Thập Niên 70: Gả Cho Trai Quê Tuyệt Tự, Nữ Phụ Đỏng Đảnh Lại Dậy Muộn - Chương 382: Vạch Trần Bộ Mặt Thật Giữa Bàn Dân Thiên Hạ

Cập nhật lúc: 23/03/2026 17:01

“Anh đang nói cái gì thế?” Khương Nam Khê đột nhiên cao giọng, cô đứng lên: “Vị đồng chí này, thời đại này rồi, anh muốn làm tú ông dắt mối sao?”

Giọng cô vừa vang lên, ánh mắt của rất nhiều người đều nhìn sang, anh cả Trương cũng không ngờ cô thế mà trực tiếp lên tiếng.

Hắn nháy mắt toát mồ hôi lạnh: “Cái con bé này, cô nói cái gì đấy, cô ngồi xuống đi, tôi không phải ý cô nói.”

Còn không phải ý này? Trong lòng hắn chứa tâm tư gì hắn tự hiểu rõ, cái gì mà chỉ cần qua đó nói một câu là được rồi, đối phương cũng đâu phải kẻ ngốc, nói một câu mà cho hắn nhiều đồ như vậy, hơn nữa anh cả của Trương Gia Nhu cũng bao nhiêu tuổi rồi, lăn lộn ở đây bao nhiêu năm rồi, sao có thể chút này cũng không hiểu?

Hay là ở đây giả ngu giả vờ không biết.

Rõ ràng chính là muốn bán cô đổi tiền đồ, còn giả vờ một bộ dạng vô tội, Khương Nam Khê thấy hắn là bán người bán quen tay rồi.

“Tôi kể cho mọi người nghe, đồng chí này ngồi trước mặt tôi, nói cho tôi biết có một vị Sử chủ nhiệm coi trọng tôi, nói đưa tôi một nghìn đồng mua thời gian một buổi sáng của tôi, còn nữa, quên nói cho mọi người biết rồi, tôi đã kết hôn có con rồi, vị đồng chí này rõ ràng biết những điều này, còn nói Sử chủ nhiệm kia đồng ý cho chồng tôi một công việc, đây chính là những gì vị đồng chí này nói với tôi.”

Những người khác nháy mắt bùng nổ, thật ra loại chuyện này trong tối cũng có xảy ra, nhưng ai dám đem ra ngoài sáng nói?

Hơn nữa cũng có người chưa từng tiếp xúc qua loại chuyện này, đầy căm phẫn đập bàn một cái: “Bây giờ đang bắt lưu manh, anh và cái lão Sử chủ nhiệm kia chính là lưu manh, tôi thấy chúng ta đưa hắn đến chỗ nhân viên công tác đi.”

“Cầm thú, quả thực là cầm thú!”

“Các người có ai quen hắn không? Người này là ai vậy? Có phải chuyên chọn những cô gái xinh đẹp để ra tay không?”...

Anh cả Trương mồ hôi đầm đìa, những giọt mồ hôi lớn từ trên trán rơi xuống, hắn không ngờ Khương Nam Khê thế mà ở trước mặt nhiều người như vậy nói ra loại chuyện này.

Hai nhà bọn họ dù nói thế nào cũng coi như có họ hàng, cô nói ngay tại trận, hắn nếu xảy ra chuyện gì hai nhà bọn họ coi như hoàn toàn trở mặt rồi.

“Cô nói cái gì đấy? Tôi nói lúc nào?” Anh cả Trương ngồi dậy, nụ cười suýt chút nữa không giữ được: “Mọi người hiểu lầm rồi, hai nhà chúng tôi là họ hàng đấy, đây là em chồng của em gái tôi, vừa rồi chúng tôi nói chuyện không vui vẻ, cô ấy đây là tức giận, căn bản là chuyện không có thật.”

Vừa rồi hai người bọn họ nói chuyện cũng không có người khác nghe thấy, hắn cứ c.ắ.n c.h.ế.t không thừa nhận, có điều hai chân hắn vẫn có chút nhũn ra, dù sao nếu thật sự bị định tội lưu manh, hắn cũng không biết còn sống được mấy ngày.

Khương Nam Khê ghê tởm muốn nôn: “Hai người chúng ta tính là họ hàng gì? Mọi người không biết còn không chỉ như vậy đâu, vừa rồi vị này nói bảo tôi qua đó nói với vị Sử chủ nhiệm kia một câu không đồng ý, chỉ cần tôi nói một câu không đồng ý là được rồi, bắt buộc tôi phải đích thân qua đó, ở trước mặt Sử chủ nhiệm nói một câu không đồng ý, nói tôi cũng sẽ không mất mát gì, mọi người giúp tôi phân tích xem có phải như vậy không?”

