Thập Niên 70 Dọn Sạch Gia Sản Ra Đảo, Tiểu Thư Một Bước Lên Hương - Chương 105: Thủ Trưởng, Em Muốn Sinh Con Cho Ngài

Cập nhật lúc: 17/03/2026 18:03

“Không có gì, em tắm lâu quá, vừa nãy gọi em cũng không trả lời.”

Cố Thiệu Uyên tính thời gian, vợ anh vào tắm gần nửa tiếng rồi vẫn chưa ra, anh hơi lo lắng.

Giọng Kiều Ngọc mềm mại: “Lần sau em sẽ chú ý, không tắm lâu nữa.”

Lần sau cô sẽ cố gắng chú ý thời gian, không ở trong không gian quá lâu.

Ánh mắt Cố Thiệu Uyên khẽ động, anh đưa tay xoa vai cô rồi quay người vào tắm.

Về đến phòng, Kiều Ngọc nằm lên giường, thở phào nhẹ nhõm.

Nguy hiểm thật, suýt nữa là bị phát hiện.

Cô suy nghĩ kỹ, để Cố Thiệu Uyên biết sự tồn tại của không gian cũng không phải không được, nhưng bây giờ chưa phải lúc.

Họ mới cưới nhau hơn ba tháng, tình cảm tuy nồng nàn nhưng Kiều Ngọc vẫn có chút đề phòng anh.

Đợi thêm một thời gian nữa, đợi đến lúc thích hợp.

Kiều Ngọc nằm trên giường suy nghĩ miên man, sắp ngủ thiếp đi thì Cố Thiệu Uyên mới tắm xong, phơi quần áo rồi về phòng.

Nghe thấy tiếng động, cô không nhịn được chống đầu dậy ngắm nhìn cơ bắp với những đường nét nuột nà của anh.

Bây giờ Cố Thiệu Uyên tắm xong không thích mặc áo, cứ thế để trần đi qua đi lại trước mặt Kiều Ngọc.

Bị ánh mắt trần trụi của Kiều Ngọc nhìn đến cơ thể nóng lên, cổ họng anh bất giác khô khốc.

“Vợ à…” Giọng anh vừa thấp vừa trầm.

Kiều Ngọc thấy anh định cúi xuống, biết anh có ý đồ gì, vội vàng giơ chân chặn trước n.g.ự.c anh.

“Không được, phải sau ba tháng.”

Bây giờ cô là một phụ nữ mang thai, không thể làm những vận động quá khích kia được.

Yết hầu Cố Thiệu Uyên trượt lên xuống, thuận thế nắm lấy cổ chân cô, chỉ khẽ kéo một cái, Kiều Ngọc đã nằm dưới thân anh.

Nhưng anh chỉ hôn lên đôi môi đỏ mọng của cô.

“Được rồi, ngủ thôi.”

Anh biết ba tháng đầu không được, nên không dám có suy nghĩ gì với Kiều Ngọc, ngoan ngoãn ôm vợ ngủ là được rồi.

Kiều Ngọc được anh ôm vào lòng, ngước mắt nhìn đường quai hàm căng cứng góc cạnh của anh.

Định lực tốt vậy sao? Nói ngủ là ngủ ngay.

Kiều Ngọc thoải mái vùi mặt vào lòng anh, vừa chợp mắt được một lúc thì ngoài sân có tiếng gõ cửa.

“Ai vậy?” Cô nhắm mắt lẩm bẩm một câu.

Cố Thiệu Uyên hôn lên trán cô, đứng dậy mặc quần áo: “Em ngủ trước đi, anh ra ngoài xem sao.”

Anh ra khỏi sân, mở cửa thì thấy La Bân đang đứng trước mặt.

Trên mặt La Bân bị cào mấy vệt m.á.u, trông t.h.ả.m thương nói: “Đoàn trưởng Cố, tôi hình như giải quyết không được, vợ tôi với cô gái kia đ.á.n.h nhau rồi.”

Triệu Kim Hoa đ.á.n.h người không phải dạng vừa, thấy cô gái kia không chịu đi, liền xông lên túm lấy cô ta.

Cô gái giả vờ yếu đuối, nép sau lưng La Bân, kết quả là La Bân bị cào.

Triệu Kim Hoa còn đang mang thai, La Bân và thím La cũng không dám làm gì cô, chỉ có thể lên tiếng ngăn cản.

La Bân đau cả đầu, đành phải đến cầu cứu Cố Thiệu Uyên.

“Đoàn trưởng Cố, anh giúp tôi với.”

Cố Thiệu Uyên nhíu mày, ánh mắt liếc nhìn La Bân mang theo chút tức giận.

Anh đang ôm vợ thơm tho mềm mại ngủ ngon lành, đột nhiên bị cấp dưới gọi ra giải quyết chuyện gia đình.

Đổi lại là ai cũng không vui.

Cố Thiệu Uyên sa sầm mặt không nói gì, cất bước đi về phía nhà La Bân.

Quả nhiên.

Cố Thiệu Uyên vừa đứng trong nhà, họ liền im bặt, ngay cả đầu cũng không dám ngẩng lên.

“Thím La, và cả vị nữ đồng chí này nữa, tôi khuyên hai người vẫn nên về đi.”

“Nếu hai người ở lại, La Bân sẽ phải bị điều tra, khi đó còn phải đối mặt với hình phạt phá hoại quân hôn, đến lúc đó tất cả các người đều phải ra tòa án quân sự!”

Bà La sợ hãi, vội vàng phủi sạch quan hệ: “Tôi đã khuyên Quyên rồi, con bé này cứ không chịu về, không liên quan đến tôi đâu!”

