Thập Niên 70: Gả Cho Trai Quê Tuyệt Tự, Nữ Phụ Đỏng Đảnh Lại Dậy Muộn - Chương 146: Anh Ấy Điên Cuồng Ghen Tuông (2)

Cập nhật lúc: 17/03/2026 05:33

Thẩm Bảo Châu rất sợ ông ta, cố gắng đều là không nói lời nào im lặng, mẹ Thẩm có một lần rất bận, nhưng lại sợ cô ở một mình, đành phải để Thẩm Thiên Câu trông cô một lát.

Trong miệng Thẩm Thiên Câu lầm bầm: “Một con nhóc con, nhìn, nhìn, nhìn, nhìn cái gì mà nhìn?”

Ông ta nói xong câu này liếc mắt nhìn cái lò bên cạnh, đột nhiên tiến lên túm lấy Thẩm Bảo Châu còn nhỏ: “Tao xem mày sau này còn để tao nhìn không?”

Chân Thẩm Bảo Châu liền bị bỏng, cô khóc đến tê tâm liệt phế, càng sợ người này hơn.

Quả nhiên sau lần đó mẹ Thẩm liền cảm thấy Thẩm Thiên Câu thô tâm đại ý, không để ông ta trông con nữa.

Về sau... Khương Nam Khê nằm ở trên giường đột nhiên thở dốc, tay túm c.h.ặ.t quần áo trên người, rất đau khổ.

Thẩm Thiên Câu dường như muốn ném cô xuống sông, cô sợ muốn c.h.ế.t, vội vàng lấy lòng ông ta, gọi: “Bố, bố, bố...”

Qua một lúc, ông ta vẫn muốn ném cô, cô sợ đến phát khóc, sau đó không biết làm sao ông ta ôm cô chạy.

Cô bị ném đến nơi rất đông người, mẹ nuôi nhặt được cô, sau đó cô lại lên xe lửa, có thể là do quá kinh hãi nên cô phát sốt cao, sau khi tỉnh lại chuyện hồi nhỏ liền quên mất.

Về sau chính là ký ức làm con ở nhà cha mẹ nuôi, cô thật ra sống rất tốt, có anh trai, có cha mẹ, bọn họ đều đối xử với cô đặc biệt tốt, cô còn có một thanh mai trúc mã cùng nhau lớn lên, cô chưa bao giờ biết mình là con nuôi, quãng đời còn lại nếu không có gì bất trắc, cô sẽ luôn thuận buồm xuôi gió như vậy.

Cho dù là Khương Thanh Âm đã trở lại, anh trai và cha mẹ nuôi sẽ không thương yêu cô như trước kia, nhưng đối với cô cũng không tệ, cô sẽ kết hôn với Liêu Vĩnh Thụy, diễn kịch nói trong đoàn văn công, cả đời cũng sẽ không xuống nông thôn.

Rốt cuộc là xảy ra vấn đề ở đâu? Khương Nam Khê nỗ lực hồi tưởng lại ký ức của người kia trong cơ thể cô.

Tất cả ký ức trong đầu từng màn lật qua, cho đến trước khi xuống nông thôn người nọ lầm bầm một câu.

“Khương Nam Khê, cô đừng trách tôi, tôi vốn dĩ cũng không phải người tốt gì, hệ thống nói hoàn thành nhiệm vụ của nữ phụ độc ác có thể cho tôi một ngàn vạn, nhà tôi cần số tiền này.”

“Hơn nữa, hệ thống nói, nó tìm cho cô một gia đình tốt cơm áo không lo, có rất nhiều rất nhiều tiền, đây đều là thứ tôi tha thiết ước mơ.”

Về sau, có người gõ cửa phòng, người nọ đi qua mở cửa, Liêu Vĩnh Thụy đứng ở bên ngoài, anh ta rất mệt mỏi tang thương: “Khương Nam Khê, sao em lại biến thành như vậy?”

“Liêu Vĩnh Thụy...” Khương Nam Khê lẩm bẩm ra tiếng, cô đột nhiên mở mắt ra, bất ngờ đối diện với một đôi mắt đen.

Chu Tịch ở rất gần cô, khuôn mặt kia gần như muốn dán lên mặt cô, con ngươi hắn không nhúc nhích, đồng t.ử màu đen phản chiếu khuôn mặt hoảng sợ của cô.

“Đang gọi ai?” Từng chữ của Chu Tịch như là từ trong cổ họng dùng sức đè nén mới thốt ra, bàn tay hắn túm lấy bả vai Khương Nam Khê.

Khương Nam Khê nuốt nước miếng một cái: “Em, em nhớ ra một số chuyện...”

“Ý gì?” Chu Tịch không đợi cô trả lời, trên khuôn mặt lạnh lùng cứng rắn như phủ sương giá, nheo mắt lại, cười có vài phần âm trầm: “Nghĩ đến cái tốt của thanh mai trúc mã kia của em rồi à.”

Đôi mắt to của Khương Nam Khê vẫn luôn nhìn hắn, con ngươi chuyển động, hắn ở trong đồng t.ử cô cũng đi theo động đậy, Chu Tịch ở cách cô đặc biệt gần, có thể nhìn thấy từng biểu cảm của cô.

Hắn mặt không cảm xúc nghiến răng: “Sao không nói?”

“Anh ghen à?” Khương Nam Khê hỏi.