“Tiểu đồng chí, cô đừng có tin hắn, cái gì mà đích thân đến trước mặt nói cái gì không đồng ý? Không đồng ý còn cần đích thân đi sao? Bọn họ chắc chắn giăng bẫy cô đấy.”

“Đúng vậy, tôi cũng là đàn ông tôi hiểu, đi rồi chắc chắn không có chuyện tốt.”

“Bây giờ còn có loại chuyện này xảy ra, đây chẳng phải là giở trò lưu manh trắng trợn sao, hắn còn chạy tới nói, chắc hẳn là Sử chủ nhiệm kia cho hắn lợi ích rồi đi.”...

Đã có người tiến lên chuẩn bị bắt anh cả Trương giải đi, anh cả Trương vội vàng đứng dậy: “Mọi người đều hiểu lầm rồi, tôi không phải ý này, không, tôi chưa từng nói cái này, đồng chí Thẩm, tôi biết tôi trước đó không muốn gả em gái tôi đến Thẩm gia các người, cô có oán hận với tôi, nhưng cô cũng không thể oan uổng tôi như vậy, cô đây không phải là muốn tôi c.h.ế.t sao? Hơn nữa, cô nói tôi như vậy, cô cũng phải có chứng cứ chứ?”

Người đang tiến lên dừng bước, nhìn về phía Khương Nam Khê.

Khương Nam Khê biết loại chuyện này rất khó lưu lại chứng cứ, anh cả Trương Gia Nhu có thể làm chuyện dơ bẩn làm quen đường rồi, lúc nói chuyện với cô giọng đè rất thấp.

Cô bây giờ chính là muốn trấn áp hắn, để hắn hoàn toàn dập tắt cái tâm tư này, để hắn từ đáy lòng cảm thấy sợ hãi.

Khương Nam Khê mở miệng: “Anh đã cảm thấy tôi oan uổng anh, hai người chúng ta cùng đi báo án, đến lúc đó để nhân viên công tác điều tra một chút, thuận tiện tra xem có người nào là Sử chủ nhiệm không? Quan hệ gần đây của các người thế nào?”

“Thôi, tôi không so đo với cô.” Anh cả Trương vội vàng đi ra ngoài, kết quả vừa ra khỏi cửa liền đụng phải một người đàn ông, người đàn ông kia cao hơn hắn nửa cái đầu, hắn hoảng loạn chạy mất.

Chu Tịch đi vào, Khương Nam Khê đã ngồi xuống, cô cảm thấy bữa này cũng ăn không thành rồi, vẫn là gói lại mang về nhà đi.

“Sao vậy?” Chu Tịch thấp giọng hỏi.

Khương Nam Khê nói với anh một chút chuyện vừa xảy ra.

Sắc mặt Chu Tịch nháy mắt âm trầm xuống, ngón tay anh siết c.h.ặ.t trên ghi đông xe: “Chuyện này em không cần quản nữa, giao cho anh.”

Anh cả Trương nơm nớp lo sợ chạy về nhà, hắn vốn tưởng rằng không đồng ý thì thôi, không ngờ cô thế mà lại quang minh chính đại nói ra.

Hơn nữa nhìn là một tính cách không dễ chọc.

Chu Tịch đưa Khương Nam Khê đến đường lớn để cô tự về, bây giờ là buổi trưa, trên con đường lớn này người qua lại rất nhiều, sẽ không xảy ra chuyện gì.

Khương Nam Khê sợ Chu Tịch làm ra chuyện gì mất mạng, cô sợ anh kích động: “Chu Tịch, anh đừng đ.á.n.h người, cũng đừng g.i.ế.c người, chúng ta còn có hai đứa con đấy.”

“Không sao, sẽ không liên quan gì đến chúng ta đâu? Mau về đi.” Bàn tay to của Chu Tịch chạm vào gáy cô.

Khương Nam Khê nghĩ nghĩ, tự mình đi về.

Buổi tối, anh cả Trương đi tìm Sử chủ nhiệm, hắn quyết định nói với ông ta chuyện này không thành rồi.

Hắn thầm mắng, hắn thật không hiểu nổi qua đó nói một câu không đồng ý thì làm sao? Cùng lắm là bị sờ một cái, sờ một cái thì làm sao?

Nếu là hắn để người khác sờ một cái có thể đổi được nhiều đồ như vậy, hắn chắc chắn đồng ý.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.