Thập Niên 70: Gả Cho Đại Lão Tàn Tật - Chương 45
Cập nhật lúc: 25/01/2026 14:09
Túc Giảo Giảo nghi hoặc, không hiểu hai người vừa nãy chẳng phải vẫn tốt sao? Sao cô ra ngoài một chuyến, anh lại không bình thường rồi?
Chẳng lẽ là đến ngày "đèn đỏ" của đàn ông?
Có thể đàn ông thi thoảng cũng có vài ngày không điều hòa, Túc Giảo Giảo là người vô tư, thấy anh thế bèn chạy lon ton lại, ngồi cạnh anh, dựa vào cọ cọ vai anh, nói nhỏ: "Sao thế? Trong người khó chịu à?"
Giọng nói nũng nịu mềm mại, ngọt ngào, nghe mà Tống Thanh Hàm đang cố gắng căng mặt ra cũng bắt đầu đỏ lên, ánh mắt liên tục nhìn lên xà nhà, nhìn xuống bàn, chính là không dám nhìn cô.
Anh coi như đã biết tại sao bố mẹ vợ lại cưng chiều cô thế rồi, bị làm nũng thế này, ai mà giữ bình tĩnh được.
Chỉ là anh vẫn cố chấp, căng mặt nói: "Không có."
Túc Giảo Giảo nghi hoặc ghé mặt lại gần, thấy má người này đã ửng hồng, lập tức cười: "Anh xấu hổ đấy à?"
Tống Thanh Hàm lườm cô một cái, không muốn nói chuyện.
Cô lại còn cười anh?
Túc Giảo Giảo đúng là đang cười, anh đẹp trai, xấu hổ lên cũng động lòng người vô cùng, chỉ là tại sao vừa nãy không để ý đến cô nhỉ?
Cô hai tay ôm lấy khuôn mặt nóng hổi kia, cố ý ép vào giữa, làm môi anh chu lên, mới hung dữ sầm mặt: "Nói, tại sao vừa nãy không để ý đến tôi?!"
Tống Thanh Hàm bị bắt nạt, muốn đưa tay khống chế cô, nhưng dù nắm lấy tay cô cũng không nỡ dùng sức, mà không dùng sức thì không kéo tay cô xuống được, lập tức trong ánh mắt lộ ra vài phần oán trách, nhìn cô, ậm ừ: "Em gọi tôi là gì?"
Túc Giảo Giảo ngẩn ra: "Tống Thanh Hàm?"
Tống Thanh Hàm nheo mắt, vẻ mặt vừa dịu đi chút lập tức căng lại.
Túc Giảo Giảo lúc này mới phản ứng lại, cười nũng nịu: "Anh muốn tôi gọi anh là gì khác à?"
Tống Thanh Hàm mất tự nhiên cụp mắt, không dám nhìn cô.
"Thế gọi là gì nhỉ?" Túc Giảo Giảo cũng không phải người hay e thẹn, thậm chí thấy bộ dạng này của anh, m.á.u trêu chọc nổi lên, muốn bắt nạt một chút, nên cố ý ghé sát lại, hai người mặt kề mặt, cách rất gần, dường như cảm nhận được hơi thở của đối phương.
Người Tống Thanh Hàm run lên, tay nắm cổ tay cô siết c.h.ặ.t, rồi lại buông lỏng, thành thật nói: "Thế xa lạ quá."
Đều là vợ chồng rồi, còn gọi tên gì chứ.
Túc Giảo Giảo cuối cùng cũng buông tha khuôn mặt bị giày vò đến đỏ bừng của anh, thong thả nói: "Thế... gọi là tướng công?"
"Không được!" Cái này không thể gọi linh tinh, thời này không chuộng mấy cái đó, Tống Thanh Hàm vội lắc đầu.
Túc Giảo Giảo cười tủm tỉm tiếp tục trêu anh: "Thế phu quân?"
Tống Thanh Hàm nhìn ra suy nghĩ của cô, trong lòng vừa mềm nhũn vừa bực, nhìn chằm chằm cô gái đang cười nói vui vẻ, hơi thở nặng nề hơn, đồ xấu xa muốn bắt nạt anh, chỉ là anh đâu dễ bắt nạt thế?
Túc Giảo Giảo cười vui vẻ, chỉ là vô tình bắt gặp ánh mắt của anh, tim thắt lại, cảm thấy hơi hoảng, đang định rút lui, bỗng cổ tay bị siết c.h.ặ.t, cô nhào về phía trước, ngã thẳng vào lòng anh, bị người ta ôm c.h.ặ.t, bên tai vang lên giọng nói trầm thấp mang theo sự đe dọa: "Em mà không nghĩ ra, thì đừng hòng dậy!"
