Thập Niên 70 Dứt Khoát Từ Hôn, Gả Cho Quân Thiếu Mặt Lạnh - Chương 596: Lục Giang Đình Mang Theo Máy Ảnh Đích Thân Đi Rình Rập
Cập nhật lúc: 22/03/2026 19:00
Bộ phim lần này chọn cách vừa quay vừa chiếu, mấy tháng trôi qua, mười mấy tập đầu đã qua kiểm duyệt, và được xếp lịch phát sóng.
Hai tập đầu tiên của ngày đầu đã vượt qua lượng người xem dự kiến, cả công ty vui mừng khôn xiết.
Lâm Ngọc Dao rất vui, bảo thư ký thông báo nhà ăn làm thêm món.
Nhà ăn được mở rộng, nhưng không có chỗ ngồi ăn.
Mọi người hoặc là ăn ở hiệu sách dưới lầu, hoặc là bưng hộp cơm lên bàn làm việc trên lầu ăn, hoặc là ngồi xổm bên đường ăn, thực sự không ra thể thống gì.
Nhưng hiện tại không còn cách nào khác, chỗ của họ có hạn, chỉ đành để mọi người chịu thiệt thòi một chút.
Hôm nay họp, Lâm Ngọc Dao trước tiên tuyên bố sự thành công của bộ phim thứ hai, sau đó nói lời cảm ơn đến mọi người.
"Chúng ta có thể thành công, không thể thiếu sự nỗ lực của mọi người. Đương nhiên, tôi sẽ không để mọi người chịu thiệt. Ngoài chế độ lương và thưởng hiện tại, sẽ thêm một khoản phúc lợi nhà ở nữa."
Người bên dưới xì xào bàn tán.
"Lâm tổng định phân nhà cho chúng ta sao?"
"Sao có thể chứ? Văn phòng còn chưa xây xong, nhà ở phải đợi đến mùa quýt nào."
"Cô tôi xếp hàng đợi mười năm rồi, năm nay mới đến lượt."
"Bây giờ xếp hàng đợi nhà càng ngày càng khó, chúng ta mà được phân nhà, sợ là phải đợi đến mười mấy năm sau, lúc đó tôi già mất rồi."
Lâm Ngọc Dao chỉnh lại bài phát biểu, nhìn mọi người mỉm cười nói: "Công ty chúng ta không phân nhà, nhưng sẽ cấp trợ cấp nhà ở."
"Lâm tổng, trợ cấp nhà ở nghĩa là sao?"
Lâm Ngọc Dao nói: "Mỗi tháng đi làm, sẽ ghi cho mọi người một điểm, dựa theo giá thị trường bình quân tại địa phương, mỗi một điểm đổi được một mét vuông giá bình quân. Nói cách khác, mỗi người mỗi năm có thể đổi được mười hai mét vuông. Mọi người không cần đợi đơn vị xây nhà, có thể tự mình mua nhà, nhưng số tiền còn thiếu thì mọi người phải tự bù vào."
Trong đám đông đột nhiên có người nói: "Vậy có phải làm việc mười năm là đổi được một trăm hai mươi mét vuông không?"
Lâm Ngọc Dao: "Không nhất thiết, đổi nhà bắt đầu từ ba năm, tức là làm việc đủ ba năm mới có thể chọn đổi số mét vuông."
Cô đâu phải làm từ thiện, sao có thể không có yêu cầu gì?
"Đồng thời, số mét vuông có thể đổi, tùy theo chức vụ của mọi người khác nhau mà có mức cao thấp khác nhau."
Cô đã sớm phân loại nhân viên theo nội dung công việc và thâm niên để xếp hạng, đều đã ghi rõ trong chi tiết chính sách nhà ở rồi.
"Ở đây có một cái bảng, lát nữa mọi người có thể xem, đối chiếu với chức vụ của mình có thể thấy mức trần của mình là bao nhiêu."
Cô bảo thư ký phát bảng biểu xuống.
Mọi người xem rất nhanh, cũng tìm thấy số mét vuông có thể đổi tương ứng của mình.
Ngay cả bác gái nấu cơm cũng có cơ hội, tuy nhiên mức trần của họ thấp, tối đa cũng chỉ có thể đổi được năm mươi mét vuông.
Nhưng đối với họ mà nói, làm bốn năm năm mà có thể nhận miễn phí căn nhà năm mươi mét vuông vẫn khiến họ phấn khích không thôi.
Phải biết rằng, chẳng có mấy đơn vị có thể phân nhà cho họ kiểu này.
Cấp bậc cao nhất có thể đổi hai trăm mét vuông, mức trần khá cao, nhưng thế thì phải làm bao nhiêu năm?
Khoan đã, bên dưới còn có yêu cầu, tối đa đổi mười lăm năm, tức là làm đủ mười lăm năm trực tiếp cho hai trăm mét vuông, có thể đổi ngay, quá một năm không đổi coi như từ bỏ.
Thỏa thuận này có hiệu lực đến năm 2006.
Đây chẳng phải vừa tròn mười lăm năm sao?
Mọi người không hiểu, tại sao lại kẹt ở mốc thời gian này.
"Lâm tổng, ý là sau năm 2006, chúng ta sẽ không còn chính sách trợ cấp nhà ở này nữa sao?"
Lâm Ngọc Dao cười nói: "Cũng không phải là không có, đến lúc đó chúng ta có thể sẽ có chính sách mới. Thời đại đang phát triển, chúng ta chắc chắn phải hưởng ứng lời kêu gọi của nhà nước, chính sách của chúng ta, cũng phải đi theo chính sách của nhà nước."
