Thập Niên 70: Góa Phụ Vô Danh Của Thập Niên 1970 - Chương 300

Cập nhật lúc: 26/12/2025 09:37

"Ngồi chắc vào nhé, chúng mình đi thôi."

Lục Duật cao lớn lại khỏe khoắn, đạp xe đi một cách nhẹ nhàng. Giang Niệm bám vào sau yên xe thấy không thoải mái, bèn vươn tay ôm lấy eo Lục Duật. Người đàn ông dường như cũng không ngờ cô lại làm vậy, thân hình cao lớn khựng lại một nhịp.

Giang Niệm nhích lại gần hơn, bạo dạn dùng cả hai tay ôm c.h.ặ.t lấy anh. Qua lớp quân phục, cô vẫn cảm nhận được những khối cơ bụng săn chắc đầy sức mạnh của anh. Tối qua cô không chỉ nhìn một cách đường đường chính chính mà còn sờ thử rồi.

Khóe môi Lục Duật nở nụ cười, một bàn tay anh nắm lấy bàn tay thanh mảnh của Giang Niệm. Đến chỗ đông người, Lục Duật mới buông ra để giữ vững tay lái. Các chị vợ trong quân khu nhìn thấy cặp đôi này, ai nấy đều dõi theo với ánh mắt ngưỡng mộ. Ngày thứ hai sau khi cưới mà chồng đã đạp xe chở vợ ra cửa hàng bách hóa, ai mà không ghen tỵ cho được?

Cửa hàng bách hóa ở đây lớn hơn bên kia, đồ đạc cũng phong phú hơn. Lục Duật mua bốn món quà treo ở đầu xe, đèo Giang Niệm quay về khu nhà công vụ. Sau khi dựng xe ở hành lang, anh mới dắt tay cô sang nhà Trung đoàn trưởng Nhị đoàn Hạ Hùng.

Nhà của Trung đoàn trưởng Hạ ở dãy thứ tư, sát ngay dãy thứ năm của họ. Trên đường đi, mọi người liên tục chào hỏi Lục Duật, ánh mắt cứ đảo qua đảo lại giữa anh và Giang Niệm, đa số đều là trêu chọc. Giang Niệm thật sự không quen bị nhìn như vậy, vừa tới gần tòa nhà là cô đã kéo Lục Duật đi thẳng vào trong.

"Em có biết đường không đấy?" Lục Duật hỏi một câu.

Giang Niệm: ... Cô dừng bước: "Anh dẫn đường đi."

Lục Duật cười khẽ, dắt tay Giang Niệm lên tầng bốn, giơ tay gõ cửa. Bên trong vang lên tiếng phụ nữ: "Đến đây."

Cửa mở ra, một cậu bé trông rất giống Trung đoàn trưởng Hạ ló đầu ra. Thấy Lục Duật và Giang Niệm, nó lập tức reo lên: "Chú Lục, thím Giang!"

Lục Duật cười đáp: "Ừ." Anh giới thiệu với Giang Niệm: "Đây là con trai lớn của Trung đoàn trưởng Hạ, tên Hạ Minh, năm nay mười tuổi. Đứa bên trong là thằng hai, tên Hạ Binh."

Giang Niệm khẽ gật đầu: "Chào các cháu."

"Lão Hạ vừa mới đi xong, sao hai đứa lại qua tầm này? Tí nữa đừng về nhé, ở lại đây ăn cơm tối luôn." Lan Huệ đang đeo tạp dề, nhìn thấy Giang Niệm và Lục Duật liền cười rạng rỡ. Chị bưng đĩa hạt dưa đặt lên bàn, bảo Giang Niệm: "Ăn hạt dưa đi em."

Giang Niệm ngồi trên ghế sofa, đôi mắt ngập tràn ý cười: "Em cảm ơn chị dâu Lan."

Lan Huệ nói với Lục Duật: "Vợ chú dẻo miệng thật đấy, chị đã làm được gì đâu mà cứ luôn miệng cảm ơn, làm chị cũng thấy ngại lây." Rồi chị quay sang bảo Hạ Minh: "Bố cháu chắc chưa đi xa đâu, mau gọi bố về đi."

Hạ Minh đáp: "Cháu đi ngay đây." Hạ Binh cũng chạy theo sau: "Anh ơi đợi em với, em cũng đi!"

Lan Huệ vốn hiểu rõ hoàn cảnh của Lục Duật và Giang Niệm. Nói ra thì Trung đoàn trưởng Hạ và Lục Duật có chút duyên nợ. Trung đoàn trưởng Hạ trước đây ở cùng đơn vị cũ với Lục Duật, Lục Duật từng là lính dưới quyền ông. Khi đó Hứa Thành cũng ở đó, lão Hạ nhà chị còn bảo sau này Hứa Thành và Lục Duật đều sẽ là những người có tiền đồ lớn, chẳng ngờ Hứa Thành lại gặp chuyện rồi ra đi như vậy.

