Thập Niên 70: Đối Chiếu Tổ Thanh Niên Trí Thức Ăn Dưa Hằng Ngày - Chương 503: Trái Cây Thần Kỳ Và Bữa Trưa Ở Nhà Bạn Thân
Cập nhật lúc: 21/01/2026 03:20
Khương Mật ôm eo mẹ Khương: “Con có lớn thế nào thì vẫn là con của mẹ mà.”
Tô Trân Trân thích nhất là được Khương Mật làm nũng, cười không khép được miệng.
Đợi tắm xong, Khương Ái Quốc lại pha một bình sữa mạch nha, mỗi người một ly, cả nhà cười nói vui vẻ. Mọi người lại ngồi quây quần trò chuyện, đúng là có nói cả ngày cũng không hết chuyện.
Đến 11 giờ đêm, Khương Ái Quốc thấy Khương Mật ngáp một cái liền vội vàng giục: “Mật Mật đi tàu xe mấy ngày mệt rồi, nên đi nghỉ sớm đi con.”
Khương Mật về phòng ngủ dưới ánh mắt yêu thương của cả nhà. Còn Khương Miểu thì đã ngủ say từ đời nào.
Sáng hôm sau, ăn sáng xong, mọi người đều chuẩn bị đi làm. Khương Mật bảo với mẹ Khương: “Mẹ, con qua nhà Nhạc Ninh chơi một chuyến, trưa không về ăn cơm đâu ạ.”
Lưu Vân muốn mang Tiểu Tương Bao đi gửi trẻ, thằng bé lớn rồi cũng nghịch ngợm, nhưng Tiểu Tương Bao cứ ôm c.h.ặ.t đùi Khương Mật, sống c.h.ế.t không chịu đi, còn thề thốt là mình nhất định sẽ ngoan ngoãn nghe lời.
Khương Mật dắt tay Tiểu Tương Bao: “Chị dâu Cả, cứ để Tiểu Tương Bao đi cùng em đi.”
Lưu Vân: “Cô đi làm khách nhà người ta, sao lại dắt theo trẻ con được. Miểu Miểu hôm nay cũng đi theo chị ra tiệm cơm Quốc doanh chơi nhé.”
Khương Mật tỏ vẻ không sao cả.
Mẹ Khương nói: “Mật Mật con đừng lo, hôm nay cứ đi chơi cho thoải mái.”
Tiểu Tương Bao còn định mè nheo, bị ba Khương trừng mắt một cái, thằng bé lập tức im thin thít.
Khương Miểu nói: “Chị Mật Mật, em đi với chị dâu Cả ra tiệm cơm đây.”
Khương Mật cảm thấy không ai đi theo cũng tốt, vừa hay hôm nay có thể lấy dưa hấu, nho, cherry ra!!! Trái cây ngon như vậy, nên để mọi người cùng thưởng thức.
Mọi người đi hết, Khương Mật ngồi bên cửa sổ phơi nắng, nghĩ xem lúc này Dương Giai Hòa đang làm gì nhỉ? Cô bèn lấy cuốn sổ ra, viết cho anh một bức thư, kể rằng hôm nay thời tiết rất đẹp, cô sống rất vui vẻ, đồng thời cũng nhớ anh da diết, bên cạnh còn vẽ hình một cô bé đang nhớ nhung Dương Giai Hòa.
Đến 9 giờ, cô đeo túi đi ra ngoài lượn một vòng, lúc quay lại thì trong túi đã đầy ắp trái cây.
Cô bày trái cây lên bàn phòng khách, cuối cùng lấy từ trong không gian ra hai quả dưa hấu to đùng. Không dám lấy nhiều quá, sợ bị nghi ngờ. Nhưng chỉ ngần này thôi, nho và cherry mỗi loại cũng phải mười cân, hai quả dưa hấu cũng ngót nghét mười mấy cân rồi.
Tiếp đó cô lại gói một ít nho và cherry, cộng thêm một túi lưới đồ khô để mang sang nhà Từ Nhạc Ninh.