Bà cũng là đến Gia thuộc viện rồi mới biết chuyện phá hoại quân hôn là thế nào, nếu biết sớm, cho bà thêm lá gan cũng không dám mang cô gái đến Đảo Cam Tuyền.

Cô gái tên Trương Tú Quyên cúi đầu, tủi thân đứng một bên, b.í.m tóc đã bị Triệu Kim Hoa giật cho rối tung.

Triệu Kim Hoa cười lạnh một tiếng: “Mẹ chồng, người là do mẹ mang đến, mẹ tự nghĩ cách đưa về đi! Nếu không con sẽ báo cáo lên cấp trên, nói các người muốn cưới vợ bé cho La Bân!”

La Bân vừa nghe, sắc mặt lập tức đen lại.

“Triệu Kim Hoa, em đừng có quậy!”

Triệu Kim Hoa tan nát cõi lòng, rõ ràng là lỗi của họ, anh giải quyết không xong lại còn quát cô.

Mang t.h.a.i nên cảm xúc dâng trào, cô đột nhiên có ý muốn ly hôn.

Cố Thiệu Uyên lạnh giọng nói: “Tất cả đừng cãi nữa! Ngày mai tôi sẽ đích thân cử người đưa hai người ra bến tàu.”

Anh chỉ có thể dùng biện pháp cưỡng chế để họ về, tránh cho cả viện ồn ào như gà bay ch.ó sủa.

Trương Tú Quyên nghe Cố Thiệu Uyên muốn đuổi họ đi, biết Cố Thiệu Uyên mới là sĩ quan có quyền lực lớn nhất trên đảo này, cô ta đột nhiên nhào tới ôm lấy đùi anh.

“Thủ trưởng, em không thể về được! Về rồi em còn gả cho ai được nữa?”

Lời đồn trong làng không phải chuyện đùa, mọi người đều thấy Trương Tú Quyên đi cùng thím La, tưởng cô ta đến Đảo Cam Tuyền làm vợ bé cho La Bân.

Nếu về, chắc chắn mọi người sẽ coi cô ta như giày rách.

Trương Tú Quyên ngẩng đầu, rụt rè nhìn khuôn mặt với đường quai hàm căng cứng của Cố Thiệu Uyên, đột nhiên cảm thấy vị thủ trưởng này cũng không tệ.

Trông đẹp trai hơn La Bân, quyền lực cũng lớn hơn La Bân.

Gả cho vị thủ trưởng này cũng không phải không được, đến lúc đó về làng còn có thể khoe khoang một phen.

Cố Thiệu Uyên không biết cô ta đang tưởng tượng cái gì, mày nhíu c.h.ặ.t nhìn đôi tay đang ôm chân mình của cô ta, một cước đá cô ta ra.

“Cô có gả được hay không là chuyện của cô, ngày mai bảo Bân cử người về cùng cô, giải thích rõ ràng với đại đội trưởng và trưởng thôn.”

Người trong làng đều nghe lời trưởng thôn và đại đội trưởng, chỉ cần họ lên tiếng, Trương Tú Quyên sẽ trong sạch.

Mắt La Bân sáng lên, vẫn là đoàn trưởng của họ nghĩ chu đáo.

Trương Tú Quyên c.ắ.n môi, cô ta chính là không muốn về, trong làng có gì tốt đâu, ở nhà chỉ lo ăn mặc cho mấy người anh em trai, cô ta ngày nào cũng đi làm công điểm mà ăn ít nhất.

“Vị thủ trưởng này, xin hỏi ngài có thiếu vợ không ạ? Em việc gì cũng làm được, m.ô.n.g em to dễ sinh nở, để em sinh con trai cho ngài cũng được!”

Cô ta như thể liều mình, xông đến trước mặt Cố Thiệu Uyên, e thẹn nhìn anh.

Áp suất quanh người Cố Thiệu Uyên đột ngột giảm xuống, sắc mặt trong nháy mắt sa sầm, khiến người ta không dám nhìn thẳng.

Anh còn chưa nói gì, La Bân đã đen mặt nói: “Cô điên rồi à? Đoàn trưởng chúng tôi có vợ rồi!”

Hơn nữa… vợ của đoàn trưởng họ không biết từ lúc nào đã đến ngoài cửa nhà họ rồi.

Kiều Ngọc khoanh tay trước n.g.ự.c dựa vào khung cửa, chớp đôi mắt long lanh nhìn vào bên trong đang loạn như nồi cháo.

Cố Thiệu Uyên lúc này mới phát hiện vợ mình đã đến.

Anh cất bước đi tới, sắc mặt lập tức dịu đi, ôn tồn nói: “Vợ à, không phải anh bảo em ngủ trước sao? Sao lại qua đây?”

“Em không qua.” Kiều Ngọc lườm anh một cái, “Làm sao biết có phụ nữ muốn sinh con cho anh?”

Cố Thiệu Uyên: “…”

Anh chỉ đến giải quyết tranh chấp, ai ngờ cô gái kia lại nói năng ngông cuồng như vậy.

Trương Tú Quyên thấy vị sĩ quan mặt lạnh này đang nhỏ nhẹ dỗ dành cô gái xinh đẹp kia, đã đoán được Kiều Ngọc là vợ của Cố Thiệu Uyên.

Thì ra vị thủ trưởng này thật sự có vợ, tình cảm hai vợ chồng trông còn rất tốt.

Vậy vừa rồi cô ta chẳng phải rất mất mặt sao?

La Bân thấy Kiều Ngọc cũng đã đến, mặt đầy ái ngại nói: “Đoàn trưởng Cố, hai người về nghỉ ngơi đi, ngày mai tôi sẽ đích thân đưa họ ra bến tàu.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.