu còn được chia thịt heo! Công việc đồng áng vất vả đến mấy cũng không sợ.
Có người vui thì cũng có kẻ buồn. Trương Xuân Miêu trốn ở rìa đám đông, hy vọng mọi người quên chuyện cũ, hy vọng bà ta cũng được chia thịt.
Đến lượt con dâu Trương Xuân Miêu là Từ Mỹ Hoa lên nhận thịt, người ghi công điểm báo số cân thịt được chia, nhưng không có phần của Trương Xuân Miêu.
Trương Xuân Miêu ứa nước mắt. Thịt heo của bà ta a! Bà ta hận không thể quay ngược thời gian tự tát mình mấy cái, sau này có cho tiền cũng không dám nói xấu Khương Mật nữa.
Mọi người nhận thịt heo xong ai nấy đều hớn hở về nhà, chuẩn bị đ.á.n.h chén một bữa no nê, đón cái Tết Trung Thu tươm tất.
Dương Giai Hòa đưa Khương Mật về khu thanh niên trí thức một chuyến. Khương Mật xách một chai rượu trắng, một cái bánh trung thu và hai miếng thịt khô đi theo Dương Giai Hòa sang nhà họ Dương. Trần Tích hỏi cô tối nay có phải ăn Tết ở bên đó không.
Khương Mật đáp: “Em sang biếu cái bánh trung thu rồi về ngay.”
Khương Miểu chưa về, vẫn đang dắt Tiểu Bạch và Heo Sữa Nướng chơi bóng heo ở bên ngoài.
Khương Mật đưa chai rượu trắng cho Dương Giai Hòa: “Đây là rượu sâm em ngâm, tốt cho sức khỏe lắm, quý lắm đấy.”