Nhà Từ Nhạc Ninh ở trong một căn tứ hợp viện độc lập, cách xưởng dệt một quãng đường, nhưng đi xe buýt cũng tiện, ngồi mấy trạm rồi xuống đi bộ một đoạn là tới.
Từ Nhạc Ninh không có nhà, chỉ có bà nội Từ đang ở nhà. Bà cụ cũng biết Khương Mật, vội vàng mời cô vào nhà ngồi, tất bật rót nước mời bánh.
Bà bảo Khương Mật ngồi chơi một lát, tầm 11 giờ là Từ Nhạc Ninh về, rồi dặn dò bảo mẫu trưa nay làm thêm mấy món ngon.
Khương Mật cười nói: “Cháu đến ăn chực đấy ạ, không báo trước với bà, bà đừng chê cháu phiền nhé.”
“Bà ước gì cháu ngày nào cũng đến ấy chứ. Cháu không biết đâu, con bé Nhạc Ninh một ngày phải nhắc tên cháu đến 800 lần.” Bà cụ nói: “Cháu mua nho với cherry ở đâu mà tươi thế này?” Bà nhón một quả cherry ăn thử, “Chua chua ngọt ngọt, thơm thật đấy.”
Khương Mật bịa chuyện: “Vừa hay cháu thấy có bác nông dân gánh lên biếu họ hàng trên phố, cháu hỏi đổi một ít, bác ấy chia cho cháu một nửa.”
Bà cụ Từ rửa một ít cherry và nho, bảo Khương Mật ăn nhanh, còn nói: “Hôm qua cái con bé Nhạc Ninh nó cứ lải nhải bảo cháu sắp từ tỉnh Bắc về rồi đấy.”
Nói chuyện một lúc, đến 11 rưỡi thì mẹ của Từ Nhạc Ninh về trước. Nhìn thấy Khương Mật, bà cười tươi rói: “Nhạc Ninh mà biết cháu đến chắc vui phát điên lên mất, khéo chiều nay xin nghỉ làm luôn ấy chứ. Vừa hay, cô mua được ít cua, trưa nay làm thêm món cua rang cay nhé.” Bà gọi thím Hà, bảo thím ấy mang cua đi làm luôn.
Nhìn thấy đĩa nho và cherry, bà ngạc nhiên nhón một quả ăn thử: “Mua ở đâu thế? Chua ngọt ngon miệng thật.”
Bà cụ Từ: “Mật Mật mang đến đấy.”
Mẹ Từ: “Cái con bé này, đến chơi là được rồi, còn mang quà cáp làm gì! Lần sau cứ người không mà đến nhé.”
Khương Mật cười: “Cô thích ăn là tốt rồi ạ.”
Lúc Từ Nhạc Ninh về, quả nhiên là vui sướng đến phát rồ, kéo tay Khương Mật không buông, còn trách Khương Mật hồi âm thư chậm quá!!!
Khương Mật: “Tớ gửi thư với rượu t.h.u.ố.c cho cậu rồi mà, chắc đang trên đường đấy, không ngờ lại chậm thế, biết thế tớ mang về luôn cho rồi.”
Từ Nhạc Ninh: “Trong thư viết gì thế? Cậu nói trước cho tớ nghe đi.” Rồi cô nàng lại kể lể chuyện rượu t.h.u.ố.c lần trước uống dè sẻn, giờ chỉ còn lại một chút cặn. Tiếp đó là một tràng khen ngợi Khương Mật ngày càng xinh đẹp, đi nông thôn mà chẳng đen đi tí nào, ngược lại còn mơn mởn hơn, da dẻ cũng đẹp lên trông thấy. Mọi người trong cơ quan ai cũng khen da cô đẹp, tất cả là nhờ công hiệu của rượu t.h.u.ố.c, còn tốt hơn cả mỹ phẩm đắt tiền nhất.
Lại ăn một ít nho và cherry, khen trái cây Khương Mật mua ngon tuyệt cú mèo, nói xong liền kéo Khương Mật vào phòng: “Hôm qua tớ mới mua ở Bắc Kinh đấy, đang định gửi cho cậu thì cậu về. Bây giờ ở Bắc Kinh đang mốt kiểu quần áo này lắm.”
