Thập Niên 70: Góa Phụ Vô Danh Của Thập Niên 1970 - Chương 182
Cập nhật lúc: 25/12/2025 09:41
Lư Tiểu Tĩnh thực sự sợ khiếp vía. Lúc chị và chị Cát chạy đến bệnh viện, Giang Niệm đã ngất lịm đi, mãi đến tận bây giờ mới tỉnh. Chị cứ nhất quyết muốn đút cho Giang Niệm một miếng cơm để cảm nhận rõ ràng rằng người trước mặt này vẫn còn sống sờ sờ.
Giang Niệm: ……
Cô bất lực há miệng ăn một miếng thịt gà, vừa nhai vừa chìa tay về phía Lư Tiểu Tĩnh: Đưa cho em tự ăn được rồi.
Lư Tiểu Tĩnh lúc này mới đưa cặp l.ồ.ng cho cô. Ngồi bên cạnh, Lục Duật ăn rất nhanh, chỉ loáng cái đã hết sạch bát cơm đầy. Lư Tiểu Tĩnh cảm thấy nhẹ nhõm như vừa từ cõi c.h.ế.t trở về, nhìn Giang Niệm nhấp từng ngụm canh gà nhỏ, chị cảm thán: Em không biết đâu, chị Cát sợ đến mức bủn rủn cả chân tay, lần đầu tiên chị thấy chị ấy đứng không vững mà đi chẳng nổi đấy.
Động tác húp canh của Giang Niệm khựng lại: Giờ chị Cát thế nào rồi ạ?
Lư Tiểu Tĩnh cười đáp: Em với Trương Tiếu không sao là chị ấy ổn rồi. Nếu không phải chị ấy nhắc chị gọi điện cho Phó trung đoàn trưởng Lục, chắc chị cũng chẳng nghĩ ra đâu.
Lục Duật đứng dậy đi ra ngoài rửa mặt. Lư Tiểu Tĩnh lại nói tiếp: Giang Niệm này, em không biết hôm qua anh Lục lo cho em thế nào đâu. Nếu không phải biết hai người là chú thím, chị đã tưởng hai người là vợ chồng rồi đấy.
Lời vừa thốt ra, phòng bệnh bỗng rơi vào một bầu không khí im lặng đến kỳ quái.
Hai người đàn bà ở giường bên kinh ngạc nhìn Giang Niệm. Họ nhìn nhau, thật khó mà tưởng tượng nổi hai người này lại là quan hệ chú thím. Lúc nãy thấy họ thân mật như thế, ai cũng đinh ninh là vợ chồng, mà người đàn ông kia cũng chẳng thèm giải thích lấy một câu.
Giang Niệm nhận ra ánh mắt khác thường của họ, trong lòng thở dài một tiếng, khẽ bảo Lư Tiểu Tĩnh: Chị Lư, tụi mình đừng nói chuyện nữa, để em yên tĩnh một lát.
Lư Tiểu Tĩnh gật đầu: Đúng rồi, em cần phải nghỉ ngơi thật tốt.
Khi Lục Duật quay lại thì Lư Tiểu Tĩnh đã đi rồi. Anh ngồi xuống ghế đẩu, gục đầu bên mép giường: Anh chợp mắt một lát.
Giang Niệm nén lại cảm giác khó xử trước những ánh mắt xăm soi, khẽ gật đầu: Vâng.
Bóng chiều dần buông, ngoài cửa sổ tối đen không nhìn rõ gì. Bóng đèn trong phòng tuy là loại kiểu cũ nhưng vẫn sáng đến mức ch.ói mắt. Giang Niệm nhìn Lục Duật đang nằm hướng mặt về phía mình, nửa khuôn mặt áp lên cánh tay, chỉ để lộ góc nghiêng với đường nét rõ ràng. Có lẽ bị ánh đèn làm cho khó chịu, đôi lông mi của anh khẽ nhíu lại.
Giang Niệm ngập ngừng một lát, rồi từ từ đưa tay ra chắn trước mặt anh, giúp anh che đi ánh sáng từ trên cao rọi xuống. Không còn ánh sáng ch.ói mắt, đôi mày đang nhíu c.h.ặ.t của Lục Duật quả nhiên dần giãn ra. Tiếng xì xào bàn tán của hai người đàn bà bên cạnh lọt vào tai Giang Niệm, cô lạnh mặt chẳng buồn để tâm, vẫn kiên trì làm việc che sáng cho Lục Duật.
Cô chẳng sống cả đời với những người này, vài ngày nữa xuất viện rồi thì có khi cả đời cũng chẳng gặp lại nhau, chẳng việc gì phải bận tâm.
Thật đúng là không biết xấu hổ.
Chị dâu với em chồng mà thân thiết thế kia, đặt vào thời xưa là phải thả rổ trôi sông rồi đấy.
Cô gái trẻ kia bồi thêm: Chẳng cần thời xưa đâu, giờ ở nông thôn mà có chú thím nào như họ là bị lôi ra đại đội phê bình ngay, bôi tro trát trấu vào mặt tổ tiên.
