Thập Niên 70: Gả Cho Trai Quê Tuyệt Tự, Nữ Phụ Đỏng Đảnh Lại Dậy Muộn - Chương 454: Oan Gia Ngõ Hẹp, Cực Phẩm Tụ Họp Xem Trò Cười
Cập nhật lúc: 24/03/2026 16:11
Khương Nam Khê, Đỗ Nguyệt Mai và Trịnh Vũ hiện tại học tập đã vượt xa các bạn học khác, thậm chí đã xem qua rất nhiều tài liệu nước ngoài. Tô Ái Nịnh và Ôn Nghiên có nhiều cái chưa xem qua, bèn nhanh ch.óng điều chỉnh làm vai trò hỗ trợ.
Năm ngày sau, khi bọn họ đến nơi thì trong nhà thi đấu đã có rất nhiều người. Khương Nam Khê không thể phủ nhận bản thân vẫn có chút căng thẳng, nói là bản thân nỗ lực là được, nhưng cô vẫn muốn thắng.
Năm người không ai là không căng thẳng, dù sao áp lực trên người quá lớn, dốc hết toàn lực cũng không có nghĩa là bọn họ có thể yên tâm thoải mái.
Các thầy giáo trong trường trước đó cũng đã thảo luận về chuyện này.
“Các thầy cũng biết tác dụng của việc bên kia phái sinh viên trao đổi nước ngoài đến, loại thi đấu này không phải chúng ta nói không để ý là không để ý được, hiện tại nhà trường đã cố gắng hết sức để kéo dài thời gian rồi.”
“Vốn dĩ lúc đầu còn định họp với các em sinh viên một chút, bài phát biểu kia của em Khương đã ổn định cục diện. Nói thật, nếu không phải em Khương học giỏi như vậy, tôi còn muốn để em ấy sang Bộ Ngoại giao rồi.”
“Đúng rồi, tôi nghe nói mẹ em ấy cùng học đại học với em ấy, cũng đứng trong top đầu.”
“Phải, hổ mẫu vô khuyển nữ, cả hai người đều đặc biệt lợi hại, luôn quanh quẩn trong top 3, đều là rường cột nước nhà trong tương lai.”
“Mọi người chuẩn bị cho tốt, nếu lần này thua nhất định phải khai thông tư tưởng cho các em ấy thật tốt, tâm tính nhân tài không thể để bị đứt đoạn, một khi đứt đoạn là sẽ dậm chân tại chỗ. Tìm bác sĩ tâm lý trước đi, bây giờ thua thì cũng thua rồi, dù sao bị chế giễu cũng không phải lần một lần hai. Cục diện quốc tế quá căng thẳng, nằm gai nếm mật chưa chắc không phải là vì nước vì dân, bất luận là quốc gia hay bách tính đều không thể trải qua chiến tranh thêm nữa, mục đích hàng đầu vẫn là phát triển.”
Những người khác gật đầu.
“Đúng rồi, nên quay phim thì cứ quay nhé, nhỡ đâu thắng thì sao? Thua thì xóa hình ảnh đi là được.”
“...”
Mấy người Mỹ nhìn thấy nhóm Khương Nam Khê đi vào.
“Thi đấu xong lần này là có thể về nhà rồi. Cho bọn họ một bài học, để bọn họ ngã một cú thật đau.”
Những người có mặt cũng nín thở.
Một tháng nay xem thi đấu đã xem rất nhiều trận, nhưng trận thi đấu lần này rốt cuộc vẫn khác biệt.
Sinh viên trao đổi người Mỹ sắp phải về rồi, đây là lần cuối cùng, nếu thua thì sẽ không còn cơ hội thắng nữa, quốc tế chắc chắn cũng sẽ châm chọc khiêu khích.
Nếu là trước kia có thể bọn họ sẽ oán trách: “Thua thua thua, sao cứ thua mãi thế.”
Nhưng bây giờ bọn họ biết người mình đã đủ nỗ lực rồi.
Chỉ là không biết những người không phải sinh viên trường họ có hiểu cho không, có thể người bên ngoài cũng sẽ oán trách thôi, đã lên đại học rồi mà còn thua người nước ngoài, đúng là mất mặt.
Thẩm Ngạo Thiên thời gian trước đã khai giảng, hắn thi đậu vớt vào Đại học Sư phạm Thủ đô. Hắn cũng nghe nói chuyện gần đây của Đại học Hàng không Vũ trụ, hôm nay đặc biệt chạy tới xem.
Hắn biết Khương Nam Khê ở Đại học Hàng không Vũ trụ Thủ đô, không biết bây giờ cô có cách nhìn gì. Thẩm Ngạo Thiên nhớ tới lúc hai người yêu đương, Khương Nam Khê luôn chỉ huy hắn làm cái này cái kia, làm nũng với hắn, không ngờ lại vào loại trường đại học kỹ thuật này, không biết người kiêu kỳ như cô có hối hận không?
