Thập Niên 70: Gả Cho Trai Quê Tuyệt Tự, Nữ Phụ Đỏng Đảnh Lại Dậy Muộn - Chương 62: Đường Hoàng Vào Nhà
Cập nhật lúc: 16/03/2026 09:05
“Cha chồng, cha phải đợi con, trong bụng con có đứa bé, lỡ như ngã thì phiền phức.” Tôn Thúy Hồng có chút sợ hãi, bà ta vội vàng túm lấy áo Thẩm Thiên Câu.
Thấy Thẩm Thiên Câu mất kiên nhẫn, bà ta lập tức nói: “Hôm nay con mới vừa lĩnh chứng nhận với Ngạo Thiên, nếu xảy ra chuyện gì, cha ăn nói thế nào với Ngạo Thiên?”
Thẩm Thiên Câu: “...”
Thẩm Thiên Câu nghĩ đến Tôn Thúy Hồng nếu xảy ra chuyện gì, Tôn Tráng chắc chắn sẽ tìm tới, ông ta chỉ có thể bịt mũi đi về phía trước.
Mấy phút trước còn nóng muốn c.h.ế.t, cả người trên dưới đổ mồ hôi, chỉ trong thời gian ngắn ngủi này đã cảm thấy lạnh rồi, trên người lạnh toát...
Buổi trưa ăn cơm, Triệu Lan Lan và Khương Nam Khê rất yên tĩnh, Triệu Lan Lan sợ mẹ chồng đột nhiên động thủ, còn chưa kịp phản ứng đã bị một cái tát hô lên mặt, vẫn luôn âm thầm đề phòng.
Khương Nam Khê nhìn Chu Tịch chưa về, lão ngũ Thẩm Tín Dân cũng không ở nhà, hai người không biết đi làm gì rồi.
Thu hoạch vụ mùa kết thúc rồi, Khương Nam Khê nghĩ mình ngày mai cũng phải đi huyện thành một chuyến, gửi thư đi.
Triệu Lan Lan thon thót lo sợ ăn xong bữa trưa, ra khỏi cửa lại bị Đỗ Nguyệt Mai gọi lại.
“Mẹ chồng.” Triệu Lan Lan cả người trên dưới đều đang đề phòng, cô ta nghĩ cũng không trách cô ta được chứ, lão lục vốn dĩ đã sai, suýt chút nữa hại c.h.ế.t cả nhà.
Hơn nữa, cô ta nói sai điểm nào?
Đỗ Nguyệt Mai đi tới trước mặt cô ta, Triệu Lan Lan rẽ một cái đến bên cạnh Khương Nam Khê, dù sao cũng không thể chỉ đ.á.n.h một mình cô ta.
“Về phòng nghỉ ngơi đi.” Đỗ Nguyệt Mai nắm lấy tay cô ta một cái.
Triệu Lan Lan: “...”
Triệu Lan Lan ngơ ngác về phòng, cô ta ngẩn người nhìn quả trứng gà giấu trong lòng bàn tay.
Mẹ chồng cho cô ta một quả trứng gà? Ý gì? Không đ.á.n.h cô ta còn cho cô ta một quả trứng gà?
Mưa rơi hai tiếng đồng hồ vẫn chưa tạnh, Thẩm Thiên Câu vừa về đến nhà đã phát sốt, cả người trên dưới không có sức, ông ta thở ra một hơi nóng bệnh tật, “Nguyệt Mai, sáng nay tôi đi...”
“Tôi không nghe, tôi không nghe, tôi không nghe...” Đỗ Nguyệt Mai chạy thẳng sang phòng Khương Nam Khê.
Thẩm Thiên Câu: “...”
Nhưng Tôn Thúy Hồng về nhà thay bộ quần áo, lau tóc, sinh long hoạt hổ bắt đầu thu dọn đồ đạc chuẩn bị chuyển nhà.
Khương Nam Khê ngồi bên cửa sổ ngẩn người, cô nhìn những sợi mưa dài liên miên, đột nhiên có chút lạc lõng, tuy rằng lúc cô ở hiện đại tranh tranh giành giành, nhưng đó là nơi cô sinh trưởng, chứ không phải nơi hoàn toàn không thể kiểm soát này.