Chu Tịch không biết cái gì là ghen, hắn cũng không hiểu hai chữ này, nhưng hắn biết Khương Nam Khê đang chuyển chủ đề.

“Trả lời tôi.” Hắn rốt cuộc không khống chế được lộ ra chút âm trầm.

Khương Nam Khê mím môi, cô không giấu giếm hắn: “Thật ra, anh ấy quả thực rất tốt, phẩm tính con người anh ấy quá tốt, cũng có nghĩa là điểm đạo đức của anh ấy rất cao, một người như vậy, quả thực rất được hoan nghênh.”

Liêu Vĩnh Thụy còn là học bá, lớn lên lại đẹp, cho dù có một ngày hai người bọn họ không còn tình cảm, Liêu Vĩnh Thụy cũng vĩnh viễn sẽ không làm ra chuyện trái với bản tính, điểm mấu chốt của anh ấy rất cao.

“Ý của em là hắn tốt tôi không tốt?” Chu Tịch không kìm nén được hỏi ra câu này, n.g.ự.c hắn phảng phất trào ra một ngọn lửa, thuận theo m.á.u chảy về tứ chi, hắn nghiến răng, ngón tay căng cứng.

Khương Nam Khê: “...”

Khương Nam Khê không phải ý này, cô hiện tại có thể cùng Chu Tịch thảo luận, chính là muốn nói rõ ràng, nếu trong lòng cô còn có Liêu Vĩnh Thụy, tồn tại chính là tình yêu, cô căn bản cũng không muốn nói những thứ này.

“Em là muốn nói với anh...” Khương Nam Khê vừa nói một nửa, môi đã bị chặn lại.

Chu Tịch đối đãi với loại chuyện này xưa nay vừa vội vừa dùng sức, hắn chính là không muốn để Khương Nam Khê nói, không cần nói hắn cũng biết Khương Nam Khê muốn nói cái gì.

Liêu Vĩnh Thụy là loại tính cách hòa hòa khí khí, ôn ôn nhu nhu, từ sớm đã có người từng nói, rất nhiều phụ nữ đều thích đàn ông như vậy.

Huống chi Khương Nam Khê còn cùng hắn ta lớn lên, cùng nhau ở chung nhiều năm như vậy, hắn còn từ bức thư trước biết được bọn họ trước kia là vị hôn phu thê.

Hắn cảm thấy mình sắp điên rồi.

Tay Chu Tịch đặt trên vai cô buông ra, một tay véo má Khương Nam Khê, tay kia che mắt cô lại.

Chính là không cho cô nói chuyện.

Chu Tịch luôn dùng hết sức lực, động tác theo bản năng không kìm lòng được của hắn.

Khương Nam Khê cảm thấy môi mình vừa đau vừa tê, cô có chút không thở nổi.

Trước kia lúc này cô đều là ra tay đ.ấ.m hắn hai cái, mỗi khi đến lúc này, Chu Tịch đều sẽ không cam lòng buông lỏng một chút sức lực.

Lần này Khương Nam Khê đ.ấ.m hắn vài cái, Chu Tịch còn dùng sức hôn cô, hận không thể nuốt chửng cô.

Nghẹn c.h.ế.t cô rồi, đàn ông quá nhiệt tình như lửa cũng không tốt, Khương Nam Khê cũng không biết hắn lấy đâu ra nhiều tinh lực như vậy.

Cuối cùng trước khi Khương Nam Khê sắp c.h.ế.t ngạt, Chu Tịch buông lỏng sức lực, Khương Nam Khê cảm thấy trên miệng không còn cảm giác, nếu cô đoán không lầm, chắc chắn sưng lên rồi, chiều nay cũng không có cách nào đi làm.

“Có thể nói chuyện...” Sự tình không? Khương Nam Khê lời còn chưa nói xong đã ho khan ra tiếng, cô vừa rồi nín quá lâu, ho đến mức nói thế nào cũng không ra lời.

Chu Tịch thấy Khương Nam Khê nghẹn đến đỏ mặt, hắn mím đôi môi mỏng, đưa tay muốn vỗ vỗ lưng cô, tay vừa vươn ra liền thấy Khương Nam Khê né sang bên cạnh.

Ý gì? Ánh mắt Chu Tịch tối sầm lại, bây giờ gặp thanh mai trúc mã rồi, liền không muốn cùng hắn sống qua ngày nữa.

Khương Nam Khê bên này thuần túy là sợ Chu Tịch lại muốn hôn cô, cơn giận này còn chưa hoãn lại đâu.

Chu Tịch nghĩ đến khuôn mặt của Liêu Vĩnh Thụy, cùng với sự ôn nhu thân thiết khi nói chuyện, hai người bọn họ quả thực chênh lệch quá nhiều, tính cách hoàn toàn bất đồng.

Hắn vừa rồi bất chấp tất cả như vậy, Khương Nam Khê e rằng lại cảm thấy hắn không tốt đi.

“Chúng ta...” Cô lên tiếng.

Chu Tịch xoay người bỏ đi, đen mặt, hắn sợ mình tiếp tục ở lại đây nghe được lời gì đó, khiến hắn làm ra chuyện gì không tốt.

Dù sao hắn cũng không phải người tốt, ngược lại, hắn vẫn luôn biết mình đang giả làm người bình thường.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.