Thập Niên 70: Đối Chiếu Tổ Thanh Niên Trí Thức Ăn Dưa Hằng Ngày - Chương 486: Hứa Niệm Nhi Ra Tay Trừng Trị Nghịch Tử

Cập nhật lúc: 21/01/2026 03:18

Hứa Niệm Nhi nhìn Hứa Phi Đằng. Trước kia cô ấy luôn cảm thấy hai đứa em trai mình cái gì cũng tốt. Giờ nhìn kỹ lại, Hứa Phi Đằng tướng mạo tầm thường, mặt chữ điền, trên mũi còn mọc hai cái mụn trứng cá to tướng, ánh mắt nhìn cô thì đầy vẻ khinh thường ghét bỏ, đúng là cái thứ hèn hạ.

Cô ấy cười lạnh: "Chị mày ngốc nghếch, tích cóp được bao nhiêu đồ đạc tiền nong đều gửi hết về cho chúng mày, nên mới phải mặc rách rưới thế này đấy. Phi Đằng, không sao đâu, ngày mai chị sẽ đi mua hai bộ quần áo đẹp, đảm bảo xinh đẹp chẳng kém gì mấy cô gái thành phố."

Hứa Niệm Nhi có ngũ quan rất đoan chính. Trước kia do dầm mưa dãi nắng nên da dẻ thô ráp đen nhẻm. Từ khi chuyển sang nuôi heo, ít phải phơi nắng, lại thường xuyên được uống nước không gian của Khương Mật, giờ da dẻ cô ấy đã mịn màng và trắng trẻo hơn nhiều. Chỉ cần ăn diện vào một chút là không hề kém cạnh ai.

Mí mắt Hứa mẫu giật giật liên hồi: "Thế này là tốt lắm rồi, không cần mua đâu. Lát nữa hỏi chị dâu con xin hai bộ quần áo cũ mà mặc."

Hứa Niệm Nhi nhìn thẳng vào Hứa mẫu: "Con không được phép mua quần áo mới sao?"

Hứa mẫu lý sự: "Con ở nông thôn làm việc chân tay, mặc quần áo đẹp làm gì cho lãng phí?"

Hứa Niệm Nhi đáp trả: "Phi Dược không phải muốn đổi công việc sao? Công việc ở xưởng thủy tinh cứ để cho con, sau này con cũng làm công nhân, mặc quần áo đẹp là đúng rồi."

Hứa mẫu nghẹn họng: "Niệm Nhi, con làm sao thế hả? Sao lại trở nên không hiểu chuyện như vậy?"

Hứa Niệm Nhi trừng mắt: "Ai không hiểu chuyện?"

Ánh mắt Hứa Niệm Nhi lạnh lẽo, lại mang theo chút trào phúng khiến cơn giận của Hứa mẫu bốc lên ngùn ngụt. Đứa con gái này lẳng lặng chạy về nhà, từ lúc về đến giờ thái độ lồi lõm, Hứa mẫu nhịn rồi lại nhịn nhưng vẫn chưa phát tác.

Bà ta nắm lấy tay Hứa Niệm Nhi, vẻ mặt giả bộ từ ái: "Niệm Nhi, lần trước con không gửi tiền về, công việc của Phi Dược đều là do nhà mẹ đẻ Phương Phương đứng ra lo liệu đổi cho. Vì chuyện này mà Phi Dược ở trước mặt em dâu không dám ngẩng đầu lên, mẹ làm mẹ chồng cũng không dám to tiếng. Mẹ nhịn một chút không sao, chờ Phương Phương sinh con, con làm bác, đứa cháu trai đó nhất định sẽ thân thiết với con. Sau này con đi lấy chồng, lỡ bị nhà chồng bắt nạt thì còn có anh em trai, có cháu trai đứng ra bênh vực cho."

Hứa Niệm Nhi trợn trắng mắt. Trước kia cô ấy tin sái cổ mấy lời này, nhưng giờ thì cô ấy đếch quan tâm. Cô ấy mà kết hôn, ai dám bắt nạt cô ấy chứ? Cô ấy có thể đ.ấ.m cho cả chồng lẫn mẹ chồng ra bã ấy chứ.

