Thập Niên 70: Gả Thay Vả Mặt, Mỹ Nhân Xoay Người Gả Cho Thủ Trưởng - Chương 83: Sự Cố Đêm Tân Hôn, Giường Sập Và Hiểu Lầm Tai Hại

Cập nhật lúc: 01/01/2026 08:38

Sau tiếng vang lớn, trong phòng trong nháy mắt yên tĩnh trở lại, tĩnh đến mức chỉ nghe thấy tiếng tim đập của nhau cùng với tiếng thở dốc nặng nề.

"Thư Thư!" Sắc mặt Mục Dã thay đổi, nhanh ch.óng đứng dậy, khẩn trương bế Tần Thư bị rơi xuống lên: "Em không sao chứ?"

Tần Thư được bế lên: "..."

Sập thật rồi!!!!

Hai người bọn họ còn chưa làm gì đâu, đã sập rồi! Cái này không biết còn tưởng rằng hai người bọn họ kịch liệt bao nhiêu chứ, giường đều sập!

Chỉ có cô biết, tất cả đều chưa bắt đầu, mất mặt! Thật mất mặt a!

Tâm trạng Tần Thư giờ phút này là trong xấu hổ lại mang theo một tia tuyệt vọng!

Ánh mắt cô u oán nhìn Mục Dã: "May mà anh không béo."

"Cái giường này..." Cô nhìn thoáng qua cái giường bị sập xuống: "Tối nay e là không ngủ được rồi."

"Ừ." Mục Dã thấy Tần Thư không sao, trong lòng liền thở phào nhẹ nhõm, anh nhìn thoáng qua cái giường bị sập: "Sang phòng bên cạnh đi."

Phòng bên cạnh chính là phòng Tần Thư ở một mình hai ngày nay.

Tần Thư nhìn thoáng qua cái giường bị sập, cũng chỉ có thể như vậy.

Cô gật đầu: "Vâng."

Mục Dã ôm chăn hỷ, xoay người định sang phòng bên cạnh.

Tần Thư vừa định nói phòng bên cạnh có chăn ga trải giường, lời đến bên miệng lại nghĩ đến đây là chăn hỷ, ga trải giường hỷ, hơn nữa hôm nay là đêm tân hôn, ý nghĩa không giống nhau.

Chuyển qua đi.

Mục Dã ôm chăn hỷ, Tần Thư liền cuộn ga trải giường cùng gối đầu lại, chuẩn bị đi.

Bên ngoài lại truyền đến giọng nói của Mục Hưng Thần: "Đại ca, anh nhanh vậy sao?"

Tần Thư: "!"

Đừng nói với cô, Mục Hưng Thần đang ở bên ngoài phòng bọn họ nhé?

Tần Thư ngước mắt nhìn lại, nhìn về phía cửa lại không thấy bóng dáng Mục Hưng Thần.

Thôi, cô cứ đợi người đi rồi hẵng ra ngoài, chuyện này làm cũng khá mất mặt.

Đêm kết hôn giường sập, đều sẽ nghĩ về phương diện kia.

Còn nữa, cái giường này nhìn qua rất chắc chắn, sao lại sập được nhỉ?

Tần Thư quay đầu, ánh mắt dừng ở vị trí bị sập xuống kia, xốc đệm lên xem.

Khung giường gãy rồi, bên trên có lỗ sâu mọt rõ ràng...

Mục Hưng Thần cũng không ngờ mình ngủ không được, muốn ra ngoài hóng gió một chút cũng có thể gặp được đại ca đi ra.

Cậu ta nhận được ánh mắt âm lãnh của đại ca, sống lưng phát lạnh, mới ý thức được mình lỡ mồm, nói sai rồi!

Cậu ta vội vàng đổi giọng: "Không không không, đại ca, ý của em là sao anh mới vào được một lúc sao đã ra rồi?"

Mục Dã lạnh lùng nhìn qua: "Đêm hôm khuya khoắt cậu rất rảnh rỗi?"

Mục Hưng Thần kiên trì nhe răng cười: "Ngủ không được ra ngoài hóng gió."

"Hóng đủ chưa?" Trong giọng nói Mục Dã kẹp theo sự không vui nồng đậm: "Chưa đủ thì xuống lầu mà hóng."

Mục Hưng Thần nghe ra được ngữ khí đại ca không đúng lắm, vội vàng đi luôn: "Được được được, em xuống lầu."

Mục Hưng Thần hoảng hốt xuống lầu, Mục Dã nhìn thoáng qua bóng lưng Mục Hưng Thần, ôm chăn đi sang phòng bên cạnh.

Mục Hưng Thần luống cuống tay chân xuống lầu, vừa vặn gặp được cô út Mục Học Tâm nghe thấy tiếng nói chuyện đi lên lầu.

"Hưng Thần?" Mục Học Tâm nhìn thấy Mục Hưng Thần đi xuống, mắt lộ vẻ nghi hoặc: "Cháu đang nói chuyện với ai thế?"

Mục Hưng Thần hoảng trương quay đầu nhìn thoáng qua phía sau, ánh mắt quay lại trên người cô út Mục Học Tâm, hạ thấp giọng nói: "Cô út, xuống lầu xuống lầu!"

"Xuống dưới rồi nói."

Mục Hưng Thần không đợi cô út nói chuyện, vài bước đi xuống, kéo cánh tay cô út đi xuống lầu dưới.

"?" Mục Học Tâm bị kéo xuống lầu, không hiểu ra sao nhìn Mục Hưng Thần: "Chuyện gì mà làm thần bí như vậy?"

