Thập Niên 70: Đối Chiếu Tổ Thanh Niên Trí Thức Ăn Dưa Hằng Ngày - Chương 542

Cập nhật lúc: 21/01/2026 03:24

Trần Tích ngâm nga một bài thơ của chủ tịch.

Tô Văn Thần kéo Dương Giai Dân đứng dậy, hát một bài tình ca, Dương Giai Dân ngại ngùng biết bao, nếu không phải không khí đã đẩy lên tới đó, cô chắc chắn sẽ không chịu hát. Hát xong, cô xấu hổ đến đỏ cả mặt, trách móc: “Thảo nào hôm qua anh cứ bắt em phải học theo.”

Tô Văn Thần nắm tay cô, “Anh đoán chắc là mọi người đều đã chuẩn bị cả rồi.”

Đinh An Khang: “Biết hai người tình cảm rồi, có thể chú ý một chút, thông cảm cho đám độc thân chúng tôi được không.”

Cả khu thanh niên trí thức, ngoài Tô Văn Thần và Khương Mật ra, những người khác đều độc thân!

Tô Văn Thần cười: “Thế này đã là gì đâu?” Rồi anh kéo Dương Giai Dân ngồi xuống.

Dương Uyên hát một bài ca cách mạng, tiếng hát trong trẻo vang trời, vô cùng khí thế, khiến mọi người cũng bị cuốn theo hát cùng, nhưng vẫn không thể át được giọng của Dương Uyên.

Khương Mật và Khương Miểu biểu diễn cuối cùng.

Khương Miểu đã học kèn Harmonica được mấy hôm, đệm nhạc cho Khương Mật, Khương Mật vừa múa vừa hát một khúc.

Mặc áo bông dày cộm thế này, cũng chỉ là múa qua loa cho có, chủ yếu là lấy không khí.

Kết thúc xong, Hứa Niệm Nhi vỗ tay: “Hát hay, múa đẹp, bài gì thế? Sao tớ chưa nghe bao giờ?”

Hà Chiêu Đệ cũng khen theo, “Nếu là mùa hè, mặc váy thì cứ như trong phim điện ảnh vậy.”

Khương Mật: “Tớ nghe người khác hát, rồi sửa lại một chút, nếu các cậu thích, lát nữa tớ dạy các cậu hát.”

Hà Chiêu Đệ: “Được đó!”

Vòng đầu tiên mỗi người một tiết mục, sau đó thì tự do hơn, chủ yếu là Đinh An Khang và Trình Ngọc Trạch, hai người thích thể hiện, đã bao thầu sân khấu.

Khương Mật vừa nghe ngâm thơ, vừa ăn cơm, thật là có hương có vị.

Bữa cơm này ăn rất lâu, vì có đốt lò sưởi nên cũng không lạnh, chỉ có cơm nguội, bèn chuyển sang ăn đồ nướng. Đậu phộng nướng, quả óc ch.ó nướng, táo nướng, nho khô, bánh quy, bánh quả óc ch.ó cũng được bưng lên, vừa ăn vừa trò chuyện.

Dương Giai Hòa ăn cơm tất niên ở nhà họ Dương xong thì liền qua đây.

Trên mũ và quần áo của anh đều dính đầy tuyết, anh tháo mũ, cởi áo khoác quân đội, giũ tuyết trên áo xuống rồi treo quần áo lên giá.

Khương Mật ngạc nhiên vui mừng: “Tuyết rơi rồi à?” Cô còn chạy đến bên cửa sổ xem, họ ở trong phòng nói chuyện, hoàn toàn không để ý bên ngoài.

Trên mặt đất đã phủ một lớp trắng xóa, đúng là tuyết rơi dày như lông ngỗng, từng bông từng bông rơi xuống.

Dương Giai Hòa: “Mới rơi không lâu, tuyết này lớn lắm.”

Khương Mật đưa tay ra che tay Dương Giai Hòa, vốn tưởng sẽ rất lạnh, ai ngờ tay cô lại lạnh hơn tay anh một chút, “Vậy anh sưởi ấm tay cho em đi.”

Mọi người đều đổ ra cửa sổ xem tuyết, Khương Mật cười: “Tuyết lành báo hiệu năm mới được mùa, năm sau nhất định sẽ tốt đẹp hơn.”

Dương Giai Hòa nắm tay Khương Mật cũng không buông ra.

Nhìn tuyết một hồi, quây quanh lò sưởi ăn thêm một lúc hoa quả khô nướng, mọi người đều muốn ra ngoài chơi tuyết, liền dọn dẹp qua loa đồ đạc, mặc quần áo dày, đội mũ dày và đeo găng tay dày, đạp tuyết chạy ra ngoài.

Vốn dĩ mọi người đi cùng nhau, đi một lúc thì tản ra.

Chắc chắn là cố ý đi lạc.

Khương Mật kéo Dương Giai Hòa chạy ra bờ sông dẫm tuyết, một lớp mỏng manh, đạp lên trên kêu lạo xạo, lúc đầu còn gặp được người, đến khi ra đến đầu thôn thì gần như không còn ai.

Khương Mật xoay người, kéo khăn quàng cổ xuống một chút, để lộ ra khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn.

“Anh Giai Hòa, chúc mừng năm mới.”

Cô nhón chân, hôn lên môi Dương Giai Hòa.

Môi anh vừa ấm vừa mềm, những bông tuyết rơi trên mặt cô, lành lạnh, càng làm nổi bật sự nóng hổi của môi anh.

Tuyết lớn bay lả tả, thế gian một mảnh tĩnh lặng, chỉ còn lại âm thanh triền miên.

Dương Giai Hòa ôm lấy mặt Khương Mật, “Mật Mật, em 18 tuổi rồi.”

Qua năm mới, cô đã thành người lớn.

Khương Mật nghiêng đầu: “Vẫn chưa qua sinh nhật 18 tuổi mà.”

Dương Giai Hòa đưa tay ôm cô, dùng áo khoác quân đội bọc lấy cô, vuốt ve mái tóc của cô.

Tay Khương Mật lạnh, liền nhét tay vào trong áo len của Dương Giai Hòa, có chút ấm, nhưng vẫn chưa đủ, cô lại vén thêm một lớp áo lót, ừm, ấm áp!

Giống như một cái lò sưởi nhỏ.

Hơi thở của Dương Giai Hòa cứng lại, bị kích thích, nhịp thở cũng trở nên nặng nề hơn.

Khương Mật cúi đầu: “Chỉ là sờ eo một chút thôi, anh đã nghĩ lung tung rồi.”

Mặc đồ dày cộm, chẳng nhìn thấy gì cả, nhưng chắc chắn…

Dương Giai Hòa nghiến răng, đưa tay đẩy cô ra: “Anh không nghĩ.”

Khương Mật cười gian, tay còn véo mấy cái, cảm nhận được cơ bắp của anh càng rõ ràng hơn. Sự bạo dạn của cô đều là do Dương Giai Hòa nuông chiều mà ra, anh thật sự rất kiềm chế, nhiều nhất cũng chỉ là hôn Khương Mật, ôm Khương Mật, thỉnh thoảng sờ eo nhỏ, nhiều hơn nữa, anh sẽ không làm.

Dùng lời của Dương Giai Hòa mà nói, Khương Mật còn nhỏ.

Thật ra 17 tuổi ở thời đại này cũng không nhỏ, đã đến tuổi bàn chuyện cưới hỏi rồi.

Dương Giai Hòa hít một hơi, cúi đầu nhìn Khương Mật, sau đó ôm cô bắt đầu cù lét vào chỗ nhột trên eo cô.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.