Còn cả Đỗ Nguyệt Mai nữa, lớn tuổi như vậy rồi ở trong trường có bị chế giễu không? Lần trước về quê thấy bà ta thay da đổi thịt, nói không chừng là muốn đến đại học để dát vàng lên người, đến lúc đó tìm một đối tượng ở Thủ đô.
Thẩm Ngạo Thiên chen vào trong, hắn rất chú ý không va chạm quá mạnh với người khác, nếu không lỡ không cẩn thận sẽ tiểu ra quần. Tìm được bậc thang, xa quá, có chút không nhìn rõ, hắn vừa định tiếp tục chen lên trên, đột nhiên động tác cứng đờ, vội vàng đi vòng sang chỗ khác.
Khóe mắt Thẩm Ngạo Thiên liếc nhìn Chu Tịch đang bế hai đứa trẻ. Chu Tịch một tay bế một đứa, đứng ở trên cao nhìn xuống.
Trịnh Thư từ Đại Tây Bắc trở về, hiện tại đang làm việc ở Ban Tuyên truyền. Lúc bà ta bị hạ phóng đã chịu quá nhiều khổ cực, sức khỏe vẫn luôn không tốt, lãnh đạo giao cho bà ta một số công việc nhẹ nhàng, hôm nay bảo bà ta đi chụp ảnh cuộc thi này để phòng khi cần dùng đến.
Hoắc Thụy Hoa cùng trở về với Trịnh Thư, năm nay cậu ta thi đậu đại học, vừa hay hôm nay được nghỉ có thể cùng Trịnh Thư đến xem náo nhiệt.
Tay Trịnh Thư nắm thành nắm đ.ấ.m ho khan vài tiếng, lúc ở Đại Tây Bắc bị sốt cảm mạo không có điều kiện chữa trị, sau đó kéo dài thành viêm họng, hô hấp hơi dồn dập chút là không nhịn được ho khan.
“Mẹ, mẹ không sao chứ?” Cậu ta quan tâm hỏi.
Trịnh Thư lắc đầu: “Không sao.”
Hôm nay chụp ảnh có người khác cũng không cần bà ta đích thân ra tay, vì trước kia chịu quá nhiều khổ, đơn vị cũng thông cảm cho bà ta, về cơ bản bà ta chỉ là đến cho đủ quân số.
“Cái trường đại học này cũng thật là, cứ thua mãi mà cứ thi mãi, bây giờ còn làm ầm ĩ lớn như vậy, mẹ thấy lần này cũng treo rồi, mất mặt ra tận nước ngoài.” Trịnh Thư nhíu mày.
Hoắc Thụy Hoa mím môi: “Mẹ, không chỉ Đại học Hàng không có sinh viên trao đổi đến, trường con cũng sắp có sinh viên trao đổi đến rồi. Đến lúc đó cũng khó tránh khỏi thi đấu, con nghe nói người Mỹ đến đều là tinh anh, vốn dĩ đã khó đ.á.n.h, cái này thuộc về việc chọn trúng ai thì người đó mất mặt.”
“Thì cứ không nhận lời thi đấu là được chứ gì.”
“Vậy không nhận lời thi đấu thì trên quốc tế cũng chẳng có tiếng tăm gì tốt đẹp, nói không chừng còn tồi tệ hơn bây giờ...”
“Được rồi, các con chính là không trầm ổn được... Khụ khụ khụ...” Trịnh Thư ho đến đỏ bừng mặt, tay túm c.h.ặ.t lấy áo trước n.g.ự.c, dường như muốn ho cả tim phổi ra ngoài.
“Mẹ, uống chút nước đi.”
“Uống nước có tác dụng gì? Nếu không phải đến Đại Tây Bắc sao mẹ lại mắc phải cái mầm bệnh này? Chu Tịch súc sinh.” Nhắc đến Chu Tịch, Trịnh Thư hận đến ngứa răng, bà ta cười lạnh: “Chỉ là nó không ngờ chúng ta lại quay về rồi đâu nhỉ.”
Động tác cầm cốc nước của Hoắc Thụy Hoa khựng lại, cậu ta nhớ tới Khương Nam Khê: “Mẹ, hay là liên lạc với Chu Tịch đi, dù sao anh ấy cũng là con trai mẹ, cũng coi như là anh cả của con.”
“Liên lạc với nó? Cả đời này mẹ cũng không thể nào liên lạc với nó.” Bà ta cười lạnh: “Nếu lúc đầu nó nhận mẹ, bây giờ mẹ về Thủ đô rồi nói không chừng còn có thể giúp đỡ nó. Bây giờ nó đừng hòng để mẹ nhận nó nữa, cứ để nó cả đời thối rữa ở cái nơi như thôn Thượng Tinh đi.”
