Thập Niên 70: Gả Thay Vả Mặt, Mỹ Nhân Xoay Người Gả Cho Thủ Trưởng - Chương 123: Tôi Đảm Bảo Sau Này Anh Sẽ Ăn Đấm Ngày Càng Nhiều

Cập nhật lúc: 01/01/2026 08:47

Cửa bị đá văng.

Trần Đại Vi nhìn thấy tình cảnh trong nhà, cả người ngẩn ra.

Lý Xuân Quyên đang ngồi đè lên người Vương Quý Bình, Vương Quý Bình nằm sấp trên mặt đất...

Hai người nghe thấy tiếng đá cửa, đều quay đầu nhìn lại.

Ánh mắt ba người chạm nhau, ít nhiều có chút xấu hổ.

Tình huống chưa từng nghĩ tới, Trần Đại Vi có chút hoảng hốt, ngượng ngùng.

Cậu ta nhanh ch.óng nói một câu xin lỗi, rồi vội vàng kéo cửa đóng lại.

Tần Thư và Phạm Bình Bình đang định ghé vào xem tình hình thế nào, kết quả Trần Đại Vi đã đóng sầm cửa lại.

Phạm Bình Bình ngơ ngác.

Tần Thư hỏi: "Sao thế?"

Trần Đại Vi lẳng lặng đứng sang một bên: "Hay là chị Tần tự xem đi?"

Tần Thư nghi hoặc nhìn Trần Đại Vi một cái, bước lên trước một bước, đang định đẩy cửa.

Cửa lại từ bên trong mở ra.

Lý Xuân Quyên và Vương Quý Bình đứng ở cửa.

Lý Xuân Quyên nhìn thấy ba người Tần Thư, cười tươi rói chào hỏi: "Đồng chí công an."

Vương Quý Bình dè dặt hỏi: "Sao thế ạ? Đồng chí công an? Còn chuyện gì khác sao?"

Trần Đại Vi lạnh lùng buông một câu: "Qua xem anh còn thành thật hay không."

Vương Quý Bình: "..."

Vương Quý Bình mếu máo: "Đồng chí công an, tình hình vừa rồi cậu cũng thấy đấy, tôi có thể không thành thật sao?"

"Khụ khụ khụ." Lý Xuân Quyên có chút ngại ngùng ho khan hai tiếng: "Đồng chí công an yên tâm, anh ấy thành thật, tuyệt đối thành thật."

Vương Ni chen ra từ giữa Vương Quý Bình và Lý Xuân Quyên, nước mắt lưng tròng nhìn Tần Thư: "Chị ơi, không được bắt bố mẹ đi!"

Tần Thư dịu dàng nhìn Vương Ni: "Không bắt đi đâu, bọn chị chỉ qua xem Ni Ni thế nào rồi thôi."

Vương Ni cười nói: "Bôi t.h.u.ố.c xong là không đau nữa rồi, cảm ơn chị."

"Vậy thì tốt." Tần Thư nói: "Vậy khi nào rảnh chị lại qua thăm em."

Vương Ni gật đầu: "Vâng ạ."

Tần Thư ngước mắt, nhìn sâu vào Lý Xuân Quyên và Vương Quý Bình một cái, xoay người rời đi.

Phạm Bình Bình và Trần Đại Vi thì trừng mắt nhìn Vương Quý Bình một cái thật dữ tợn, Vương Quý Bình cảm thấy sống lưng lạnh toát, rùng mình một cái.

Ba người Tần Thư xuống lầu.

Lý Xuân Quyên đột nhiên đuổi theo: "Đồng chí công an, chờ một chút."

Ba người Tần Thư dừng lại, quay đầu nhìn Lý Xuân Quyên đang xuống lầu.

Lý Xuân Quyên đi thẳng đến trước mặt Tần Thư, ghé vào tai Tần Thư nói: "Chuyện bên nhà mẹ đẻ tôi có thể tạm thời không thông báo, nếu anh ta thực sự còn dám động thủ với tôi, tôi sẽ tự mình về đó."

Phạm Bình Bình, Trần Đại Vi thấy thế, nói với Tần Thư một tiếng rồi xuống lầu đợi trước.

Tần Thư ừ một tiếng.

Phạm Bình Bình, Trần Đại Vi rời đi trước.

Lý Xuân Quyên hốc mắt đỏ hoe nhìn Tần Thư: "Cảm ơn cô, đồng chí công an."

Tần Thư đáp: "Không cần cảm ơn."

Khóe mắt Tần Thư bắt gặp Vương Quý Bình đang đứng ở tầng ba thò đầu ra nghe lén.

Cô quay đầu nhìn lại, gọi một tiếng: "Vương Quý Bình."

Vương Quý Bình thấy mình bị bắt quả tang, sợ đến mức run b.ắ.n cả người, lại phải kiên trì đi ra.

Tần Thư nhìn Vương Quý Bình đang đứng ở trên cao: "Tôi nhớ anh hình như có ba người anh vợ nhỉ?"

Trong lòng Vương Quý Bình có dự cảm không lành: "..."

Giọng Tần Thư lạnh nhạt: "Nếu bọn họ ra mặt, thực sự đ.á.n.h nhau, làm ầm ĩ lên, anh, còn cả bà mẹ ruột sau lưng anh có chịu nổi nắm đ.ấ.m không."

Sắc mặt Vương Quý Bình trắng bệch, ba ông anh vợ của hắn đều cao to lực lưỡng, nếu thực sự ra mặt...

Cả nhà bọn họ chỉ có nước ăn đòn!

Giọng Tần Thư lạnh lùng: "Có chịu nổi nắm đ.ấ.m hay không là một chuyện, có giữ được công việc hay không lại là chuyện khác."