Mẹ ở hiện đại biết cô c.h.ế.t rồi, có bay từ nước ngoài về tham dự tang lễ của cô không? Những đứa con riêng của bố chắc chắn vui hỏng rồi nhỉ? Cảm thấy có thể thừa kế được nhiều tài sản hơn.
Thật ra cô cũng không biết con đường tương lai nên đi thế nào...
Khương Nam Khê một tay chống cằm, lẳng lặng nghe tiếng mưa rơi, Đỗ Nguyệt Mai đi vào lau giọt nước trên mặt.
Bà thấy Khương Nam Khê ngồi bên cửa sổ, eo nhỏ hơi dựa vào bàn, đôi mày mắt xinh đẹp kia có chút u sầu, Đỗ Nguyệt Mai biết đây là con gái không vui rồi, mở miệng oán thán, “Thật là, cái gã đàn ông c.h.ế.t tiệt bên ngoài kia mẹ cũng chẳng muốn nói, suốt ngày không bệnh mà rên.”
Bà đi tới ngồi xuống ghế, quay đầu quan sát căn phòng.
Nói ra thì bà đã rất lâu không vào phòng của Chu Tịch rồi, từ nhỏ phòng của Chu Tịch đã đặc biệt sạch sẽ đơn giản, cơ bản không để đồ đạc gì, bây giờ những thứ có thể nhìn thấy đa phần đều là do Khương Nam Khê mang tới.
“Mẹ, tại sao mẹ đột nhiên đối xử với cha chồng không tốt thế?” Khương Nam Khê tò mò hỏi ra miệng, phải biết trong sách miêu tả người cha chồng này của cô làm mẹ chồng mê muội hoa cả mắt, đó là một lòng một dạ, ngày ngày nhìn Thẩm Thiên Câu trong mắt đều b.ắ.n ra hình trái tim.
“Trước kia không phải mẹ rất thích ông ấy sao? Ông ấy lúc đầu động một chút là chạy ra ngoài, mẹ còn sinh cho ông ấy năm đứa con, ông ấy cũng không chăm sóc mẹ ở cữ, ngay cả cha mẹ trong nhà cũng đều để mẹ chăm sóc.” Khương Nam Khê vô thức bắt đầu bôi t.h.u.ố.c mắt, bản thân tuy tò mò, nhưng cũng phải dẫm cha chồng một cái.
Đỗ Nguyệt Mai không có cách nào nói với Khương Nam Khê chuyện trọng sinh, thực tế bà cũng rất coi thường bản thân của kiếp trước, sao lại thích Thẩm Thiên Câu như vậy? Bao nhiêu năm nay rồi đều không phát hiện ra chút dấu vết nào.
Bà cúi đầu giả vờ lau nước mắt, “Nam Khê, thật ra cha con căn bản không thích mẹ, ông ấy vẫn luôn thích người phụ nữ khác, mẹ là xem đồ ông ấy viết mới biết.”
Bà cụ Thẩm nói rồi mũi cay cay, “Thực tế lúc mẹ còn trẻ không phải cứ sấn sổ đòi gả, ngược lại là Thẩm Thiên Câu chủ động theo đuổi mẹ, mẹ cũng thích kiểu đàn ông như ông ấy, nho nhã thư sinh một chút, sau này kết hôn ông ấy mới thay đổi, nhưng ông ấy biết dỗ người, miệng nói thích mẹ, có anh trai giúp đỡ cuộc sống của mẹ cũng không tệ.”
“Nhưng mẹ chính là không ngờ tới, ông ấy đều là lừa mẹ, thật ra trong đáy lòng đã sớm có người phụ nữ khác, có lẽ là lớn tuổi rồi, mẹ đột nhiên nghĩ thông suốt.”
“Vậy tại sao mẹ đột nhiên đối xử với Thẩm Ngạo Thiên cũng không tốt?” Khương Nam Khê nghĩ thầm mẹ chồng không phải là biết chân tướng rồi chứ, Thẩm Ngạo Thiên làm nam chính, cha mẹ hắn chắc chắn không thể là người bình thường như Đỗ Nguyệt Mai và Thẩm Thiên Câu.
Hắn là con của Lý Nguyệt An và một nhị đại sinh ra, sau này còn với tư cách là con riêng về tranh giành quyền thế địa vị nữa cơ.
