Thập Niên 70: Góa Phụ Vô Danh Của Thập Niên 1970 - Chương 239
Cập nhật lúc: 25/12/2025 13:52
Chỉ là Giang Niệm phát hiện mấy ngày nay ánh mắt Lục Duật nhìn cô có gì đó không đúng lắm.
Trong phòng bật đèn, ánh điện vàng mờ tối. Giang Niệm ngồi đối diện Lục Duật, c.ắ.n một miếng bánh bò đường đỏ rồi ngước mắt nhìn anh. Cô định hỏi anh có chuyện gì nhưng lại chẳng biết bắt đầu từ đâu. Lục Duật nhận ra sự do dự của cô, anh ngước nhìn: Em có chuyện gì muốn nói à?
Giang Niệm c.ắ.n đầu đũa, nói nhỏ: Mấy ngày nay anh làm sao thế?
Lục Duật biết rõ còn hỏi: Anh làm sao là làm sao?
Giang Niệm cúi đầu húp một ngụm canh thịt. Cô cũng không nói rõ được, chỉ lờ mờ cảm thấy anh không bình thường. Dù trên mặt mang nụ cười nhưng trong mắt luôn lộ ra mấy phần phức tạp. Lục Duật vốn là người thâm trầm ít nói, nếu anh không chủ động nói ra thì cô có đoán cũng chẳng thể biết anh đang nghĩ gì.
Thấy Giang Niệm cúi đầu im lặng như trước, gân xanh trên trán Lục Duật khẽ giật: Chuyện em đồng ý cưới anh, còn tính không?
Giang Niệm: ???
Cô bật dậy như lò xo, bất thình lình va phải ánh mắt đen sâu thẳm của Lục Duật. Lúc này cô mới phản ứng lại, hóa ra anh vẫn còn giận vì lời nói của chị Lư Tiểu Tĩnh ở bệnh viện hôm đó. Cô vội vàng gật đầu lia lịa: Tính chứ, tính chứ.
Thấy đáy mắt Lục Duật hiện lên ý cười, mặt Giang Niệm đỏ bừng. Cô thấy mình gật đầu như gà mổ thóc thế này trông cứ như kiểu đang vội lấy chồng lắm vậy.
Ăn thêm thịt đi em.
Lục Duật gắp thêm mấy miếng thịt vào bát cô. Giang Niệm cuống quýt dùng hai tay che miệng bát, lắc đầu: Em thực sự không ăn nổi nữa rồi.
Thoắt cái đã đến đêm ba mươi Tết. Giang Niệm cùng chị Từ Yến đi một chuyến ra tiệm bách hóa mua câu đối và thức ăn về. Vết thương của Lục Duật đã dưỡng được khoảng chín ngày, anh đã có thể đi lại tự nhiên nhưng vết mổ vẫn chưa được chịu lực quá mạnh. Sân nhà phủ một lớp tuyết mỏng, lúc Giang Niệm về thấy Lục Duật đang quét tuyết. Cô vội đặt đồ vào bếp rồi chạy ùa tới định giành lấy cây chổi trong tay anh.
Người đàn ông nắm c.h.ặ.t lấy mu bàn tay cô, thừa lúc ngoài sân không có người, anh đặt một nụ hôn lên ch.óp mũi đang đỏ ửng vì lạnh của cô: Lạnh tay đấy, để anh quét cho.
Giang Niệm theo bản năng liếc nhìn ra ngoài cổng, bên tai vang lên tiếng cười trầm thấp của anh: Không có người đâu.
Nghe vậy, Giang Niệm đỏ mặt chạy vào bếp nấu hồ dán câu đối. Lục Duật nhìn theo bóng lưng nhỏ nhắn của cô, thầm mong sớm ngày đến thành phố Nguyên trình diện để có thể đường đường chính chính ôm cô, tuyên bố với mọi người rằng đây là vợ mình.
Quét tuyết xong, Lục Duật ra ngoài dán câu đối rồi quay vào bếp. Thấy Giang Niệm đeo tạp dề đứng trước thớt thái rau, chiếc tạp dề phác họa vòng eo thanh mảnh, dù mặc áo bông dày vẫn có thể thấy được dáng người nhỏ nhắn bên dưới.
Anh xoa đầu cô, đỡ lấy con d.a.o từ tay cô: Em ra chỗ bệ bếp mà sưởi lửa đi, còn lại để anh lo.
Vết thương của anh vẫn cần phải giữ gìn.
Giang Niệm lo cho vết thương của anh, muốn anh vào phòng nghỉ ngơi. Lục Duật cúi đầu, khóe môi ngậm ý cười: Khỏi gần hết rồi em.
Chút thương tích này đối với anh chẳng thấm tháp gì, nửa năm qua anh còn gặp nhiều vết thương nặng hơn thế này nhiều, lần nào cũng phải c.ắ.n răng chịu đựng để tiếp tục nhiệm vụ nằm vùng.