Túc Giảo Giảo bị biến cố này làm đỏ mặt, giọng nói trầm thấp bên tai lại làm người cô run lên, lập tức không cười nổi nữa, mặt nóng bừng bừng, im lặng một lúc mới lí nhí: "Thanh Hàm~"
Giọng nói vẫn ngọt ngào, còn mang theo sự e thẹn và nũng nịu rõ rệt. Tống Thanh Hàm vùi đầu vào vai cô, cười trầm một tiếng, thỏa mãn rồi, buông tay: "Đi nhóm bếp cho em."
Túc Giảo Giảo lúc này mới đỏ mặt ngẩng đầu, phồng má lườm anh một cái, môi chu lên cao tít, cũng không thèm đỡ anh.
Vốn dĩ Túc Giảo Giảo muốn rút tay về, lại bị anh nắm c.h.ặ.t, lập tức chỉ mải tim đập loạn nhịp, cũng chẳng nói gì nữa, ngoan ngoãn đi theo bên cạnh anh.
Chỉ là lúc không khí giữa hai người đang tốt đẹp, trong đầu Túc Giảo Giảo bỗng vang lên tiếng của Hệ thống Hồng Nương: [Ting, Nhiệm vụ 11: Vợ chồng yêu nhau phải có nụ hôn chào buổi sáng và chúc ngủ ngon nha. Mời kiên trì mỗi tối để chồng hôn vợ một cái, mỗi sáng vợ hôn chồng một cái chào buổi sáng. Phần thưởng: Quỹ hôn nhân tăng 1 đồng mỗi ngày, một hộp sữa bột dinh dưỡng mỗi tháng, có thể tự chọn một món ăn vặt.]
Lập tức, nụ cười của cô cứng lại, nghiêm túc nhìn chằm chằm mấy chữ: Để chồng hôn vợ một cái?
Cái này cũng quá xấu hổ rồi đấy!!!
...
Túc Giảo Giảo bị nội dung nhiệm vụ làm cho ngơ ngác, nhưng đây là nhiệm vụ duy trì, chỉ cần làm là có thưởng, hơn nữa phần thưởng lớn quá!
Chỉ vì phần thưởng này, cô cũng muốn hoàn thành.
Nhưng giờ còn sớm, phải làm việc đã.
Túc Giảo Giảo rất nhanh ném nhiệm vụ ra sau đầu, bắt đầu bận rộn.
Hai người cùng làm việc, hiệu quả gấp đôi, không khí lại tốt.
Túc Giảo Giảo chẳng cảm thấy thời gian trôi qua, đầu tiên là nhóm bếp, rồi theo thứ tự kho móng giò, kho thịt, kho trứng gà, kho khoai tây các thứ.
Thời gian còn lại, Túc Giảo Giảo dùng một cái nồi khác ninh nước xương, thêm gừng lát các thứ, nước xương ninh ra màu trắng sữa, mùi thơm nồng nàn mà không ngấy.
Đợi làm xong hết mọi thứ, nhìn lại thời gian, chân trời đã hiện ráng chiều, hàng xóm cách đó không xa đã nổi lửa nấu cơm, trong thôn bắt đầu có tiếng người.
Bên trái nhà họ là nhà thím Vương, bên phải bỏ trống, bên này ít nhà, gió lại luôn thổi từ trái sang phải, có mùi thơm gì cũng không bay ra ngoài, an toàn vô cùng.
Triệu Tư Tư nói với thím Vương một tiếng rồi qua luôn, đi vào bếp mới ngửi thấy mùi thơm nồng nàn đó, lập tức thèm đến nuốt nước miếng ừng ực: "Thơm quá! Giảo Giảo, tớ muốn ăn, nhanh lên!!!"
Đối mặt với thực khách thế này, dù Túc Giảo Giảo không phải đầu bếp chuyên nghiệp cũng thấy trong lòng thỏa mãn vô cùng, múc móng giò cho cô nàng: "Cái này cho cậu, ăn mì không? Mì nước xương thêm thịt kho."
"Ăn!" Triệu Tư Tư gật đầu không chút do dự: "Hai phần, tớ đi gọi Tiểu Nguyệt qua."
Nói xong, c.ắ.n một miếng móng giò trong bát, lập tức sướng đến mức suýt không biết nay là ngày nào tháng nào.
Về vị móng giò, Túc Giảo Giảo đương nhiên biết, trước khi họ tan làm, cô đã cùng Tống Thanh Hàm ăn một cái, mỗi người vài miếng. Móng giò không nhiều thịt lắm, nhưng ăn vào cực kỳ mềm, cô làm lâu, cộng thêm hương liệu đó, móng giò làm ra tan ngay trong miệng, cảm giác như một loại collagen thượng hạng.
Thấy cô thích, Tống Thanh Hàm cũng không nỡ ăn nhiều, nếm một miếng rồi nhịn, đợi Túc Giảo Giảo ăn hết thịt bên trên, anh mới tiếp tục gặm xương, không nỡ bỏ sót chút nào, gặm sạch bong.