“Hừ!” Bà cụ Thẩm hận không thể phỉ nhổ một tiếng, “Lại không phải con trai mẹ, không biết là nghiệt chủng từ đâu tới, Thẩm Ngạo Thiên là do Thẩm Thiên Câu từ bên ngoài mang về, cố ý vào ngày mẹ sinh con nói thành là do mẹ sinh, lúc đó cũng từng nghi ngờ, nhưng mẹ sinh Bảo Châu thời gian quá dài, đoạn ký ức đó cũng nhớ không rõ, trong đầu chỉ còn lại đau đớn, còn tưởng mình nhớ nhầm.”
“Thật ra mẹ nhìn nó cái nhìn đầu tiên mẹ đã không thích, ngẫm nghĩ kỹ lại, lúc đó Thẩm Ngạo Thiên chắc đã sinh ra được mười mấy ngày rồi, lớn lên trắng trẻo mập mạp, con gái mẹ gầy gò nhỏ bé, lúc đó mẹ đã cảm thấy nó ở trong bụng tranh giành dinh dưỡng của con gái mẹ, làm anh trai không nhường em gái, sữa mẹ cũng không muốn cho nó b.ú.” Bà nghiến răng nghiến lợi.
Khương Nam Khê: “...”
Khương Nam Khê thật ra bây giờ rất muốn hỏi bà, vậy bà đột nhiên thay đổi thái độ tốt với cô, là vì kẻ thù của kẻ thù là bạn sao?
Nhưng cô không dám hỏi, Khương Nam Khê rất hiểu, có lúc giấy cửa sổ chọc thủng rồi thì sẽ khác.
Nhưng bây giờ cô có thể xác định, mẹ chồng có thể hoàn toàn đứng về phía cô, lêu lổng một chút cũng không sao...
Tôn Thúy Hồng thu dọn hơn một tiếng đồng hồ, bà ta và Thẩm Ngạo Thiên nỗ lực lâu như vậy, cuối cùng cũng có thành quả, bà ta sốt ruột nhìn mưa bên ngoài, chỉ đợi tạnh là chuyển đến nhà họ Thẩm.
Vợ Tôn Tráng ở trong phòng không ra, Tôn Tráng do dự nói: “Mẹ, cái ông chú Thẩm kia nói thế nào a, mẹ bây giờ chuyển qua đó luôn sao? Cỗ bàn này khi nào thì làm, nhà họ có sắm sửa thêm gì cho mẹ không?”
“Đại Tráng, nhà chúng ta không thể con buôn như vậy, hơn nữa mẹ và Ngạo Thiên là thật lòng có tình cảm, đồ đạc gì đó mẹ cũng không để ý, còn về cỗ bàn đều là tốn tiền cho người khác chiếm hời sao? Tự mẹ không muốn làm thôi.”
“...” Tôn Tráng thở dài một hơi, xoay người đi mất.
Trận mưa này chiều mới tạnh, tạnh rồi Tôn Thúy Hồng muốn đi, Tôn Tráng vốn tưởng nhà họ Thẩm sẽ có người đến đón, Tôn Thúy Hồng cũng tưởng Thẩm Ngạo Thiên sẽ đến đón bà ta, “Đợi chút đi, lát nữa Ngạo Thiên sẽ đến thôi.”
Mười phút trôi qua...
Nửa tiếng trôi qua...
Một tiếng trôi qua...
“Không nói mẹ cũng quên mất, Ngạo Thiên hôm nay hình như sức khỏe hơi không thoải mái, cho nên mới không đi cùng mẹ lĩnh chứng nhận, để cha chồng thay thế, Đại Tráng, con giúp mẹ cầm một chút đi, chúng ta bây giờ đến nhà họ Thẩm.” Tôn Thúy Hồng logic tự hợp lý hóa, tự mình khoác lên cổ một cái túi quân dụng màu xanh.
Tôn Tráng: “...”
Thẩm Ngạo Thiên mệt mỏi ra khỏi cửa, hắn là bị dọa tỉnh, bởi vì hắn biết lời chị dâu hai nói đều là thật, nếu hắn thật sự bị bắt đi lao động, m.ô.n.g còn thật sự có khả năng không giữ được.
Nghĩ thôi hắn đều rùng mình.
Có điều, trốn được ngày nào hay ngày đó.
Đang vịn tường định đi vệ sinh, đột nhiên nhìn thấy Tôn Thúy Hồng đẩy cửa ra, phía sau Tôn Tráng gánh hành lý.