Giang Niệm ngồi trước bệ bếp, chống cằm nhìn Lục Duật. Khi anh cúi đầu không cười, đôi lông mày trông rất sắc sảo, toát ra vẻ lạnh lùng nhạt nhẽo. Nhưng hễ anh cười một cái là vẻ sắc sảo ấy lại dịu đi mấy phần. Cô sực nhớ lại lần đầu gặp anh, anh đã rất mực chừng mực mà đỡ lấy vai cô.
Chị dâu.
Bên tai đột ngột vang lên giọng nói trầm thấp của Lục Duật làm Giang Niệm giật mình. Ánh mắt cô còn chưa kịp định thần thì đã bị anh dùng một tay bế bổng lên quay một vòng. Đến khi nhìn rõ thì cô đã ngồi vững vàng trên đùi anh. Giang Niệm trợn tròn mắt kinh ngạc: Anh...
Cô suýt nữa thì không thở nổi. Bàn tay Lục Duật siết lấy vòng eo mềm mại của cô, đôi mắt đen thẳm nhìn xoáy vào cô: Vừa nãy em cứ nhìn anh mãi.
Giang Niệm mím c.h.ặ.t môi, hai má đỏ ửng.
Anh không nhịn được.
Lục Duật vùi đầu bên tai cô, hơi thở nóng hổi phả vào vành tai làm sống lưng Giang Niệm tê rần. Hai tay cô ra sức đẩy l.ồ.ng n.g.ự.c rắn chắc của anh, đôi mắt vì bị kích động mà rưng rưng nước, cô liên tục nhìn ra phía cửa bếp: Có người vào bây giờ.
Lúc này không có ai đâu.
Giang Niệm cảm thấy nửa người mình tê dại. Lục Duật cao chân dài, đôi chân cô không chạm tới đất cứ lủng lẳng trên không. Cô cúi gầm mặt không dám nhìn vào ánh mắt thâm trầm đáng sợ của anh, chỉ biết nhìn chằm chằm vào mũi bàn chân mình, tim đập loạn nhịp.
Lục Duật rũ mắt nhìn vòng eo nhỏ nhắn của cô. Anh hơi bất ngờ, cô thực sự rất gầy, gầy mà lại mềm mại. Hơi thở của anh phả lên ch.óp mũi cô, khiến rèm mi Giang Niệm cũng thấy nóng bừng. Những ngón tay đang đẩy anh của cô không tự chủ được mà co quắp lại, cả người như bị rút hết không khí.
Chị dâu ơi...
Chị Giang ơi...
Tiếng của Tống Bạch và Trương Tiếu đột ngột vang lên từ ngoài sân. Giang Niệm giật b.ắ.n người, bỗng thấy Lục Duật hôn sâu hơn, mang theo vẻ mãnh liệt như bão tố sắp ập đến. Giang Niệm chịu không nổi, ngửa đầu đẩy anh ra, phát ra những tiếng nức nở nhỏ xíu đáng thương.
Mãi đến khi tiếng bước chân bước hẳn vào sân, Lục Duật mới chịu buông cô ra. Người Giang Niệm nhũn ra, được anh nhấc eo đặt đứng xuống đất. Cô vịn vào bệ bếp, quay mặt đi, một tay cầm d.a.o thái rau thật nhanh, một tay dùng mu bàn tay lau sạch vệt nước bên khóe môi.
Lục Duật thì thong dong ngồi xuống trước bệ bếp nhóm lửa, đầu lưỡi đưa qua chỗ khóe môi suýt bị cô c.ắ.n rách.
Chị dâu, bọn em sang ăn chực đây.
Giang Niệm không dám quay đầu lại. Lúc này mặt cô đỏ gay, bờ môi thì sưng mọng, hễ bị ai nhìn thấy là chắc chắn sẽ sinh nghi. Thế nên ngay khi Tống Bạch và mọi người bước vào bếp, cô nhanh tay vớ lấy một trái ớt chỉ thiên nhỏ nhét vào miệng c.ắ.n hai miếng. Ngay lập tức, vị cay xộc lên làm trán cô lấm tấm mồ hôi, nước mắt trào ra.
Lục Duật: ...
Chị Giang, chị sao thế?
Trương Tiếu thấy Giang Niệm cứ hít hà liên tục, liền vỗ vai cô. Giang Niệm cầm nửa quả ớt quay người lại, không ngừng dùng tay quạt cho cái miệng đang bỏng rát, nói không rõ chữ: Chị định thử xem quả ớt này có cay không, ai dè cay quá chừng.
Giang Niệm bị cay đến mức váng cả đầu, ch.óp mũi đẫm mồ hôi, môi đỏ mọng. Tống Bạch ngẩn ra một lát, định quay đi lấy nước cho cô thì thấy Lục Duật đã cầm chiếc ca men bước vào, giọng anh có chút kỳ lạ: Uống ít nước cho đỡ cay đi.