Vương Quý Bình không nói gì.

Tần Thư nói: "Cuộc sống là hai vợ chồng anh chị tự sống, hy vọng anh có thể nhớ kỹ bài học này."

"Nếu không nhớ kỹ, tôi có thể đảm bảo sau này anh sẽ ăn đ.ấ.m ngày càng nhiều."

Vương Quý Bình: "..."

Hắn cảm thấy mặt càng lúc càng đau.

Ánh mắt Tần Thư chuyển sang Lý Xuân Quyên, cao giọng: "Lý Xuân Quyên."

Lý Xuân Quyên vô cùng phối hợp đáp lời: "Ơi!"

Tần Thư nói: "Có chuyện gì nhớ đến Cục Công an tìm chúng tôi."

"Vâng!" Lý Xuân Quyên đáp: "Chị Tần!"

Tần Thư xoay người rời đi.

Lý Xuân Quyên đứng ở cầu thang, hét với theo bóng lưng Tần Thư: "Chị Tần đi thong thả nhé!"

Sắc mặt Vương Quý Bình vô cùng khó coi đứng ở bên trên.

Lý Xuân Quyên bước lên, cười với Vương Quý Bình.

Vương Quý Bình trừng mắt: "Cô..."

Lý Xuân Quyên lập tức nói: "Chị Tần hình như vẫn chưa đi xa đâu nhỉ? Hay là tôi gọi chị ấy một tiếng?"

Lý Xuân Quyên nói xong, làm bộ muốn gọi.

Vương Quý Bình sợ đến biến sắc, vội vàng cúi đầu nhận sai: "Ấy! Ấy! Ấy!"

"Sai rồi sai rồi!"

Lý Xuân Quyên nhìn Vương Quý Bình không nói gì.

Vương Quý Bình xoay người đi vào trong nhà: "Tôi đi bôi t.h.u.ố.c cho Ni Ni, bôi t.h.u.ố.c xong tôi đi làm, sáng mai tôi mang cơm về cho cô."

Lý Xuân Quyên đi theo vào nhà.

Vương Quý Bình cầm lấy tuýp t.h.u.ố.c mỡ, lại nghĩ đến cái gì, nhìn Lý Xuân Quyên nói: "Cô đừng có về tìm anh cô thật đấy nhé!"

Lý Xuân Quyên cười lạnh một tiếng: "Bây giờ biết sợ rồi à? Lúc trước động thủ đ.á.n.h tôi sao không biết sợ?"

"Nói cho anh biết Vương Quý Bình, từ hôm nay trở đi nếu anh còn dám động vào một ngón tay của tôi, tôi sẽ liều mạng với anh! Lúc đ.á.n.h tôi chắc chắn là tôi đ.á.n.h không lại anh rồi, tôi đợi anh đ.á.n.h mệt, ngủ say, tôi sẽ cầm d.a.o c.h.ặ.t đ.ầ.u anh xuống!"

Lý Xuân Quyên nói xong, cầm lấy con d.a.o phay, một nhát c.h.é.m đôi quả bí đỏ già.

Vương Quý Bình sợ đến run lẩy bẩy, xong rồi, lần này xong rồi!

Con mụ này bây giờ có Cục Công an chống lưng, còn nhớ thương đến mấy ông anh vợ ở quê nữa!

Trong lòng hắn biết rõ, bố mẹ vợ và anh vợ không ưa là không ưa hắn, nên mới ghét lây sang vợ hắn.

Nhưng nếu nghe tin hắn đ.á.n.h con gái, em gái nhà người ta, thì chắc chắn sẽ vác gậy lên đ.á.n.h c.h.ế.t hắn!

Vương Quý Bình run rẩy: "Ni Ni phải làm sao?"

Lý Xuân Quyên đi một chuyến đến Cục Công an, coi như đã nhìn thấu Vương Quý Bình rồi, đồ hèn nhát bắt nạt kẻ yếu sợ kẻ mạnh!

Vì Ni Ni! Cô phải đứng lên!

Bản thân làm mẹ mà lại làm ra loại chuyện đó với Ni Ni, Ni Ni vẫn còn bảo vệ cô, cô thật sự không ra gì!

Sau này cùng lắm thì liều mạng với Vương Quý Bình! Ai sợ ai!

Lý Xuân Quyên trừng mắt: "Bây giờ anh sợ mới nghĩ đến Ni Ni, lúc đ.á.n.h tôi, đ.á.n.h Ni Ni sao không nghĩ đến?"

Vương Quý Bình bịch một tiếng lại quỳ xuống: "Tôi sai rồi tôi sai rồi..."

Lý Xuân Quyên trực tiếp đá một cước: "Muốn quỳ thì cút ra ngoài quỳ, đừng làm bẩn mắt tôi với Ni Ni!"

Vương Quý Bình: "..."

Khác rồi, không giống trước kia nữa rồi...

...

Tần Thư không biết chuyện xảy ra trên lầu.

Cô xuống lầu hội họp với Phạm Bình Bình, Trần Đại Vi, sau đó đạp xe ra khỏi khu đại viện, ra khỏi ngõ.

Ra đến đường lớn bên ngoài.

Tần Thư và hai người đi hướng khác nhau.

Phạm Bình Bình, Trần Đại Vi nhìn Tần Thư nói: "Chị Tần vậy bọn em đi trước nhé."

"Ừ." Tần Thư gật đầu: "Được."

Tần Thư về đến nhà, trước tiên giặt quần áo ngâm từ sáng lúc ra cửa, phơi lên, rồi đi nấu mì.

Ăn mì xong, tắm rửa, trở về phòng, nằm lên giường.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.