Hai người họ cứ bô bô không ngừng, giọng càng lúc càng lớn. Giang Niệm lạnh lùng liếc qua, người đàn bà trung niên vẫn không chịu thua, trừng mắt lại: Nói cô đấy!
Cô gái trẻ nhát gan hơn một chút, bị Giang Niệm lườm thì không dám nói nữa. Người đàn bà trung niên vẫn hừ lạnh: Cô nhìn xem, hắn ta còn là quân nhân, vậy mà dám...
Câm miệng!
Giang Niệm giơ tay chỉ thẳng vào người đàn bà đó, lại liếc nhìn Lục Duật đang ngủ say, nén giọng cảnh cáo: Nếu bà còn nói luyên thuyên không dứt, tôi sẽ không khách khí với bà đâu!
Người đàn ông đang ngủ say khẽ mím môi, lộ ra một nét cười mờ nhạt.
Giang Niệm hạ tay xuống. Họ có thể nói cô, cô không quan tâm, nhưng không được làm ảnh hưởng đến danh tiếng của Lục Duật. Bất kể là thân phận hay vị trí của anh, đều không được phép có một vết nhơ hay tiếng xấu nào. Dù cô và anh không phải chú thím ruột thịt, nhưng cái danh phận đó vẫn nằm lù lù ra đấy. Nếu thực sự bị người ta đồn thổi ra vào, cuối cùng người chịu thiệt nhất vẫn là tương lai của Lục Duật.
Người đàn bà trung niên thấy Giang Niệm định làm thật thì hơi sờn lòng, lẩm bẩm vài câu rồi quay sang nói chuyện khác với cô gái trẻ.
Giang Niệm nuốt cục tức vào lòng, quay đầu nhìn Lục Duật. Thấy anh không bị đ.á.n.h thức, cô bèn tựa lưng vào đầu giường, nhìn ra cửa sổ tối đen mà suy nghĩ m.ô.n.g lung.
"Lục Duật có ý với em."
Lời của Cát Mai cứ như chiếc máy phát nhạc hỏng, lặp đi lặp lại trong đầu cô. Cô nhớ lại từng chuyện kể từ khi quen biết Lục Duật. Sự chừng mực của anh từ những ngày đầu đã vơi dần đi qua mỗi lần gặp gỡ.
Trước đây cô chưa từng nghĩ đến những điều này, cũng chẳng bao giờ ảo tưởng rằng Lục Duật sẽ thích mình. Dù sự quan tâm của anh có vượt quá giới hạn chú thím, cô cũng tự động gạt bỏ ý nghĩ đó đi, chỉ đinh ninh rằng anh quan tâm mình là vì ơn nghĩa với nhà họ Hứa.
Giang Niệm trầm mặc cụp mắt xuống, bỗng thấy mịt mờ về tương lai. Trước kia cô dự định sẽ làm tốt công việc ở xưởng thêu, sau này rời xa Lục Duật, đi theo chị Cát để phát triển sự nghiệp. Cô sẽ có cuộc sống riêng, vòng bạn bè riêng, và lúc đó Lục Duật cũng sẽ có vợ con của riêng mình. Có lẽ sau này gặp lại, họ sẽ chỉ là họ hàng, không còn bất kỳ sự vượt rào nào nữa.
Nhưng giờ đây cô thấy hoang mang. Cô không dám chắc Lục Duật đối với mình là tình yêu nhiều hơn, hay vì cô là vợ của Hứa Thành nên anh mới dành cho cô sự ưu ái đặc biệt hơn? Giang Niệm chưa bao giờ thấy đầu óc mình rối bời như lúc này.
Lục Duật thức dậy vào lúc ba giờ sáng. Giang Niệm đã tựa vào đầu giường ngủ thiếp đi, tay cô đặt ngay cạnh cánh tay anh, đầu ngón tay chạm nhẹ vào áo anh. Lục Duật vẫn giữ tư thế gối đầu lên tay, nhưng đưa bàn tay còn lại phủ lên mu bàn tay hơi lạnh của Giang Niệm, năm ngón tay thu lại, nắm trọn lấy bàn tay nhỏ nhắn thanh mảnh đó trong lòng mình.
Giang Niệm nằm viện thêm hai ngày thì tháo băng ở cổ. Vết thương do thanh sắt đ.â.m đã đóng vảy, vết xước ở tay cũng đã lành, còn vết trầy trên má trái thì vảy bám rất rõ trên làn da trắng ngần.
Lúc xuất viện, cô lại sang phòng bên cạnh thăm Trương Tiếu. Trương Tiếu giờ đã có thể ngồi dậy ăn uống, tuy vẫn nói cười vui vẻ nhưng sắc mặt vẫn trắng bệch yếu ớt. Đầu bị rách một miếng lớn lại mất nhiều m.á.u như thế, chắc chắn phải tẩm bổ lâu dài.
Trương Tiếu cười hỏi: Chị Giang, hồi trước chị đ.â.m đầu vào tường có đau không?
Giang Niệm: ……
Cô cười đáp: Đau chứ, sao mà không đau, đau đến c.h.ế.t đi sống lại ấy.