"Là đại ca." Mục Hưng Thần hạ thấp giọng: "Đại ca ra rồi."

Sắc mặt Mục Học Tâm thay đổi, lời buột miệng thốt ra: "Nhanh vậy sao?"

Lời này vừa ra khỏi miệng, Mục Học Tâm đột nhiên ý thức được trước mắt mình là cháu trai, nói lời này có chút không thỏa đáng lắm.

"Khụ khụ khụ khụ..." Bà giả vờ ho khan, gượng ép biện giải một chút: "Ý của cô là không phải nó đi ngủ cùng Thư Thư sao? Sao nhanh như vậy đã ra rồi?"

Mục Hưng Thần không vạch trần cô út, mà là thuận theo lời cô út nói tiếp: "Cô út, cái này cháu sao biết được?"

Cậu ta đột nhiên cười rộ lên: "Hay là cô đi hỏi đại ca xem?"

Mục Học Tâm dù sao cũng là lăn lộn trong quân đội, sao có thể không biết tên Mục Hưng Thần này đang đào hố cho bà.

"Cô?" Bà trừng mắt nhìn Mục Hưng Thần: "Cô mới không đi."

Mục Học Tâm dường như lại nghĩ tới điều gì, cười nhìn Mục Hưng Thần: "Cháu bảo bà nội cháu với ông nội cháu đi hỏi đi."

Mục lão thái thái đột nhiên sán lại gần: "Hai đứa bây đang thầm thì cái gì đấy?"

Giọng nói đột nhiên vang lên, làm hai người đang nói chuyện giật nảy mình.

Hai người ngẩng đầu nhìn lên, lúc này mới phát hiện bà cụ không biết đã đi tới từ lúc nào.

Mục lão thái thái nhìn Mục Hưng Thần: "Cháu không phải đi ngủ rồi sao? Sao lại chạy xuống đây?"

Tròng mắt Mục Hưng Thần xoay chuyển, tủi thân nói: "Đại ca hung dữ với cháu."

"?" Mục lão thái thái nhíu mày: "Đang yên đang lành, nó hung dữ với cháu làm gì?"

Mục Hưng Thần vẻ mặt tủi thân: "Cháu sao biết được? Cháu về phòng ngủ không được, tính ra ngoài hóng gió, kết quả vừa mở cửa đã thấy đại ca sa sầm mặt mày đi ra rồi."

Mục lão thái thái bắt được điểm không đúng: "Sa sầm mặt mày?"

Mục Hưng Thần cảm thấy mình hình như nói cũng hơi quá, lại sửa miệng: "Dù sao sắc mặt không tốt lắm."

Đêm hôm khuya khoắt, có gì mà không vui?

Mục lão thái thái nghĩ nghĩ, đột nhiên có chút trầm mặc.

Mục Học Tâm sán đến bên cạnh Mục lão thái thái: "Mẹ, hay là mẹ lên lầu xem thử?"

Mục lão thái thái trừng mắt: "Mẹ lên lầu? Thế còn ra thể thống gì!"

Mục Học Tâm như có điều suy nghĩ gật đầu, hình như cũng đúng...

Ba người nhìn tôi, tôi nhìn anh, đột nhiên trầm mặc xuống.

Một lát sau, Mục lão thái thái nhìn về phía Mục Học Tâm: "Bảo Tri Châu lên đi, hai đứa nó tuổi tác không chênh lệch bao nhiêu, dễ nói chuyện hơn chút."

Chu Tri Châu đột nhiên bị tìm tới: "..."

Mẹ vợ đều lên tiếng rồi, ông còn dám nói gì, chỉ có thể kiên trì lên thôi.

Chu Tri Châu dưới ánh mắt kỳ vọng của mấy người đi lên lầu.

Ông vừa lên lầu, vừa nghĩ lát nữa mở miệng thế nào, hỏi thế nào.

Kết quả... ông vừa lên đã gặp Mục Dã từ trong phòng tân hôn đi ra sang phòng bên cạnh.

Chu Tri Châu vội vàng nắm bắt cơ hội quan trọng này, cố làm ra vẻ nghi hoặc: "Mục Dã, hai đứa đây là?"

Mục Dã nhìn thấy dượng út lên lầu, chần chờ trong chớp mắt, mới mở miệng: "Giường sập rồi."

Chu Tri Châu kinh ngạc: "Hả?"

Mục Dã thản nhiên giải thích: "Khung giường bị mọt ăn, có thể chịu được trọng lượng một người, không chịu nổi hai người."

Chu Tri Châu như có điều suy nghĩ gật đầu: "Ra vậy."

"Vâng." Mục Dã nhìn Chu Tri Châu: "Thời gian không còn sớm, dượng út dượng cũng ngủ sớm đi, mấy ngày nay cũng vất vả làm phiền dượng rồi."

Chu Tri Châu cười nói: "Đều là người một nhà, nói mấy lời khách sáo này làm gì."

"Cháu cũng mau về ngủ đi."

"Vâng." Mục Dã xoay người vào phòng, cửa phòng đóng lại, Chu Tri Châu xoay người, bay nhanh xuống lầu.

Ba người Mục Hưng Thần thấy Chu Tri Châu chân trước vừa lên, chân sau đã xuống, không khỏi có chút nghi ngờ Chu Tri Châu rốt cuộc có đi hỏi hay không?

Trong lòng Mục Học Tâm tuy có nghi hoặc, nhưng vẫn lên tiếng hỏi thăm: "Tình hình thế nào?"

Chu Tri Châu nhìn ba người mỗi người một cái: "Giường sập rồi."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.