Được rồi, chuyện sau này ai mà biết được chứ?
Tóm lại nhìn chính sách hiện tại, họ cảm thấy hời hơn so với việc đơn vị phân nhà.
Đơn vị phân nhà khó đợi biết bao, nhất là nhân viên nhỏ, đợi mười năm mà đến lượt thì coi như anh giỏi.
Nhưng chế độ trợ cấp nhà ở này thì khác, nếu có thể đổi được căn nhà nhỏ năm mươi mét vuông cũng là lãi rồi, năm mươi mét vuông mới có năm mươi tháng, đi làm một tháng là bớt đi một tháng.
Thời gian có thể nhìn thấy được, khác hẳn với sự chờ đợi vô vọng kia, mọi người làm việc cũng tích cực hơn.
"Đúng rồi Lâm tổng, nếu giữa chừng vì nhiều lý do mà nghỉ việc, lại chưa đạt tiêu chuẩn đổi tối thiểu thì làm thế nào?"
Lâm Ngọc Dao nói: "Xem điều cuối cùng."
Phía sau có ghi, vì nhiều lý do không thể tiếp tục làm việc tại công ty, sẽ tính toán chi trả một nửa số tiền theo giá thị trường bình quân của năm đó.
Tuy nói là cũng phải đưa tiền, nhưng thiệt thòi biết bao.
Vẫn là làm việc chăm chỉ thì có lợi hơn.
Sau khi tan họp, Tống Cầm theo Lâm Ngọc Dao vào văn phòng của cô.
"Ngọc Dao, chính sách này sao em nghĩ ra được vậy?"
Lâm Ngọc Dao cười nói: "Chỉ là cảm thấy chúng ta bỏ tiền ra xây nhà cho họ quá phiền phức, mua đất, làm công trình, cái nào chẳng là việc?"
"Nhưng tự xây nhà rẻ mà."
Lâm Ngọc Dao lắc đầu nói: "Nói thì nói vậy, nhưng đối với nhân viên thì quá hạn chế, nơi chúng ta phân nhà, chưa chắc đã là nơi họ muốn, người ta chưa chắc đã thuận tiện."
"Em thế này là suy nghĩ cho nhân viên rồi, rất tốt, chỉ là chúng ta phải tăng chi tiêu thôi."
"Không sao, mỡ nó rán nó cả thôi, tiền thưởng của chúng ta thấp đi chút cũng sẽ không bị nói gì. Hơn nữa quan trọng là hiện tại, chúng ta đã đào tạo được những nhân viên ưu tú trong ngành này, phải nghĩ cách giữ chân họ lại."
Trong nội địa ngành này là ngành công nghiệp bình minh, ai mà chẳng đang mò mẫm tiến lên?
Mò mẫm tiến lên thì cần chi phí đào tạo.
Tống Cầm cũng hiểu ý của cô, gật đầu nói: "Cái này cũng đúng, nếu chúng ta vất vả lắm mới đào tạo được, bị đối thủ cạnh tranh đào đi mất, thì chẳng phải lỗ c.h.ế.t sao."
"Chính là như vậy."
Tống Cầm đẩy đẩy cô, cười nói: "Vậy còn bọn chị? Mấy cổ đông bọn chị tính cấp mấy?"
Lâm Ngọc Dao: "Dù sao mỡ nó rán nó, chị Tống nhận trợ cấp nhà ở thì tiền chia hoa hồng sẽ ít đi, chị xem mười lăm năm sau cho chị hai mươi mét vuông thế nào?"
"Chị không đợi mười lăm năm đâu, chị làm đủ ba năm là mua nhà, bù cho chị ba mươi mét vuông là được."
"Được thôi, đến lúc đó chị với Tiểu Trần cùng nhau bù sáu mươi mét vuông."
Tống Cầm đỏ bừng tai: "Nói gì thế, bát tự còn chưa có một nét đâu."
"Hai người đều lĩnh chứng rồi còn bát tự chưa có một nét, chị Tống, đợi bộ phim này kết thúc mỹ mãn, hai người công khai đi."
Tống Cầm gật đầu, lại có chút sầu muộn.
Con người ấy mà, cuối cùng vẫn khó mà hoàn hảo.
Trong mắt nhân viên công ty, Tống Cầm là một nữ cường nhân rất có năng lực, làm việc sấm rền gió cuốn, trông còn uy nghiêm hơn cả Lâm Ngọc Dao.
Dường như chẳng có việc gì cô ấy không giải quyết được.
Thế nhưng ai biết được, cô ấy cũng có nỗi khổ không giải quyết được, cô ấy cũng có chuyện khiến cô ấy sợ hãi bàng hoàng...
Lục Giang Đình rình rập liên tục một tuần, cuối cùng cũng để anh ta rình được chuyện xấu xa của Vương Kiến Quốc và Phương Tình.
Từ xa nhìn thấy bóng dáng quen thuộc kia đi ra, Lục Giang Đình nghiến răng ken két.
Hai kẻ không biết xấu hổ này, thực sự đi ra rồi.
Cho dù đến tận bây giờ, anh ta vẫn ôm tia hy vọng cuối cùng mà nhẫn nhịn.
Biết đâu chỉ là Vương Kiến Quốc có việc gì tìm Phương Tình thì sao?
Dù sao Phương Tình cũng từng là chị dâu của hắn, hắn có việc gì tìm Phương Tình cũng là chuyện hoàn toàn có thể.
Ôm một phần vạn hy vọng, Lục Giang Đình cầm lấy máy ảnh, lén lút bám theo bọn họ.