Cô ấy hỏi: "Thế công việc ở xưởng thủy tinh đâu? Hồi đó để mua được cái công việc này, con ở nông thôn phải thắt lưng buộc bụng, nhịn đói đến mức suýt ngất xỉu đấy."

Hứa Phi Đằng xen vào: "Công việc đó cho anh họ của Phương Phương rồi."

Hứa Niệm Nhi đập bàn cái rầm, nước trong cốc b.ắ.n tung tóe ra ngoài: "Cho nhà họ Đào làm cái gì? Công việc này sao có thể cho người ngoài được? Cho dù không cho chị thì cũng phải cho Phi Đằng chứ? Phi Đằng sắp tốt nghiệp rồi, chẳng phải đang cần việc làm sao!"

Hứa Phi Đằng vênh mặt đắc ý: "Mẹ em bảo rồi, chờ em tốt nghiệp, mẹ sẽ nhờ quan hệ tìm cho em công việc ngon lành. Nếu không tìm được thì mẹ sẽ nhường công việc của mẹ cho em, lúc đó em vào xưởng thực phẩm làm, xưởng thực phẩm còn ngon hơn xưởng thủy tinh nhiều. Chị cả, chị đừng mua quần áo nữa, chị mặc đẹp phí phạm lắm. Mua cho em bộ quần áo mới đi, dạo này em đang tán một em cùng lớp, xinh lắm, nhà lại có điều kiện, bố mẹ đều là công nhân viên chức. Chờ sau này em kết hôn sinh con, đều là công lao của chị, con em nhất định sẽ hiếu thuận với chị. Chị cả mà bị ai bắt nạt, em đảm bảo sẽ trút giận cho chị."

Hứa Niệm Nhi cầm cốc nước hắt thẳng vào mặt Hứa Phi Đằng. Không đợi cậu ta kịp phản ứng, cô ấy túm lấy cổ áo, quật ngã cậu ta xuống đất, rồi dùng đầu gối thúc mạnh vào bụng.

Cô ấy cười khẩy: "Đừng có nói cái gì mà trút giận thay chị. Mày còn đ.á.n.h không lại chị thì trút giận kiểu gì? Sau này chẳng ai dám bắt nạt bà đây đâu."

Hứa Phi Đằng cảm thấy trời đất quay cuồng, lưng đau điếng, bụng quặn thắt, cậu ta kêu oai oái: "Ái da, đau quá!"

Hứa mẫu kinh hãi, vội vàng lao tới đẩy Hứa Niệm Nhi: "Niệm Nhi! Niệm Nhi! Mau buông tay ra!" Thấy Hứa Niệm Nhi không buông, bà ta túm tóc cô giật ngược ra sau.

Hứa Niệm Nhi tung cước đá văng Hứa Phi Đằng ra, lạnh lùng nói: "Mau đi tập luyện thêm đi, mai bà đây đi mua quần áo mới."

Cô ấy đưa tay bắt lấy cổ tay Hứa mẫu, gỡ từng ngón tay của bà ta ra khỏi tóc mình: "Tôi ghét nhất là người khác giật tóc tôi. Lần này nể tình bà là mẹ tôi, tôi không so đo."

Tóc tai bù xù thế này, chắc phải cắt ngắn đi thôi.

Hứa phụ và Hứa Phi Dược nghe tiếng động chạy từ trong ra, chứng kiến cảnh tượng hỗn loạn này. Hứa phụ thật sự không hiểu nổi sao đứa con gái này lại biến thành như vậy. Ông ta gầm lên: "Hứa Niệm Nhi, mày đúng là muốn làm phản rồi!"

Hứa Phi Đằng gào khóc: "Cha ơi, Hứa Niệm Nhi đ.á.n.h con, con đau khắp người rồi."

Hứa phụ giơ tay tát mạnh vào mặt Hứa Niệm Nhi. Cái tát này dùng hết mười phần sức lực, đủ thấy ông ta giận đến mức nào. Hứa Niệm Nhi đời nào chịu đứng yên cho đ.á.n.h, cô ấy nhanh tay kéo Hứa Phi Dược ra làm bia đỡ đạn.

Cái tát giáng thẳng vào mặt Hứa Phi Dược.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.