Lan Huệ biết chút ít chuyện nhà họ Lục, cũng hiểu anh không còn người thân nên chị đã chủ động đứng ra lo liệu đám cưới. Lục Duật kết hôn cũng không để chị thiệt, bao nhiêu thịt, gà, cá thừa đều đưa hết cho chị, lại còn gửi thêm một phong bao lì xì lớn. Những thứ tốt đó sớm đã bù đắp cho công sức của chị rồi.

Lan Huệ liếc nhìn Giang Niệm, cười bảo: "Trong nhà không lạnh đâu, em tháo khăn quàng ra cho thoải mái."

Giang Niệm mím môi, vẻ mặt hơi ngượng nghịu: "Dạ, em hơi lạnh ạ." Nói xong cô còn quấn khăn c.h.ặ.t hơn, dùng hành động để chứng minh mình đang lạnh thật. Thấy Lục Duật đứng bên cạnh cười thầm, nhân lúc Lan Huệ quay đi rót nước, Giang Niệm vươn tay véo mạnh vào hông anh một cái.

—— Xuýt.

Cô không véo nổi khối cơ cứng như đá đó, trái lại còn làm đau cả ngón tay mình.

Giang Niệm: ...

Lục Duật bóp nhẹ đầu ngón tay cô, trong cổ họng bật ra tiếng cười, ghé tai cô nói nhỏ: "Về nhà cho em véo thoải mái."

Giang Niệm: ...

Trung đoàn trưởng Hạ một lúc sau đã về tới, thấy Lục Duật thì ngẩn người: "Cái thằng này, sao giờ này mới mò sang?" Nói xong ông cởi áo khoác đưa cho Hạ Minh: "Treo lên cho bố."

Lục Duật bảo: "Trong nhà hơi bừa bộn nên hôm nay em dọn dẹp một chút."

Trung đoàn trưởng Hạ nhìn đống quà trên bàn, cười mắng: "Người đến là được rồi, còn mang bao nhiêu đồ thế này. Chú cưới vợ tốn kém không ít, thôi cứ giữ tiền mà lo nuôi con."

Nhắc đến chuyện con cái, Lan Huệ nhấp ngụm nước, nhìn Giang Niệm rồi hỏi Lục Duật: "Hai đứa định khi nào có con? Chú cũng không còn trẻ nữa, không nên chần chừ đâu."

Lần đầu tiên bị giục sinh con, Giang Niệm thực sự không quen chút nào. Lục Duật cười đáp: "Sắp rồi ạ."

Giang Niệm: ??? Cô vô thức ngước nhìn Lục Duật, cái gì mà sắp rồi? Sao chẳng hỏi xem cô có đồng ý hay không vậy?

Ngồi ở nhà Lan Huệ một lát, Lục Duật đưa Giang Niệm đi chào hỏi những nhà khác. Lúc về, Lan Huệ dặn: "Nhớ tối qua đây ăn cơm nhé."

Lục Duật: "Vâng ạ."

Hai người rời khỏi khu nhà, Lục Duật đưa Giang Niệm đến nhà Phó trung đoàn trưởng Nhị đoàn Quảng Thịnh. Nhà anh Quảng ở ngay tầng một tòa nhà bên cạnh, nhưng vừa tới cửa đã thấy Điền Mạch đang cãi nhau với ai đó. Đối phương là một bà cụ lớn tuổi, đang chống nạnh chỉ tay vào mặt Điền Mạch mà mắng nhiếc, bảo cô là đồ không biết đẻ con trai, làm nhà họ Quảng tuyệt tự.

Tiếng hai người cao v.út, xung quanh có vài người đứng xem, người thì can ngăn, kẻ thì hóng hớt. Trong đám đông không biết ai hô lên một câu: "Trung đoàn trưởng Lục và vợ mới cưới đến kìa!"

Tiếng hô đó làm hiện trường yên tĩnh hẳn lại. Điền Mạch đang cãi đến đỏ mặt tía tai, thấy Giang Niệm và Lục Duật đi tới thì cơn giận khựng lại, trông hơi buồn cười. Bà cụ bên cạnh liếc Giang Niệm một cái rồi hừ lạnh một tiếng, bỏ vào trong nhà.

Bà cụ này là mẹ chồng Điền Mạch. Nhà chỉ có mỗi Quảng Thịnh là con trai, chồng bà mất sớm nên Phó trung đoàn trưởng Quảng đón bà lên khu nhà công vụ ở cùng, ai ngờ rước người về thì trong nhà chẳng còn ngày nào yên ổn.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thập Niên 70: Góa Phụ Vô Danh Của Thập Niên 1970 - Chương 300: Chương 300 | MonkeyD